Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 165: Thực ra bình thường tôi không hay khóc đâu
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Số điện thoại đăng ứng dụng đặt đồ ăn là của Phương Quân. Hồi mở bán qua mạng, để để tiện trao đổi với khách về các yêu cầu đặc biệt, như ăn cay, ăn tỏi chẳng hạn.
Lúc , Phương Quân đang tíu tít khoe với con trai mẻ vịt già mua. Con nào con nấy béo múp míp, đích thị là "chân ái" cho món canh măng chua vịt già. Tiếng chuông điện thoại reo vang, vội vàng bắt máy. Đầu dây bên truyền đến một giọng run run.
"Anh chủ ơi, hôm nay quán quên mở bán ứng dụng đúng ? Quán vẫn đang báo đóng cửa ."
Phương Quân vỗ trán cái đét, quên khuấy mất việc thông báo lên nhóm fan. Anh vội vàng giải thích: "Xin cô nhé, dạo quán đông khách quá, xoay sở ứng dụng kịp nên từ hôm nay, bọn tạm thời ngưng bán qua mạng."
"Cái gì?" Trương Tiểu Huyên như sét đ.á.n.h ngang tai, đất trời sụp đổ.
"Thế... bao giờ quán mới bán ạ?"
"Cái thì chắc chắn. Nếu cô tham gia nhóm fan của quán thì theo dõi thông báo đó nhé. Tạm thời bọn mở ."
Cúp điện thoại, Trương Tiểu Huyên thẫn thờ chôn chân tại chỗ, thế giới xung quanh bỗng chốc tối sầm .
Nếu từ đến giờ từng đặt món nào ứng dụng, lẽ cô sẽ đau lòng đến thế. Đằng cô đặt tận hai , nhưng nào nếm thử một miếng. Giờ ứng dụng đóng cửa, với cô, đây chẳng khác nào một tiếng sét giáng thẳng xuống đầu.
Cô lững thững về bàn việc, đồng nghiệp chào hỏi cũng chỉ vẫy tay hờ hững, cả như mất hồn. Người đồng nghiệp cạnh thấy biểu hiện kỳ lạ bèn hỏi thăm.
Không hỏi thì thôi, hỏi một câu, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu vỡ òa. Trương Tiểu Huyên òa lên, chẳng màng đến hình tượng, nức nở, trôi cả lớp trang điểm.
Tiếng thê t.h.ả.m khiến cả văn phòng hoảng hốt. Người đưa khăn giấy, đưa nước ấm, ai nấy đều lúng túng vì chẳng hiểu chuyện gì xảy . Tiếng xé ruột xé gan của Trương Tiểu Huyên vang vọng khắp phòng.
Trưởng phòng bước thấy cảnh tượng cũng ngẩn , hỏi thăm xung quanh nhưng ai cũng lắc đầu. Có đồng nghiệp đoán già đoán non: "Hay nhà cô tang? Chứ tự nhiên dữ dội thế ."
"Chắc chắn . Trương Tiểu Huyên xinh , lúc nào cũng chú trọng hình tượng, ngày thường còn dặm phấn mấy . Hôm nay trôi cả mascara, sưng húp cả mắt thế , ngoài chuyện sinh t.ử thì nghĩ lý do nào khác."
Trưởng phòng "ừ" một tiếng, tỏ ý hiểu. "Đợi cô bình tĩnh , bảo cô phòng một lát."
Trương Tiểu Huyên rống một hồi, cho đến khi chuông điện thoại báo còn 5 phút nữa là đến giờ việc, cô mới nín. Ngẩng lên, cô thấy mặt đông đủ. Nghĩ cảnh tượng lóc ầm ĩ chẳng giữ chút thể diện nào, thiếu điều lăn sàn ăn vạ, Trương Tiểu Huyên chỉ đào một cái lỗ chui xuống đất.
"Cố lên Tiểu Huyên, chuyện sẽ thôi." Đồng nghiệp xúm động viên, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ.
"... Cảm ơn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-165-thuc-ra-binh-thuong-toi-khong-hay-khoc-dau.html.]
Trương Tiểu Huyên ngơ ngác, cô bằng ánh mắt thương xót thế ? Một đồng nghiệp ghé tai báo trưởng phòng gọi cô.
Trương Tiểu Huyên dùng giấy ướt lau sạch lớp trang điểm lem luốc, cố gắng điều chỉnh cảm xúc gõ cửa phòng trưởng phòng, mang theo cả xấp tài liệu chuẩn .
Trưởng phòng xếp gọn tài liệu, giọng điệu ôn tồn, khác hẳn lúc bàn công việc: "Tuy em mới công ty nhưng năng lực , việc cũng chăm chỉ. Nhà đang chuyện buồn, cho em nghỉ phép hai ngày. Em cứ về lo liệu việc nhà cho thỏa hẵng ."
"Dạ!" Trương Tiểu Huyên ngớ . Cô vì mua đồ ăn của Quán nhậu A Quân, cần thiết xin nghỉ phép tận hai ngày ? Thế thì sa đọa quá. Hơn nữa, công việc cô vất vả lắm mới kiếm , trân trọng, mới vài ngày thể tùy tiện xin nghỉ.
"Dạ thưa trưởng phòng, cần ạ. Em sẽ cố gắng sắp xếp việc riêng thời gian nghỉ ngơi, tuyệt đối để ảnh hưởng đến công việc ạ."
Trưởng phòng đưa tờ đơn xin nghỉ phép cho cô: "Làm thế . Nhà tang, ít em cũng về mặt cuối. Em cứ yên tâm, giấy phép do duyệt, sẽ ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá công việc của em . Cứ tiếp tục nỗ lực là , công ty chúng hề thiếu tình ."
Cái gì cơ? Có tang á? Sao cô ?
Trương Tiểu Huyên bối rối mất một lúc mới sực tỉnh. Hóa cô t.h.ả.m quá nên hiểu lầm. Xấu hổ quá mất. Cô đỏ bừng mặt, ấp úng giải thích: "Hồi nãy em ... là vì... vì món ăn của Quán nhậu A Quân gỡ khỏi ứng dụng giao hàng ... Thực bình thường em ít khi lắm, trừ phi... kìm nén ."
Trưởng phòng: ...
Cả văn phòng bỗng chìm tĩnh lặng. Một phút , trưởng phòng giật phắt tờ giấy xin nghỉ phép từ tay Trương Tiểu Huyên, ném thẳng máy hủy tài liệu.
Ông lớn tiếng quát: "Còn mau về bàn việc ! Báo cáo khảo sát đạt yêu cầu ? Dữ liệu xử lý xong ? Tiến độ thực địa cập nhật đến ? Việc gì cũng xong mà còn đực đó gì? còn săn của Quán nhậu A Quân đây !"
Trương Tiểu Huyên...
Lúc ở Quán nhậu A Quân, Phương Thương đang chuẩn nguyên liệu cho món canh măng chua vịt già. Để món ngon, khâu chọn vịt quan trọng, chọn vịt già 6 tháng tuổi, nặng cỡ 1 cân rưỡi đến 2 cân. Vịt đủ tháng thịt mới chắc, mỡ dày, ninh nước canh mới đậm đà hương vị vịt. Nếu vịt quá non, vị ngọt của thịt sẽ vị chua của măng át mất, húp ngụm canh mà như uống nước măng chua .
Ngược , vịt nhỏ quá thì thịt nát, ít dưỡng chất, nước canh nhạt nhẽo. Hầu hết các quán bán canh vịt ngoài đều dùng xương vịt hoặc nửa con vịt đông lạnh mua ở siêu thị để giảm chi phí, nhưng hương vị thì khó mà nuốt trôi.
Chỉ Phương Thương mới chịu chi cho nguyên liệu xịn, thảo nào món canh của yêu thích đến . Lúc , vịt sơ chế sạch sẽ. Dưới bàn tay tỉ mỉ của dì Trương, con vịt trắng phau còn một cọng lông tơ. Cậu cắt bỏ phao câu và lớp da sần sùi ở màng chân, mổ phanh vịt , chặt thành từng miếng ăn.
Rửa sạch vịt qua nước lạnh vớt để ráo. Tiếp đến là khâu chuẩn măng chua. Phương Thương dùng măng chua muối sẵn bán ngoài chợ. Cậu hít thử mùi hương, cắt một miếng nhỏ nhấm nháp để xác định độ chua, từ đó cách nêm nếm gia vị cho phù hợp.
Ngoài hai nguyên liệu chính, canh măng chua vịt già còn cần thêm củ cải trắng thái vát để tăng vị ngọt thanh. Sau khi chần vịt sơ qua nước sôi để loại bỏ bọt bẩn, Phương Thương bắc chảo, phi thơm hành tỏi cho thịt vịt xào săn.