Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 171: Tôi có bị ngốc đâu mà ăn?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , ở quán ăn nhà Triệu Ngân, con trai Tiểu Triệu cũng đang hì hục tập nấu nướng. Sau mấy ngày liền lăn lộn trong bếp, Tiểu Triệu tự đắc cho rằng học lỏm khối mánh khóe, bèn quyết định trổ tài "kiểm tra trình độ" xem .
Kỳ kèo mãi, cuối cùng chú Chung cũng xiêu lòng, đồng ý cho Tiểu Triệu mượn chiếc vá xào bảo bối của .
Lần đầu tiên bếp, chú Chung đắn đo mãi mới chọn món cà chua xào trứng. Món dễ , đòi hỏi kỹ thuật thái canh lửa gắt gao như món khoai tây xào sợi.
Cà chua nấu nhừ chút thì nước xốt sền sệt, xào tới thì vị nhạt hơn tí. Trứng cũng , già non đều ăn tuốt. Nói chung là, dù dở đến thì cũng đến nỗi nuốt nổi.
Tiểu Triệu lóng ngóng đập ba quả trứng bát, lóng ngóng thế nào mà vỏ trứng rơi tọt luôn bát, loay hoay mãi mới vớt .
Đến khâu thái thức ăn, cầm con d.a.o phay, lúng túng quả cà chua tròn ủm, xoay tới xoay lui nên hạ d.a.o thế nào cho . Cuối cùng, đành dúi con d.a.o tay chú phụ bếp đang xem kịch bên cạnh.
"Thôi, chú Lâm thái hộ cháu . Cháu là đầu bếp tương lai cơ mà, chỉ lo xào nấu thôi, ba cái chuyện lặt vặt như thái rau củ cứ giao cho chuyên môn là chuẩn nhất."
Chú Chung cạn lời, còn vợ chồng Triệu Ngân thì chẳng nể nang gì, ngặt nghẽo. Họ hiểu tỏng , thằng con chỉ đang rửng mỡ phá phách thôi.
Rất nhanh đó, công đoạn xào nấu bắt đầu. Tiểu Triệu bật bếp đun nóng chảo, khi tay còn lớn lối dặn dò chú Chung: "Chú đừng mà nhắc bài nhé! Cháu xem chú xào món n , thuộc lòng luôn . Món cà chua xào trứng cỏn con , để cháu lo tất."
Chú Chung nhịn , lườm cho một cái cháy máy. Làm như thi bằng, đòi "thi mở tài liệu" chắc! Nói thật nhé, dù chú cạnh chỉ bài tận tình, cầm tay chỉ việc, thì chắc nhóc nấu hồn.
Tiểu Triệu đổ dầu chảo, nhắm chừng dầu nóng liền trút luôn bát trứng . Tiếng xèo xèo vang lên, dầu mỡ b.ắ.n tung tóe. Cậu nhóc hoảng hốt lùi hai bước, kêu oai oái thổi phù phù mu bàn tay mỡ b.ắ.n trúng.
Thổi mấy cái, nhớ đang xào trứng, vội vàng bước tới. Tư thế xào trứng của nom mới hài hước : kiễng chân, một tay che mặt, một tay khua khoắng trong chảo, hệt như đang đối đầu với quái thú chứ chẳng đang nấu ăn.
Lửa quá to, đảo kịp, mùi khét nhanh chóng bốc lên. Thấy trứng khét, Tiểu Triệu càng sức đảo. Thế là phần trứng khét và khét hòa quyện , màu vàng ươm giờ chuyển sang màu nâu đen xì xì.
Sắc mặt chú Chung biến đổi. Tiêu ! Chú chỉ mải nghĩ món cần canh lửa cũng , mà quên béng mất chuyện thức ăn thể cháy khét. Thế thì ăn nổi!
Tiểu Triệu vẫn đang cặm cụi xào nấu, nét mặt nghiêm túc, tập trung cao độ. Cậu trút đĩa trứng khét lẹt , đáy chảo vẫn dính đầy những mảng cháy đen kịt. Nhìn mà chú Chung xót đứt ruột.
Tiểu Triệu chẳng buồn rửa chảo, đổ thêm dầu là xào luôn cà chua. Chứng kiến cảnh , vợ chồng Triệu Ngân tròn mắt kinh ngạc.
Thôi xong! Một đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa, cơm bưng nước rót tận miệng, nhà hàng thì mở ngay nhà, từng động tay bếp núc, mong chờ gì ở việc nó việc nhà. Thật là ảo tưởng!
Chẳng mấy chốc, một đĩa cà chua xào trứng đen sì, khét lẹt lò. Tiểu Triệu tự hào bưng đĩa thức ăn đặt lên bàn, vẫy tay gọi .
"Chú Chung, nhanh lên, nếm thử xem! Đây là tác phẩm đầu tay của t.ử chú đấy, chỉ chờ chú thưởng thức thôi."
Mặt chú Chung tái mét, xua tay lia lịa: "Thôi cháu ạ, chú chỉ lo phần dạy thôi. Để bố cháu nếm thử thì hơn. Họ chẳng là những 'nhà phê bình ẩm thực' cháu đặc biệt mời đến ? Chú xem là ."
Chú Chung dứt lời, vợ chồng Triệu Ngân nãy giờ vẫn đang bụm miệng trộm lập tức tắt ngấm nụ : "Thế ! Chú là sư phụ, món chú nếm đầu tiên mới phép chứ. Xem con trai chúng hiếu kìa, món ngon là nghĩ đến sư phụ ngay."
" đấy chú, chú mau nếm thử , đừng khách sáo nữa. Thành quả mấy ngày theo chú học nghề đấy. Tuy vẻ ngoài bắt mắt lắm, nhưng đồ ăn ngon cứ mới ."
Chú Chung đĩa cà chua xào trứng mặt mà trong lòng kháng cự kịch liệt.
Những mảng trứng to đùng, đen thui đen thủi, cà chua thì miếng khét, miếng đen. Lẽ nước cà chua màu đỏ au, nhưng do phát hiện cà chua cháy, Tiểu Triệu cuống cuồng đổ thêm nửa bát nước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-171-toi-co-bi-ngoc-dau-ma-an.html.]
Món ăn tuy khét thêm nhưng màu sắc nước xốt trở nên kỳ dị vô cùng: một màu hồng nhạt lờ lợ, bên trong lõng bõng những mảng trứng và cà chua cháy đen. Vài miếng trứng ở viền thậm chí thành than, nước xốt thì lợn cợn những đốm đen kỳ lạ, trông hệt như nước rửa bát.
Thế mà ăn á?
Chú Chung bất đắc dĩ nhận lấy đôi đũa, rón rén gắp một miếng trứng nhỏ đưa miệng. Ngay lập tức, một mùi vị kỳ quặc xộc thẳng lên mũi, lan tỏa khắp khoang miệng. Ngọt xen lẫn đắng, đắng pha chút lợ lợ. Cái vị lợ lợ đậm đặc , đích thị là do cho quá tay bột ngọt.
Lại thêm vị ngọt lợ của đường, nhai thấy lợm giọng. Khuôn mặt chú Chung nhăn nhó, méo xệch. Nể tình là con trai sếp, chú cố gắng kiềm chế, nôn ọe ngay tại trận.
"Sao hả chú? Hương vị cũng gì phết chứ nhỉ?"
Chú Chung run rẩy cầm cốc nước lên, tu một cạn sạch, cố gắng nuốt trôi cái hương vị quái đản xuống dày.
"Cũng... cũng tạm !"
Lời nhận xét khiến Tiểu Triệu vô cùng hài lòng. Cậu nhóc đẩy đĩa thức ăn về phía bố .
"Bố , mau nếm thử !"
"Hả? Thôi cho bố xin..."
Tiểu Triệu xị mặt: "Bố , chẳng bố từng bảo sẽ ủng hộ việc con , miễn là con bỏ cuộc giữa chừng ? Giờ con nấu , bố hợp tác. Có ai bố như hai hả?"
Con trai , hai vợ chồng còn .
Triệu Ngân và vợ ngấn lệ, cầm đũa lên, cam chịu gắp một miếng đưa miệng.
"Oẹ!"
Ngay lập tức, cả hai cái hương vị kinh khủng cho buồn nôn.
Trời đất quỷ thần ơi! Sao thứ mùi vị kinh tởm đến mức ? Đổ cho lợn ăn khéo lợn cũng chê.
Triệu Ngân tức giận mắng: "Thằng quỷ sứ! Con nhầm muối với bột ngọt ? Lại còn cho cả đống đường nữa chứ!"
Tiểu Triệu vẻ mặt vô tội: "Con cho đường ? Không hề! Con chỉ cho muối và bột ngọt thôi mà."
Ba lớn trao đổi ánh mắt kỳ lạ, cạn lời.
"Chú Lâm ơi, chú cũng nếm thử xem."
Tiểu Triệu sang gọi những khác trong bếp. Đám nhân viên nãy giờ vẫn đang hóng hớt, nhóc gọi, lập tức chạy tán loạn hệt như thỏ thấy sói. Có còn giả vờ bận rộn cắm cúi việc, như điếc .
Lúc quán bắt đầu khách, chú Chung để trò nghịch ngợm của Tiểu Triệu ảnh hưởng đến việc phục vụ, liền lên tiếng nhắc nhở: “Cháu cũng tự nếm thử thành quả của ."
Tiểu Triệu thẳng thừng từ chối, nhất quyết động đũa. Triệu Ngân ngạc nhiên hỏi lý do tại con ăn món tự nấu.
Chỉ thấy Tiểu Triệu dõng dạc đáp trả: "Ai nấu đầu mà ngon . Nghe đồn thần đồng Phương Thương đầu bếp cũng dở tệ. Đã là ngon, ngốc mà ăn?"