Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 167: Bố sẽ ăn cho con sạt nghiệp mới thôi

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cung Diệu Tổ vẫn thản nhiên đáp : "Sau ăn ngon thì vẫn nhờ bố xếp hàng lấy thôi. Tốt nhất con nên cầu nguyện cho bố dư dả chút đỉnh, chứ thì bố lấy sẽ thưa dần đấy."

Ông dừng một nhịp, bồi thêm: "Cung T.ử Hiên, con tiền mà ăn đồ ngon ở Quán nhậu A Quân ?"

Cung T.ử Hiên trầm ngâm giây lát, nghiến răng quyết định: "Thành giao!"

Ai bảo mới là đứa nhóc học lớp 3, nhà xa, sáng sớm 5 giờ tự lết , đành chịu trận bố ruột "bóc lột" thôi.

Cung Diệu Tổ hả hê, mạnh tay gọi liền 4 món, quên gọi thêm phần thịt luộc thập cẩm gói mang về, cộng thêm đồ ăn thừa lát nữa mang về, thế là xong luôn bữa tối. Bốn món hôm nay hề trùng lặp, một món mặn, một món chay xào, một món gỏi và một tô canh nóng hổi, đúng chuẩn bữa ăn dành cho hai .

Thức ăn dọn lên, hai bố con như thần giao cách cảm, tay trái thìa, tay đũa, gắp lia lịa. Gắp xong món ăn đưa miệng, nhấm nháp vị chua ngọt kích thích vị giác của món đặc sản. Đến lúc nuốt xong món xào, tô canh bốc khói kịp nguội bớt, thổi phù phù vài cái đưa lên miệng, nhiệt độ ấm nóng .

Chưa cần nếm, mùi măng chua chua thanh thanh xộc thẳng mũi. Đó là một vị chua thanh khiết khác hẳn vị giấm, quyện cùng hương thơm béo ngậy của thịt vịt và vị cay nồng nhè nhẹ của gừng tươi. Tất cả hòa quyện , len lỏi từng tế bào khứu giác.

Chiếc dày trống rỗng từ sáng, khi ngửi thấy mùi hương quyến rũ , như đ.á.n.h thức, sôi lên ùng ục, thôi thúc chủ nhân mau chóng dùng bữa.

Há miệng ngậm trọn thìa canh, hút nhẹ một , dòng nước dùng chầm chậm trôi miệng, hương thơm nồng nàn, đậm đà lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi. Vị giác chìm đắm trong hương vị tuyệt hảo, giây tiếp theo, vị chua thanh của măng ùa đến. Tựa như dòng suối trong vắt lan tỏa trong khoang miệng, cảm giác sảng khoái tức thì xua tan chút ngán ngẩm của những món xào nhiều dầu mỡ.

Một tô canh thanh mát mà đậm đà đến mức khiến kìm cứ múc uống liên tục. Húp vài thìa, Cung T.ử Hiên gắp một miếng thịt vịt, c.ắ.n nhẹ một cái. Thịt vịt ninh nhừ, hề khô dai, chỉ cần c.ắ.n nhẹ là xương thịt rời , nhai hề cấn răng. Nước dùng thấm đẫm từng thớ thịt, mỗi nhai là nước dùng ứa đầy miệng.

Sự hòa quyện giữa vị thơm béo của thịt vịt và vị chua thanh của măng tạo nên hương vị bùng nổ, phù hợp với lứa tuổi, ngay cả cụ già 80 tuổi răng yếu cũng thể dễ dàng thưởng thức. Nếm thử miếng măng chua, giòn sần sật, vị chua dịu nhẹ, phong vị đặc biệt vô cùng.

Sự bực bội của Cung T.ử Hiên khi "chặt chém" lúc nãy tan biến dấu vết. Bữa nọ mẩy một trận, suýt nữa khiến ông bố cảnh sát "bế" , tất cả cũng chỉ vì miếng ăn ngon lành thôi.

Quá , ngon quá mất! Móc hầu bao lì xì trả tiền bữa ăn thì sá gì? Chuyện bố bận , tự lo liệu sinh hoạt cũng chẳng là bao. Nếu ngày nào cũng thưởng thức những món ăn ngon thế , sẵn sàng tự giặt giũ nấu nướng, trở thành tấm gương sáng ngời về sự tự lập của đứa trẻ 9 tuổi.

"Đừng chỉ lo ăn thịt vịt, nếm thử món khoai tây bi chua ngọt , món mới hôm nay đấy." Cung Diệu Tổ gắp cho con trai một viên khoai tây tròn vo.

"Cảm ơn bố." Cung T.ử Hiên tít mắt bỏ viên khoai tây miệng.

Thấy con trai mắt nhắm tịt vì sung sướng, Cung Diệu Tổ nhân cơ hội gạ gẫm: "Mai ăn tiếp ? Ngày thì ?"

"Muốn, cực kỳ luôn." Cung T.ử Hiên gật đầu lia lịa, sợ bố thấy sự quyết tâm của .

"Vậy tuần bố sẽ dậy sớm mỗi ngày lấy . Lấy hai bố con ăn nhà hàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-167-bo-se-an-cho-con-sat-nghiep-moi-thoi.html.]

"A, thế thì mệt lắm. Bố vất vả, đừng lấy mỗi ngày, cách ngày một ạ."

"Không , đằng nào cũng là con bao, bố ăn cho thật no bụng." Cung Diệu Tổ ranh mãnh, đắc ý vô cùng. "Cuối cùng cũng lo cháy túi vì thèm đồ ăn ngon , bố sẽ ăn cho con sạt nghiệp mới thôi, ha ha ha."

Cung T.ử Hiên: ... Tình cha con như chiếc thuyền mỏng manh, lật là lật.

Ở một diễn biến khác, Đinh Hữu Lan xách túi đồ ăn đóng gói về đến nhà. Bà bày 4 món ăn bàn, mở nắp đậy, sang phòng con trai.

Giữa trưa nắng chang chang mà phòng con trai vẫn sáng đèn. Chắc chắn đêm qua nó cày game đến lúc , quên cả tắt đèn. Bà đinh ninh con trai vẫn còn ngủ, ai dè mở cửa thì thấy nó dậy, đang lù lù máy tính chơi game, bà liền lên tiếng gọi.

"Con trai, đến giờ ăn trưa . Mẹ mua đồ ăn ngon lắm, hương vị tuyệt vời, con nếm thử một chút nhé?"

"Lại đến giờ ăn ?"

An Tiểu Hào khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ, quầng thâm thâm sì vì thức đêm. Mái tóc bết dính mồ hôi, lâu ngày cắt dài chấm vai. Cậu như kẻ mất hồn, giọng đều đều vô cảm, hệt như một cỗ máy lập trình sẵn. Nói chung, ai cũng sẽ nghĩ: Thằng nhóc hỏng .

"Mẹ ơi, con đói, cứ để đó, chừng nào đói con ăn ."

Nhìn thấy bộ dạng của con trai, Đinh Hữu Lan chẳng hề ngạc nhiên. Bà quá quen với cảnh , còn lóc, còn đau lòng, ánh mắt dần trở nên chai sạn.

Nhớ lời dặn dò của em trai và mục đích gọi con ăn, bà cố gắng kiên trì thêm một chút.

"Hay con cứ nếm thử một miếng , quán đồ ăn đắt khách lắm, dậy từ 5 giờ sáng xếp hàng mới mua đấy. Nghe đầu bếp là một mà cư dân mạng ai cũng công nhận là thần bếp, xếp hàng lấy mới mua ."

"Con ăn, cứ ăn ."

lúc ván game thua, An Tiểu Hào buông chuột, lê bước về giường, ngã vật xuống, cầm lấy chiếc điện thoại sạc đầy pin và bắt đầu lướt lướt.

Đinh Hữu Lan thêm gì nữa, chỉ bước tới mở toang cửa sổ phòng ngủ cho những mùi hôi hám bay ngoài, thu dọn rác vứt lung tung sàn nhà, bỏ thùng rác.

Khi dọn dẹp gạt tàn t.h.u.ố.c lá, bà phát hiện chiếc gạt tàn dọn sạch tối hôm qua nay đầy ắp đầu lọc. Rõ ràng là con trai bà thức trắng một đêm nữa. Dọn dẹp xong xuôi, Đinh Hữu Lan rời khỏi phòng. Đứng ở cửa, bà ngoái đầu đứa con trai đang ườn giường, dán mắt màn hình điện thoại một cách máy móc, bà kiềm nước mắt, khóe mắt rưng rưng.

Con lẽ nên sống quá suôn sẻ, êm ả, nếu khi gặp chút trắc trở sẽ thể nào vực dậy nổi.

Từ nhỏ, con trai bà luôn là "con nhà " trong miệng , học giỏi, khỏe mạnh, thứ đều hảo, từng khiến bà phiền lòng. Vậy mà năm ngoái, khi nghiệp xin việc, nó rơi bẫy đa cấp.

 

Loading...