Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 168: Sao lại không nhịn được cơ chứ

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết cục là, con trai bà những chẳng kiếm đồng nào mà còn lừa sạch sành sanh tiền dành dụm của cả gia đình. Đinh Hữu Lan rõ con trai chịu đựng những gì ngoài xã hội, nhưng khi trở về, nó gầy rộc , chẳng khác nào tị nạn thoát khỏi trại giam.

Đứa con vốn luôn xuất sắc của bà dường như thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn . Lòng tự tôn và sự tự tin của nó giáng một đòn chí mạng. Cậu trở nên thu , mắc chứng sợ xã hội và từ chối bước khỏi nhà. Kể từ đó, con trai bà luôn chìm trong trạng thái u uất .

Hiện tại, , ngoài, cả ngày chỉ giam trong căn phòng ngủ nhỏ bé. Lúc thì lướt điện thoại, lúc thì chơi máy tính, phớt lờ việc xung quanh và chỉ bước ngoài khi cần ăn uống vệ sinh. Con trai bà mất ngủ triền miên, thường xuyên thức trắng đêm.

Đinh Hữu Lan thử cách: từ khuyên nhủ, khuyên can, thậm chí là đ.á.n.h mắng, động viên, mời cả bác sĩ tâm lý đến nhà. Thế nhưng, con trai bà vẫn cứ chìm trong trạng thái vật vờ như mất hồn. Đinh Hữu Lan cảm thấy bất lực.

Bà khẽ thở dài, quyết định mang bộ thức ăn phòng, đặt lên bàn. Bà hy vọng hương thơm của những món ăn sẽ kích thích vị giác, khiến con trai thèm ăn và nếm thử vài gắp. An Tiểu Hào vẫn im lìm giường, khuôn mặt vô hồn lướt điện thoại.

Không gian chật hẹp của căn phòng bắt đầu lưu thông khi gió lùa , xua tan những mùi vị kỳ lạ. Cùng lúc đó, một hương thơm chua chua ngọt ngọt nhè nhẹ bắt đầu lan tỏa. Ban đầu chỉ là một chút thoang thoảng, nhưng theo thời gian, hương thơm ngày càng rõ rệt, len lỏi khắp ngóc ngách trong phòng. Toàn bộ gian ngập tràn mùi hương hấp dẫn .

An Tiểu Hào đang chăm chú xem video bỗng khựng . Cậu ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, chua ngọt, chút cay tê đan xen. Mọi hương vị đều kích thích sự thèm ăn. Nó khác biệt so với những món ăn thường nấu. Chỉ ngửi thôi thấy ngon miệng .

Vị giác của , vốn ngủ yên bấy lâu, bỗng nhiên bừng tỉnh. Tuyến nước bọt hoạt động mạnh mẽ, thôi thúc thưởng thức món ăn. Mùi hương hấp dẫn khiến vô thức hít một thật sâu, mang theo cả hương vị tận dày. An Tiểu Hào ngẩng đầu lên, chăm chú những đĩa thức ăn bàn, cúi xuống tiếp tục nghịch điện thoại.

Cậu cố kìm nén ăn, nhưng mùi hương chịu buông tha. Nó hề nhạt mà ngược , vì thức ăn bày trong một gian kín nên hương thơm càng trở nên nồng đậm. Cậu ngừng nuốt nước bọt. An Tiểu Hào bực bội ném điện thoại sang một bên, kéo chăn trùm kín mít, định bụng ngủ tiếp.

Thế nhưng, lúc mà ngủ nổi. Vị giác thức tỉnh đang "nhảy múa" đầu lưỡi, và dày cũng bắt đầu "biểu tình". Vốn dĩ ăn uống thất thường, sáng nay còn lót món gì. Giờ đây, khi dày cảm nhận sự hiện diện của thức ăn, nó bắt đầu cồn cào, phát những tiếng "ùng ục" liên hồi.

"Khỉ thật!"

Sao nhịn cơ chứ!

Cậu trằn trọc trong chăn một lúc, cuối cùng quyết định bỏ cuộc. Cậu vùng dậy, đến bàn ăn, cầm đũa lên chuẩn thưởng thức.

Nhìn những đĩa thức ăn đựng trong hộp nhựa trong suốt, An Tiểu Hào sững . Chúng chỉ thơm mà còn trình bày mắt. Dù trang trí cầu kỳ, nhưng cách phối màu tinh tế đủ khiến mãn nhãn.

Hai món chua ngọt tỏa hương thơm hấp dẫn. Chúng màu đỏ tươi rói, nước sốt sánh mịn. Lớp vỏ bên ngoài phủ đều một lớp sốt màu cam đỏ, khiến mỗi miếng thức ăn trông như những viên pha lê lấp lánh. Nhất là món ăn hình tròn như viên bi, phủ đẫm nước sốt và hạt vừng, dù lộn xộn trong bát cũng giống hệt những viên hồng ngọc cỡ lớn tuyệt .

Ánh mắt dừng ở bát canh bên cạnh. Đó là canh vịt hầm củ cải chua. Nước canh màu vàng cam óng ánh, trong vắt một chút cặn, thể thấu những miếng củ cải và thịt vịt bên trong. Những cọng hành lá thái nhỏ và vài hạt kỷ t.ử lơ lửng mặt nước, giống như những mảnh ngọc bích điểm xuyết.

Đầu óc An Tiểu Hào, vốn đóng băng từ lâu, dường như thể tin rằng mua những món ăn trông cao cấp đến . Sáng nay ăn sáng, uống nước, cổ họng đang khô khốc. Cậu bưng bát canh vịt lên và húp một ngụm lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-168-sao-lai-khong-nhin-duoc-co-chu.html.]

Thức ăn mua về lâu, nắp hộp mở nên canh chỉ còn ấm. Một ngụm lớn trôi tuột xuống cổ họng. Khi nước canh tràn ngập khoang miệng, hương vị tươi ngon của vịt lập tức bùng nổ đầu lưỡi, ngon đến mức khiến run lên.

Cậu uống quá vội, nuốt ực một ngụm lớn bụng. Sau khi uống xong, khoang miệng vẫn còn vấn vương hương vị đậm đà, thơm lừng . Thật khó tin khi một loại nước canh trong vắt như mang đến hương vị thịt nồng nàn đến thế. Ở hậu vị, ngoài vị thơm của vịt, còn vị chua đặc trưng của củ cải muối, cứ quanh quẩn nơi môi răng, mang cảm giác thanh mát, thơm ngon khó tả.

An Tiểu Hào chớp mắt, dường như ngờ món canh ngon đến . Cậu kìm mà húp thêm vài ngụm, tiện tay gắp một miếng củ cải chua. Vị chua lan tỏa, giòn rụm, hương vị độc đáo khiến lập tức cảm thấy thèm ăn.

Bình thường ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, chẳng chút hứng thú nào với việc ăn uống. Dù biến tấu đủ món ngon, cũng chỉ gắp vài miếng cho lệ. Hôm nay, khi uống bát canh , dày ấm lên, cảm giác như các huyệt đạo trong cơ thể đều khơi thông, khiến càng thêm thèm ăn, chỉ ăn thêm để thỏa mãn cơn thèm.

Cậu húp cạn bát canh, khi định gắp thức ăn, nhớ còn những món khác, bắt đầu nếm thử từng món. Chân gà kho thơm phức, từ thịt đến xương đều đượm vị. Những viên bi chua ngọt hóa từ khoai tây nghiền, ăn cũng ngon.

khi đưa miếng sườn xào chua ngọt với vị chua chua ngọt ngọt vặn, phần thịt chín mềm miệng, An Tiểu Hào bỗng sững , nước mắt bắt đầu ứa . Cậu thèm dùng đũa nữa, trực tiếp dùng tay bốc sườn nhét miệng. Nước sốt đậm đà, vị chua ngọt hài hòa, kết cấu khô thơm của sườn đ.á.n.h thức ký ức về món ăn quen thuộc ngày nào.

Cậu lớn lên trong một gia đình đơn , một tay nuôi nấng. Hồi nhỏ, luôn xuất sắc, năm nào cũng nhất lớp, thậm chí thành tích thể d.ụ.c cũng . Mỗi thi xong, đều nấu món sườn xào chua ngọt mà thích nhất.

Khi , mỗi ăn sườn, đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhìn tất bật, luôn trào dâng một ý chí mạnh mẽ: mau chóng lớn lên, cố gắng học tập, tìm một công việc để cải thiện cuộc sống cho .

Cậu quên mất hương vị từ bao giờ?

Cậu nhớ rõ nữa, chỉ khi ăn nhiều quá, bắt đầu thấy ngán và còn thích ăn nữa, cũng ngừng nấu món sườn xào chua ngọt. Mãi đến hôm nay, khi nếm hương vị , cảm xúc trong ký ức chợt ùa về, kéo theo đó là những hình ảnh cố tình lãng quên.

Mẹ vất vả nhường nào để nuôi khôn lớn, những tìm việc để chăm sóc , ngược còn lừa, mất trắng chút tiền tiết kiệm ít ỏi của gia đình.

Cậu đúng là một kẻ vô dụng!

Vừa ăn, An Tiểu Hào bỗng òa nức nở, như một đứa trẻ bơ vơ. Đinh Hữu Lan đang giặt quần áo, bỗng thấy tiếng xé ruột xé gan của con trai từ trong phòng. Bà lo lắng vô cùng, đẩy cửa bước nhưng sợ con trai thấy bà, cảm xúc sẽ càng thêm tồi tệ, nên đành ngoài cửa đồng hành cùng con.

Đã lâu lắm con trai bà như , một trận cũng , còn hơn là cứ kìm nén trong lòng. Rất lâu , khi trong phòng im ắng trở , bà mới từ từ mở cửa bước . Con trai bà đang dựa lưng thành giường, tiếp tục nghịch điện thoại.

Bà ngập ngừng lên tiếng: "Hay là con ăn chút gì , ăn uống đàng hoàng, cơ thể chịu nổi."

Quay đầu , Đinh Hữu Lan sững sờ. Bốn đĩa thức ăn, dù chia bớt một nửa, phần ăn vẫn nhiều. Vậy mà giờ đây, cả bốn hộp nhựa đều trống trơn, sạch sẽ còn một cọng rau.

 

Loading...