Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 164: Được khen đến mức phổng mũi rồi
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thống nhất ý kiến, ứng dụng đặt đồ ăn trực tuyến còn cập nhật thực đơn lúc 7 giờ sáng nữa. Ngô Hân chuyển hướng quầy bar để phát , dĩ nhiên phía ngoài cửa xếp thành một hàng dài dằng dặc từ sớm.
Phương Thương chạy quầy lấy bình nước. Cậu bé xuất hiện trong sảnh, những thực khách đang xếp hàng mắt lập tức sáng rực lên, cứ như Tôn Ngộ Không thấy Đường Tăng . Họ vẫy tay chào hỏi ríu rít.
"Thần bếp nhí, chào buổi sáng!"
"Chà, nay trông bảnh trai thế, đúng là tuổi trẻ tài cao."
"Món canh măng chua vịt hôm nay còn cháu? Hôm qua nấu ít quá chú kịp thưởng thức."
Lúc nãy chỉ râm ran trò chuyện trong lúc chờ lấy , nhưng sự xuất hiện của Phương Thương biến khí trong sảnh trở nên náo nhiệt hẳn lên. Ai nấy đều hồ hởi chào hỏi . Ban đầu Phương Thương còn thấy bình thường, nhưng khi cứ thi gọi là "thần bếp nhí", cảm thấy ngượng ngùng, ngứa ngáy khắp . Trước đây gọi là "ông chủ nhỏ" đành, giờ còn gọi bằng cái biệt danh oách xà lằng , ngượng chín cả mặt.
"Dạ thôi ạ, đừng gọi cháu là thần bếp nhí nữa. Cháu chỉ nấu ăn ngon hơn bình thường một chút xíu thôi. Mọi cứ gọi cháu là Phương Thương là ạ."
Cậu vớ vội bình nước toan chạy tót bếp, nhưng kịp nhấc chân bao vây. Một vị khách nhanh tay lẹ mắt thấy Phương Thương đang cầm chiếc bánh quẩy, lập tức lao tới nhét đồ ăn tay .
"Bánh bao thịt nóng hổi đây, tiểu ông chủ ăn nhiều nhé, ăn no thì hôm nay mới sức nấu thêm nhiều canh vịt chứ."
Chốn đông lúc nào cũng dễ hiệu ứng đám đông. Người đầu tiên khơi mào, những khác cũng rục rịch theo.
"Đây là bánh ngọt chú mua lúc công tác ở Lâm An, tiểu ông chủ nếm thử một miếng , ngon lắm đấy, ngọt thanh ngấy. Cháu ăn xong tâm trạng vui vẻ, khéo hứng nhiều món sườn xào khoai mỡ... nhầm, món sườn xào chua ngọt chứ. Chú ghiền món ngọt đó nhất."
"Bánh của mấy sánh với bánh quả óc ch.ó của tiệm bánh họ Diêu. Bác cho cháu nhé tiểu ông chủ, tiệm bánh họ Diêu là của bác đấy. Bác ăn lúc nào cũng , chẳng bao giờ xếp hàng. Bác tặng cháu phần , cháu cứ việc thưởng thức, cháu ăn ngon là bọn bác cũng vui lây."
"Của cô nữa ..."
"Ấy khoan , đừng tặng đồ cho cháu nữa..." Phương Thương cố sức đẩy đống đồ ăn cho khách.
thực khách nào chịu nhận . Bọn họ quý mến Phương Thương quá đỗi, chỉ đem những thứ thích chia sẻ với , mong ngày nào cũng vui tươi, vô âu vô lo, chẳng bận tâm điều gì, từ đó mới cảm hứng nấu nhiều món ngon thiết đãi họ.
Mọi cứ nhét đồ tay Phương Thương, đó xoay lấy "chuồn" thẳng. Những đến lượt lấy thì cương quyết nhận đồ mà Phương Thương đưa , còn thản nhiên bảo: "Dạ cháu tặng ạ, chắc là khác đấy, tiểu ông chủ nhớ nhầm ."
Thoáng cái, đống đồ ăn tay Phương Thương những giảm bớt mà còn chất cao như núi vì lượng tặng quá đông. Lúc , một nhóc cỡ mười ba, mười bốn tuổi đang xếp hàng, vẻ như tranh thủ dịp nghỉ hè thèm ăn mà lớn thời gian nên tự vận động lấy . Thấy Phương Thương, nhóc lao đến như một mũi tên, rút từ trong chiếc balo thể thao một cuốn sổ và cây bút, đưa mặt Phương Thương.
"Tiểu ông chủ, cho xin chữ ký ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-164-duoc-khen-den-muc-phong-mui-roi.html.]
Phương Thương tròn mắt ngạc nhiên, bao giờ nghĩ đến xin chữ ký của . "Anh ơi, em chỉ là một đứa trẻ nấu ăn bình thường thôi, xin chữ ký vẻ phóng đại quá đấy."
Cậu thiếu niên sảng khoái: "Tiểu ông chủ, em đừng tự ti thế chứ. Mới học tiểu học mà nổi danh khắp Giai Thành . Với tài năng của em, chắc chắn sẽ nổi tiếng cả nước. Đến lúc đó em sẽ thành nổi tiếng, gặp mặt còn khó chứ."
"Lúc đó mà tung ảnh chữ ký của em lên mạng, chắc chắn cả thế giới sẽ ghen tị với , hehe."
Nổi tiếng cả nước, chuyện đó chắc còn xa vời lắm. Phương Thương lắc đầu, tương lai vài năm nữa ai mà , nghĩ xa xôi quá.
Ký vội một cái tên, Phương Thương dám nán đại sảnh thêm giây phút nào nữa. Cậu cảm giác cứ thêm lúc nữa là đống đồ tay sẽ chất thành núi mất. Cậu ba chân bốn cẳng chạy bếp, đặt "núi đồ ăn" xuống. Nhân tiện lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán, định bụng uống hớp nước mới sực nhớ bình nước vẫn còn ở quầy bar. Khóe miệng giật giật, đành lên lầu hai lấy một cái cốc khác để uống.
Phương Quân con trai "tay xách nách mang", trong lòng khỏi cảm thán già thật , vô dụng , chẳng bằng một góc của con trai, từ phương diện đều thua kém. Hàng xóm láng giềng thì tặng trái cây, thực khách thì tặng bữa sáng, xem kiếp cũng mơ "đặc quyền" . Anh bèn trêu: “Xem từ nay bố khỏi cần mua bữa sáng cho con nữa . Sáng nào con chỉ cần lượn một vòng cửa là đủ đồ ăn cho cả quán ăn no nê."
"Bố , bố trêu con." Phương Thương lườm yêu ông bố một cái, nhưng khóe môi vô thức cong lên. Cậu kiểm tra các nguyên liệu mà Phương Quân chuẩn từ sáng, cuối cùng chỉ tay đống khoai tây to bự: "Bố ơi, hôm nay thêm món khoai tây bi chua ngọt nữa nhé."
Phương Quân nhắc nhở: "Đã lên thực đơn ba món , thêm một món nữa con nổi ?"
Phương Thương tự tin vỗ ngực: "Bây giờ con cảm thấy m.á.u nóng sục sôi, sức mạnh tràn trề, thành vấn đề."
À há, sảnh một chuyến mà thực khách khen đến mức nở mũi đây. Phương Quân tủm tỉm thầm, hóa con trai dù tài giỏi đến thì vẫn thích khác khen ngợi. Nhìn cái điệu bộ đắc ý của nhóc kìa.
Trương Tiểu Huyên hôm nay thức dậy từ lúc sáu giờ hơn, vội vã đến công ty để thành nốt đống công việc dang dở hôm qua. Loay hoay một hồi, cuối cùng cô cũng xong xuôi việc, giờ chỉ đợi trưởng phòng đến để nộp báo cáo nghiên cứu thị trường.
Lúc sáu giờ năm mươi lăm phút, đồng hồ báo thức vang lên, nhắc nhở cô đến giờ "săn" đồ ăn. Trương Tiểu Huyên lập tức bày vẻ mặt nghiêm trọng như chuẩn chiến trường. Cô xóa sạch bộ nhớ đệm của điện thoại, đó tìm một chỗ gần cục phát wifi nhất, chuẩn sẵn sàng thứ mới dám mở trang giao hàng của Quán nhậu A Quân.
Bây giờ là lúc liên tục mới trang web. Khi các món đồ kho và khay đồ kho thập cẩm đưa lên kệ lúc bảy giờ, tất cả phụ thuộc tốc độ phản ứng, tốc độ mạng và độ mượt mà của điện thoại. Phải nhanh tay đặt hàng khi những khác kịp chốt đơn.
Cô liên tục tải trang nhưng vẫn thấy món nào đăng bán. Trương Tiểu Huyên cảm thấy kỳ lạ, cô vẫn kiên trì tải . Nhìn đồng hồ, bảy giờ mười phút mà vẫn thấy món nào, quán vẫn hiển thị trạng thái "đóng cửa", hề mở bán.
Chẳng lẽ quán đổi giờ bán hàng? Trương Tiểu Huyên lầm bầm, nhưng vẫn kiên trì cạnh cục phát wifi, tiếp tục tải trang.
Mãi đến bảy giờ rưỡi, các đồng nghiệp cũng lục tục đến công ty, Quán nhậu A Quân vẫn mở bán. Trương Tiểu Huyên bắt đầu sốt ruột. Lỡ mà quán đổi giờ mở bán tám giờ, lúc đó cô bận bù đầu bù cổ thì mà thời gian canh me.
Cô mở phần giới thiệu của Quán nhậu A Quân ứng dụng đặt đồ ăn, tìm thấy điện thoại của quán và vội vàng gọi.