Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 161: Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần bạn chịu bỏ cuộc
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏi: Con trai giấu giáo viên "chém gió", cô giáo bắt quả tang tại trận, sự sợ hãi của bé nhiều hơn sự ngượng ngùng của nhiều hơn?
Gỡ mạnh đứa con đang bám dính lấy , Triệu Ngân mới mở lời chào hỏi: "Cô Trâu, trùng hợp quá."
Cô Trâu Triệu Hiểu Quang đang cúi gằm mặt, trời đất nhất định chịu , cũng hề tức giận, chỉ hỏi một câu khiến học sinh đều khiếp sợ: “Triệu Hiểu Quang, bài tập đến ?"
"Dạ... một chút ạ, vẫn còn một ít xong." Triệu Hiểu Quang vẫn cúi gằm mặt, lẳng lặng lùi nấp lưng .
Cô Trâu hiểu quá rõ học trò của , cô : "Không là một chút, mà chắc chắn là chữ nào, định để gần khai giảng mới vắt chân lên cổ bù chứ gì."
"Sao cô !" Triệu Hiểu Quang đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. Vừa chạm ánh mắt của cô giáo, vội vàng cúi xuống, nhanh tay bịt chặt miệng .
Cái miệng hại cái , nhanh nhảu đoảng thế cơ chứ, cẩn thận ăn đòn bây giờ.
Cô Trâu khách sáo dăm ba câu với vợ chồng Triệu Ngân, phiền bữa ăn của đứa trẻ, liền vỗ vai Tiểu Triệu động viên: “Cố lên nhé! Nếu em thực sự trở thành thần bếp, cô sẽ ngày ngày năn nỉ em giữ cho cô, cho em trải nghiệm cảm giác 'đại ca' luôn."
Đợi cô Trâu khỏi, Triệu Hiểu Quang mới dám ghế. Tâm lý của nhóc cực kỳ vững vàng, giây còn hồn bay phách lạc, sợ hãi mặt, giây khôi phục dáng vẻ bình thường.
Cậu nhóc tự tin và đầy kiêu ngạo tuyên bố: "Bố thấy , con bảo cô giáo đ.á.n.h giá cao con mà, cô cũng tin là con thể trở thành thần bếp đấy."
Triệu Ngân há hốc mồm con trai.
Có một điểm buộc thừa nhận: dù con trai kém cỏi ở những mặt khác, nhưng về độ mặt dày, chạy vắt chân lên cổ cũng đuổi kịp.
Quá đỗi trơ trẽn!
Bữa cơm kết thúc, vợ chồng Triệu Ngân rủ tận hưởng thế giới hai , còn chú Chung thì dắt Tiểu Triệu về nhà hàng, bắt đầu kế hoạch bồi dưỡng "tân thần bếp".
Số thứ tự hôm nay của Triệu Ngân là nhờ Giám đốc sảnh đến từ tờ mờ sáng lấy giúp để lấy điểm với sếp, ở ngay top đầu nên đến 1 giờ họ ăn xong.
Đang là giờ cao điểm, nhà hàng vẫn còn khá đông khách. Nhân viên bếp đang tất bật chuẩn món ăn, chú Chung cứ để họ việc, dẫn Tiểu Triệu đến một cái bàn.
Nói thật, ông tò mò hiểu thiếu gia nhà ông chủ nghĩ thiên phú nấu ăn.
"Chuyện đơn giản lắm chú."
Tiểu Triệu vẻ nghiêm túc nhăng cuội: "Cháu thử thứ khác , chẳng năng khiếu gì cả. Thế nên cái cuối cùng chắc chắn đúng. Chẳng Sherlock Holmes từng : Khi bạn loại trừ khả năng, thì điều còn , dù vô lý đến , cũng chính là sự thật."
Suy nghĩ của tuổi mới lớn, thật là hoang đường.
Chú Chung lắc đầu ngán ngẩm, nể mặt thù lao, ông bắt tay bước dạy học đầu tiên.
"Muốn học nấu ăn, tiên cháu phân biệt mùi vị và sự khác của các loại gia vị. Lúc xào nấu nêm nếm, mới xảy cái ngớ ngẩn là nhầm gia vị, dẫn đến nêm nếm sai lệch."
Ông chỉ đủ loại gia vị bàn, giới thiệu tỉ mỉ từng loại cho Tiểu Triệu. Giới thiệu xong, ông mới hỏi: "Thế nào? Cháu ấn tượng sơ bộ về mấy loại gia vị ?"
Chú Chung là bếp trưởng, đầu bếp chính, gia vị nhiều vô kể, Tiểu Triệu mà hoa cả mắt, chữ tác chữ tộ bay biến sạch. đó chẳng là vấn đề.
Cậu nhóc xua tay, vẻ mặt mấy bận tâm: "Chú Chung ơi, bỏ qua bước . Sau cháu mà nấu ăn, cứ bắt phụ bếp dán tên lên tất cả các hộp gia vị, cần dùng gì thì tên là ngay, gì phức tạp thế."
Chú Chung nghẹn họng, giơ ngón tay cái lên với nhóc: "Có lý, bỏ qua!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-161-tren-doi-khong-co-viec-gi-kho-chi-can-ban-chiu-bo-cuoc.html.]
Ông lấy hai củ khoai tây từ rổ .
"Vậy chúng bắt tay sơ chế nguyên liệu nhé. Làm đầu bếp, chí ít cũng sơ chế những nguyên liệu cơ bản nhất. Mình bắt đầu từ món dễ nhất là khoai tây xào thái sợi nhé. Cháu gọt vỏ hai củ khoai tây , bóc tỏi, bỏ hạt ớt xanh, xong xuôi thì chú mẫu cho cháu xem."
Nhà vốn mở nhà hàng, điều kiện khá giả, chẳng bao giờ nấu nướng ở nhà, chỉ ăn mỗi bữa sáng, nên Tiểu Triệu thực sự mù tịt về mấy khoản , nhưng dù ăn thịt lợn cũng thấy lợn chạy .
Tiểu Triệu hăng hái hẳn lên: "Chuyện cỏn con cần gì học, cầm d.a.o bào nạo một vòng quanh củ khoai tây là xong, tay là ."
Bàn tay mũm mĩm cầm đống nguyên liệu chú Chung đưa, lóng ngóng bóc vỏ tỏi. Lười dùng d.a.o lấy hạt ớt, nhóc thò tay móc ruột ớt . Đến lúc gọt vỏ khoai tây, Tiểu Triệu mới nhận gọt vỏ cũng hề dễ.
Hơi lơ là một chút, củ khoai tây bên tay trái tay đẩy trượt bay vèo ngoài. Hì hục gọt mãi mới xong một củ, đến củ thứ hai, tay trượt , con d.a.o gọt vỏ lia sượt qua tay, rạch một đường nhỏ tay nhóc.
Giây tiếp theo, Tiểu Triệu nhảy dựng lên như lò xo, hét toáng lên: “Á á á, chú Chung, c.h.ế.t cháu , cháu thương , mau đưa cháu bệnh viện."
Chú Chung cạn lời đáp: "Không cần bệnh viện , chú sợ mới đến cổng bệnh viện là vết thương của cháu lành mất tiêu ."
" tay cháu rát bỏng lên đây , như lửa đốt , bệnh viện ?"
"Tay cháu rát là do ban nãy dùng tay móc hạt ớt đấy, lát rửa tay nhiều là hết."
Tiểu Triệu ngẫm nghĩ một lát, đặt d.a.o gọt vỏ xuống, rửa tay lẩm bẩm: "Chú Chung , cháu thấy bước cũng chẳng cần thiết học. Đã chuyên rửa rau, thái rau , cháu mấy việc lặt vặt . Chẳng một 'thần bếp' tương lai như cháu nên những việc mang tính chuyên môn cao hơn ?"
Chú Chung bắt đầu hối hận vì nhận khoản tiền thêm giờ từ ông chủ, những đồng tiền quả thật nên kiếm.
"Được , cháu thái rau . Chúng chuyển sang món đơn giản hơn: trứng xào cà chua. Chú sẽ mẫu cách thái cà chua cho cháu xem, cho kỹ nhé, cầm d.a.o như thế ."
Chú Chung mẫu xong tận tình chỉ Tiểu Triệu cách cầm dao, cách thái. Tiểu Triệu thử vài , khi suýt chút nữa cắt tay, nhận nấu ăn quả thực là một việc quá khó.
Chỉ mấy cái khâu lằng nhằng lúc đầu thôi đủ phiền phức . Thảo nào chú Chung cứ nằng nặc bắt bố thuê một đống phụ bếp.
Chú Chung thấy Tiểu Triệu đặt d.a.o xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ động tay nữa, bèn trêu chọc: "Sao nào, thấy nấu ăn khó quá hả? Không tiếp tục nữa ?"
Ông ngay mà.
Con đường của thiên tài thể chép , con đường của thần bếp nhí khác thể bắt chước.
Tiểu Triệu híp mắt: "Trên đời việc gì khó, chỉ cần bạn chịu bỏ cuộc. Khi cháu thấy một việc khó , chỉ cần cháu bỏ cuộc đủ nhanh thì nó sẽ thể khó cháu nữa."
Phụt…
Thế là giải quyết vấn đề thì giải quyết chính đúng .
Không chỉ chú Chung, các nhân viên đang bận rộn trong bếp cũng nhịn mà bật khúc khích.
"Vậy là cháu định bỏ cuộc luôn đấy ?"
Tiểu Triệu mặt dày chẳng chút hổ, thản nhiên đáp: "Hôm nay do cháu chuẩn tinh thần nên mới lóng ngóng thế thôi, ngày mai chắc chắn cháu sẽ . Cho nên, chúng để mai học tiếp nhé."
Lại còn mai nữa á!
Đã thấu bản chất chây lười của thiếu gia nhà ông chủ, chú Chung bỗng thấy nhức đầu. Tốt nhất là đừng mai nữa.