Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 170: Tên ngốc từ tỉnh khác đến

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu thanh niên cứ nghĩ đơn giản là chỉ leo núi giải khuây, tiện tay lên mạng tìm kiếm đồ ăn ngon ở Giai Thành. Nào ngờ trang web nào cũng rầm rộ tiến cử quán nhậu , còn thi đăng ảnh kèm những lời khen cánh.

Thế là nhắm mắt nhắm mũi theo chỉ dẫn của bản đồ, đến nơi mới té ngửa. Không những chẳng ăn gì mà còn gạ gẫm trả tiền để xếp hàng lấy giùm. Cảm giác lừa bởi mấy chiêu trò quảng cáo mạng bỗng dâng lên.

Bây giờ chuyện thổi phồng mạng nhan nhản, đụng mấy quán "sống ảo" nổi tiếng cũng là lẽ thường tình. Đến check-in một , nếu đồ ăn dở thì cứ vác xác là xong.

cái trò bắt nôn tiền để xếp hàng thì quá đáng thật! Tưởng là tên ngốc tỉnh lẻ, dễ lừa tiền lắm chắc.

Cậu thanh niên dứt khoát từ chối: "Khỏi cần, cũng chẳng thèm ăn đến mức đó. Bạn đang đợi ở điểm hẹn , chào bác nhé."

Ông chủ tiệm kim khí cứ ngỡ mớ bòng bong chốt hạ, ai dè xôi hỏng bỏng , ông ngẩn dám tin.

Vẫn từ chối sức cám dỗ từ những món ăn của thần bếp nhí ư?

"Cậu thật sự cần lấy giùm ?"

"Không cần, chào bác."

Cậu thanh niên ba chân bốn cẳng chạy biến, tay kéo lê cái vali mà cứ như đang bay. Sợ thêm chốc nữa, nôn tiền thì thoát khỏi đây .

Đội cái nắng chang chang, gọi một chiếc taxi chạy đến công ty nơi bạn đang thực tập, đó gọi bạn , hai chui tọt một quán giải khát.

"Chung Vũ, bảo lượn lờ chiều mới tìm tớ mà, đến sớm thế?" Người bạn thắc mắc.

"Hết cách , xuống xe lâu đụng ngay bọn lừa đảo, suýt nữa lột sạch túi. Tớ cứ đinh ninh dân Giai Thành thật thà chất phác lắm, ai dè một vố hết hồn. Nên tớ đành tìm , hỏi han tình hình cho chắc ăn, kẻo mấy cái quy tắc ngầm của địa phương các cho tròng." Chung Vũ đáp.

Người bạn thế càng thêm khó hiểu: "Giai Thành quê tớ nhiều cạm bẫy thế, tớ nhỉ? Cậu đụng chuyện gì ?"

"Thì tớ lên mạng tìm một quán ăn khen nức nở, đến nơi thì chặn , cho bước cửa nửa bước. Lại còn nhiệt tình rủ rê tớ trả tiền để họ xếp hàng lấy hộ, cái vẻ mặt họ lúc đó đáng sợ lắm."

Vừa uống nước, Chung Vũ lầm bầm: "Không bao nhiêu ngoại tỉnh ngốc nghếch lừa . Tớ từ chối nhờ lấy , ông chủ tiệm kim khí đó còn trưng bộ mặt kinh ngạc, cứ như thể tớ đồng ý là chuyện động trời lắm ."

Người bạn càng Chung Vũ kể càng thấy quen quen. Ở Giai Thành nhiều chỗ nhờ lấy hộ đến thế.

Mấy khu du lịch ở đây cũng chẳng là danh lam thắng cảnh 5A nổi đình nổi đám cấp quốc gia, chủ yếu chỉ dân quanh vùng đến chơi. Vé thì mua mạng dễ ẹc, giá cả bình dân. Cái công viên giải trí to nhất cổng chơi thả ga hai ngày cũng chỉ tốn 80 tệ, chẳng cần thuê xếp hàng.

Nếu nhất định tìm một nơi "hot" đến mức khó chen chân, cần lấy hộ, thì đó chắc chắn là Quán nhậu A Quân.

Nhìn vẻ mặt căm phẫn của Chung Vũ, bạn dò hỏi: "Cái nơi bán đồ ăn ngon mà , là Quán nhậu A Quân đấy chứ?"

Nghe thấy thế, Chung Vũ đập bàn cái "bộp": "Đấy thấy ! Tớ bảo đây chắc chắn là một cái bẫy mà. Nếu tớ mở miệng là đoán trúng phóc."

Khóe miệng bạn giật giật: "Vậy cái nhiệt tình gạ gẫm trả tiền để lấy hộ, chính là ông chủ mấy cửa hàng gần đó đúng ?"

"Chính họ đấy! Quá đáng thật chứ, thấy tớ xách vali liền nghĩ ngay tớ là thằng ngốc từ tỉnh khác đến, dễ lừa. May mà tớ nhanh trí, co giò chạy lẹ." Chung Vũ đắc ý khoe.

Người bạn biểu cảm của chọc , lên tiếng: "Chào , ngốc từ tỉnh khác đến, chúc mừng lướt qua đáp án chính xác một cách hảo."

"Hả!" Chung Vũ tròn mắt ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-170-ten-ngoc-tu-tinh-khac-den.html.]

Người bạn với vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu trịnh trọng: "Định kiến trong lòng giống như một ngọn núi khổng lồ, dù cố gắng di dời thế nào cũng chẳng suy suyển. thấy Quán nhậu A Quân và mấy láng giềng bụng thật sự oan uổng quá."

"Nói tiếng !"

"Thôi , hỡi ngốc từ tỉnh khác đến, xin tự giới thiệu, là một thằng nghèo kiết xác ở địa phương. Vì , sáng mai năm giờ hơn chúng lết khỏi giường để xếp hàng lấy đấy. Vì sự nghiệp ẩm thực của , cố lên nhé."

Chung Vũ: ...

Tối hôm đó, lo con trai buổi trưa nạp nhiều thức ăn, cái dày yếu ớt do ăn uống thất thường sẽ biểu tình, Đinh Hữu Lan cẩn thận nấu một bát cháo thanh đạm kèm theo vài món đồ chua chống ngán mang phòng con.

Lúc đó An Tiểu Hào mới tỉnh giấc, bà dặn dò con trai ăn uống đàng hoàng bước ngoài.

An Tiểu Hào lơ mơ dậy, đưa tay dụi mắt, đầu óc vẫn còn lâng lâng.

Đã lâu lắm một giấc ngủ sâu đến thế. Vừa đặt lưng xuống là ngủ một giấc say sưa, chẳng mộng mị gì cả, cảm giác sảng khoái lâu ngày mới gặp khiến ngỡ ngàng.

Trận chiều nay dường như cuốn trôi bao nhiêu uất ức kìm nén bấy lâu trong lòng, cả bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.

Nhìn thấy mâm cơm bàn, An Tiểu Hào bỗng thấy thèm ăn, bước xuống, nhưng khi thấy bát cháo rau xanh và đĩa dưa chuột muối, cảm giác thèm ăn tan biến.

Cầm thìa húp một ngụm cháo, gắp chút đồ chua, nếm thử là ngay hương vị quen thuộc do nấu.

Nghĩ đến mâm cơm trưa nay, An Tiểu Hào khẽ l.i.ế.m môi. Cậu thèm hương vị bát canh đó, cả món sườn xào chua ngọt nữa. Hương vị tuyệt vời luôn khơi gợi những ký ức tươi của .

Cố nuốt vài ngụm cháo, An Tiểu Hào bưng bát đũa ngoài, tiện thể phịch xuống ghế sofa trong phòng khách.

Đinh Hữu Lan thấy con trai hiếm hoi mới ló mặt ngoài, vội vàng gọt ít trái cây mang lên mời con.

Lần gần nhất con trai phòng khách cũng từ tuần . Bà mừng thầm trong bụng nhưng dám bộc lộ quá nhiều, sợ con trai chui phòng, nhốt trong thế giới riêng.

An Tiểu Hào thẫn thờ một lúc, đột nhiên ngước lên , ấp úng hỏi: "Mẹ, mấy món ăn mang về trưa nay..."

"Ngon lắm ? Con ăn thêm nữa ?" Đinh Hữu Lan kích động chen lời.

An Tiểu Hào gật đầu: “Dạ" một tiếng.

Hơn một năm nay, đây là đầu tiên con trai chủ động mở miệng xin đồ ăn, Đinh Hữu Lan mừng rỡ đến trào nước mắt. Đang định buột miệng ngày mai mua cho con, bỗng nhớ lời dặn của em trai, bà đành chuyển hướng câu chuyện.

"Mấy món đó con đem qua đấy. Cậu bảo là mua ở một quán ăn tên là Quán nhậu A Quân, quán đó đông khách lắm, mua dậy từ năm giờ rưỡi sáng xếp hàng lấy , mới mua."

An Tiểu Hào - với đôi mắt đờ đẫn bấy lâu nay - bỗng ánh lên chút cảm xúc khác lạ, Đinh Hữu Lan với vẻ mặt như "Mẹ đang đùa con đấy ".

Đinh Hữu Lan cũng từng mua ở đó, thông tin đều do em kể . Thú thật, lúc mới bà cũng ngạc nhiên kém, cứ nghĩ em trai đang bốc phét. việc khôi phục động lực sống cho con trai là chuyện hệ trọng, chắc chắn em trai bà đùa .

Thế nên, Đinh Hữu Lan vẫn cố gắng chịu đựng ánh vô hồn của con trai, tiếp tục câu chuyện: "Buổi chiều mua , ăn thì đợi ngày mai. Mẹ già , dậy từ 5 giờ sáng sợ kham nổi. Con còn trẻ, là sáng mai con lấy , trưa sẽ quán lấy đồ ăn về cho con."

Nghe bước chân khỏi nhà, An Tiểu Hào như giật điện, lập tức ngoắt về phòng, cả khuôn mặt biểu lộ rõ sự từ chối.

Đinh Hữu Lan thầm tự nhủ, , cứ từ từ khoai sẽ nhừ.

 

Loading...