Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 17: Không nhớ đã ăn gì, chỉ nhớ vị ngọt ngào
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không , đến giờ cơm , con chuẩn nguyên liệu đây."
Dạo gần đây Phương Thương đang học món lạnh. Hơn nữa, hương vị còn xuất sắc hơn cả tay nghề của bố. Hễ khách gọi món lạnh, chỉ cần mặt ở đó, cơ bản đều là tự tay , quyết nhường cho bố lấy một cơ hội thể hiện nào.
Ngô Hân cứ thế trơ mắt con trai tạt ào ào mấy vốc nước lên mặt, thậm chí còn lười chẳng buồn lau, chui tọt thẳng bếp để kiểm tra đống nguyên liệu cần.
Thật mùa hè, các món lạnh ưa chuộng. Không chỉ trong các quán ăn, mà ngay cả ở những tiệm bán đồ kho ngoài chợ, món lạnh cũng bán chạy. Vào một ngày thời tiết nóng nực, nếu lười nấu nướng, chỉ cần mua chút đồ ăn lạnh kèm với bánh bao chay là thể giải quyết xong xuôi một bữa cơm.
Chính vì , kể từ khi tay nghề món lạnh của Phương Thương ngày càng thành thạo, cứ hễ tối đến là việc buôn bán của quán đặc biệt phát đạt. Một phần là vì sáu, bảy giờ tối là lúc tan ca. Phần còn là do Phương Thương học về.
Buổi trưa khách đến cũng chẳng ăn , bởi đợi đến lúc Phương Thương tan trường về tới nhà cũng hơn 12 giờ. Cậu còn nghỉ ngơi, ăn cơm. Dù mất một tiếng để chuẩn nguyên liệu nấu thì vẫn quá cập rập, bố kiên quyết cho bận rộn trong bếp, lỡ nghỉ ngơi đàng hoàng, buổi chiều học buồn ngủ thì .
Cho dù Phương Thương vỗ n.g.ự.c thề thốt rằng lên lớp sẽ ngủ gật thì cũng vô dụng. Dùng nguyên văn lời của Ngô Hân mà thì: họ là kiểu phụ vì kiếm tiền mà bóc lột sức lao động của con cái. Việc mà một đứa trẻ nên nhất chính là ngoan ngoãn đến trường, ăn no ngủ kỹ để còn phát triển chiều cao.
Phương Thương hết cách, dù trong lòng thèm khát điểm kinh nghiệm đến mấy, nhưng khi tình yêu thương bao la của bố , cũng đành đầu hàng.
"Bố ơi, bố quá!"
Nhìn giỏ dưa chuột rửa sạch sẽ đặt bàn bếp, cùng với thau rong biển thái chỉ đang ngâm trong nước và vô vàn nguyên liệu khác, Phương Thương vui sướng đến mức bay lên, nhảy cẫng lên giơ ngón cái tán thưởng bố .
Phương Quân hừ lạnh một tiếng vẻ vui, nhưng khóe miệng nhếch lên.
Phương Thương tinh mắt nhận điều đó, liền thầm nhủ trong lòng: Hóa bố là một tên tsundere chính hiệu!
……
Ở một diễn biến khác, Đới Thiên Vũ trở về nhà nhưng trong nhà vẫn ai. Cu theo thói quen tắm rửa sạch sẽ, bật điều hòa ườn sô pha xem tivi một cách đầy thỏa mãn. Đợi đến tận sáu rưỡi vẫn thấy về nấu cơm, bắt đầu cảm thấy gì đó sai sai.
Đừng là tăng ca nữa nhé!
Một lát thì bố mới lạch cạch mở cửa bước .
"Bố về ạ."
Đới Thiên Vũ đầu cất tiếng chào, ba Đới gật đầu đáp lời.
"Hôm nay con tăng ca, con ăn gì, hai bố con gọi đồ ăn ngoài nhé?" Ba Đới đặt cặp táp xuống .
Cơn thèm ăn vốn kìm nén nãy giờ của Đới Thiên Vũ trong giây phút bùng nổ dữ dội. Cậu nhoài sô pha, hai mắt sáng rực bố.
"Con đến quán nhà Phương Thương ăn cơm. Gần đây Phương Thương đang học nấu ăn, nấu ngon cực kỳ bố ạ. Bố ơi, đến đó ăn . Hôm qua con ăn chực ngại quá dám ăn nhiều, hôm nay hai bố con ăn một bữa cho đời bố?"
Mấy chuyện vặt vãnh ba Đới dĩ nhiên sẽ từ chối, vả ông cũng mới bước nhà, chẳng cần dọn dẹp gì nhiều, lưng ngoài là xong. Thế là hai bố con lái xe thẳng đến cửa quán nhậu nhà Phương Thương.
Quanh đây bãi đỗ xe nào, chỉ duy nhất một dãy chỗ đậu xe sát lề đường. Vừa đến nơi, Đới Thiên Vũ chờ nổi mà lao vọt xuống xe:
"Bố cứ tìm chỗ đỗ xe nhé, con chạy qua xí chỗ với gọi món đây."
Mắt thường cũng thể thấy cửa quán nhà Phương Thương đang dựng la liệt xe đạp điện. Nhỡ đông khách quá hết cả chỗ thì . Đới Thiên Vũ sốt ruột chịu nổi, chân nam đá chân chiêu chạy thục mạng trong quán.
Ngô Hân đang ở cửa, thấy nhóc đẩy cửa bước liền đon đả chào đón.
"Thiên Vũ đến đấy , cháu một ? Tìm Phương Thương chơi hả cháu?"
"Dạ ạ, cháu ăn với bố cháu. Dì Hân ơi, quán còn chỗ ạ?"
"Còn cháu nhé, phía gần nhà bếp vẫn còn một bàn dành cho hai , chỉ là vị trí bí một chút. Để dì dọn dẹp cho hai bố con tạm nhé, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-17-khong-nho-da-an-gi-chi-nho-vi-ngot-ngao.html.]
Ngô Hân đảo mắt quanh một vòng, trong quán chật ních khách, chỉ chừa đúng một chiếc bàn đôi ngay cửa sổ phòng bếp. Bình thường chỗ đó dùng nơi ăn uống nghỉ ngơi cho nhà, lúc đang chất đầy đồ lặt vặt.
"Dạ ạ, dì, cứ chỗ là ."
"Hôm nay Thương của cháu những món gì, dì cứ dọn lên mỗi món một phần cho cháu nhé!"
Ngô Hân bật bất đắc dĩ, đúng là trẻ con, giọng điệu oai phong gớm, hai thì mà ăn hết ngần món cơ chứ.
"Hôm nay nó cũng kha khá món đấy, còn cẩn thận hẳn một cái thực đơn lên tấm bảng đen đằng kìa. Cháu xem thử ăn gì?"
Đới Thiên Vũ chạy ù xem. Trên bảng đen rành rành một loạt thực đơn:
[Đậu hũ trứng bách thảo, dưa chuột trộn lạnh, giá đỗ trộn rong biển, thịt luộc sốt tỏi, thạch lạnh, mì lạnh, rau chân vịt trộn nấm kim châm, măng tây trộn lạnh]
Quả thực là nhiều món. Thế là Đới Thiên Vũ đắn đo lựa chọn, cuối cùng gọi năm món.
"Dì Hân ơi, cho cháu một phần mì lạnh, một phần thịt luộc sốt tỏi, một phần đậu hũ trứng bách thảo, một phần măng tây trộn lạnh, thêm một phần giá đỗ trộn rong biển nữa nhé."
"Cháu gọi món lạnh thôi ?"
Mặc dù Ngô Hân tự tin tay nghề của con trai , nhưng một tràng món lạnh , cô thấy xót xa cho bố thằng bé. Cả một buổi tối hôm nay, ngoại trừ món lạnh và canh , hình như chẳng mấy ai gọi đồ xào nóng cả. Bố nó giờ đây biến thành một tên phụ bếp chuyên sai vặt kiêm luôn chân chạy bàn. Mỗi cô bếp đưa phiếu gọi món là y như rằng nhận một ánh đầy oán hận, thật sự áp lực vô cùng.
"Dạ ! Dì Hân cứ yên tâm, ăn hết thì tụi cháu gói mang về, hắc hắc."
Thịt luộc sốt tỏi là món mới, còn mấy món thì hôm qua đều nếm thử . Cho nên Đới Thiên Vũ quyết định gọi món mới cùng với những món mà yêu thích.
Một lát thì ba Đới cũng bước . Thấy con trai gọi món xong xuôi, ông cũng chẳng hỏi han gì thêm, lên tiếng chào hỏi bố Phương Thương vài câu kéo ghế xuống.
Các món lạnh đều chuẩn sẵn từ , vì chỉ một loáng là dọn lên bàn. Dọn liền tù tì ba món lạnh, ba Đới sửng sốt sang con trai .
"Con gọi mấy món mà dọn lên tới ba món lạnh ?"
"Năm món ạ, vẫn còn hai món bưng lên bố."
Ba Đới: ???
"Không , con gọi nhiều món lạnh thế để gì?"
Ba Đới ngẩn , mặc dù mùa hè ông cũng khá thích ăn đồ lạnh, nhưng thể một lúc gọi tận năm món lạnh như thế !
"Bố cứ nếm thử !"
Nhìn ánh mắt như tẩn của bố, Đới Thiên Vũ lanh lẹ gắp một miếng thịt luộc sốt tỏi nhét ngay miệng ông. Đây chính là sự tự tin tuyệt đối mà dành cho tài nghệ nấu nướng của " Thương".
Miệng ba Đới định mở mắng thì theo phản xạ vô điều kiện liền nhai nhai vài cái, đó cả ông cứng đờ.
Miếng thịt nửa nạc nửa mỡ mỏng tanh đến mức ánh sáng thể lọt qua, đủ để thấy kỹ thuật thái thịt đỉnh cỡ nào. Lát thịt to bản, cuộn lấy sợi dưa chuột giòn rụm cùng với nước chấm dầu ớt đỏ au bóng loáng. Vừa đưa miệng là cảm nhận ngay hương vị tỏi nồng nàn.
Vị tỏi hòa quyện cùng nước chấm dầu ớt vô cùng đậm đà. Cái vị cay xé lưỡi nhưng vẫn giữ độ thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng, khiến lập tức cảm nhận nét quyến rũ đặc trưng của ẩm thực Tứ Xuyên.
Tiếp tục nhai thêm vài cái, kết cấu mượt mà của thịt lợn quả thực đáng kinh ngạc. Có cả nạc lẫn mỡ nhưng chẳng hề thấy ngấy chút nào. Kèm theo đó là độ giòn rụm của sợi dưa chuột, thơm ngon đưa miệng, ngon đến mức khiến chẳng thốt nên lời.
Chỉ cắm cúi nhai và nhai.
Dư vị tuyệt vời của món ăn bất giác đưa ông trở về với ngày đầu tiên hẹn hò cùng vợ, hình như hôm đó cũng ăn đồ Tứ Xuyên thì . Hai trong một quán ăn Tứ Xuyên, ông chẳng thể nhớ nổi hôm đó ăn những gì, bởi vì sự căng thẳng khiến đầu óc ông chỉ tràn ngập hình bóng của vợ. Thậm chí còn quên cả việc gắp thức ăn.
Đến khi vợ gắp đồ ăn cho, ông mới bừng tỉnh mà nhớ là ăn. Lúc đó ông thực sự ăn gì, trong đầu chỉ đọng một cảm giác ngọt ngào đến ngây ngất.