Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 173: Mở mang tầm mắt

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Vũ chán nản lết tới cuối hàng, bắt đầu công cuộc xếp hàng đầy gian nan.

Chưa đầy vài phút , đèn trong quán vụt sáng, kéo theo đó là tiếng cửa cuốn kéo lên. Chung Vũ lập tức tỉnh ngủ, hai mắt sáng rực.

Ra là quán mở cửa sớm thế, thảo nào kháo đến từ năm rưỡi. Hóa cũng chẳng chờ đợi lâu la gì.

Chỉ là lấy thôi mà, hàng dài thế chắc cũng nhanh đến lượt thôi.

Tuy nhiên, điều khiến Chung Vũ ngã ngửa là ông chủ quán kéo cửa lên chỉ để thò đầu chào hỏi một câu, đóng sập cửa, thản nhiên leo lên ô tô phóng mất hút.

Chuyện quái gì thế ? Cứ thế mà luôn á?

Chung Vũ như mây, vội vàng hỏi đàn ông xếp hàng phía : "Không là lấy ? Ông chủ mất ?"

Người đàn ông phía ngay Chung Vũ là "lính mới", bèn kiên nhẫn giải thích: "Bảy giờ mới bắt đầu phát ạ, giờ ông chủ chợ đầu mối nhập hàng ."

"Hả? Thế tụi đến sớm thế gì?"

"Thì để xếp hàng chờ lấy chứ gì!"

"Em là chờ lấy , nhưng tại đến sớm như thế?"

" đến sớm để xếp hàng chờ lấy , còn đến sớm để gì thì chịu."

Chung Vũ: "..."

Chung Vũ thực sự suy sụp, nhưng lỡ đ.â.m lao thì theo lao, ? Đành chờ thôi.

Người đàn ông phía hỏi thêm một câu: "Cậu mang theo gì cùng ?"

Chung Vũ lắc đầu: "Phải mang theo gì cơ ?"

"Cũng bắt buộc, nhưng đồ nghề thì mà thoải mái bằng bọn ."

Nói xong, đàn ông tháo chiếc balo to sụ lưng xuống, lôi một chiếc ghế xếp, mở ngay ngắn. Tiếp đó, lôi thêm một chiếc ô che nắng cắm luôn ghế, mới ung dung xuống.

Chung Vũ bộ đồ nghề quen thuộc mà trợn tròn mắt. Đệt, đây chẳng là "combo" câu cá ?

Thấy Chung Vũ cứ chằm chằm, đàn ông hề hề: "Sáng xếp hàng lấy , tối câu cá, bộ đồ đa năng phết ạ. Lần cũng nhớ mang theo cái ghế con con mà cho đỡ mỏi, xem, ai cũng mang theo cả đấy."

Chung Vũ ngước lên , quả nhiên, những đến xếp hàng giờ hầu như ai cũng trang ghế , đủ kích cỡ, kiểu dáng.

Quả là mở mang tầm mắt!

Chung Vũ xổm xuống đất. Chẳng mấy chốc, phát hiện một điều kỳ lạ nữa: các cửa hàng xung quanh quán A Quân cũng mở cửa từ sớm.

Tiệm kim khí bên cạnh bán đồ ăn sáng thì gì, nhưng mấy tiệm khác như cắt tóc, spa, thậm chí cả tiệm mát-xa cũng sáng đèn mở cửa.

Mới 5 giờ sáng, ngoại trừ mấy hàng ăn sáng cần chuẩn sớm, thì các tiệm khác lý do để mở cửa. Người bình thường ai mát-xa chân lúc 5 giờ sáng cơ chứ?

Sự tò mò thôi thúc Chung Vũ hỏi đàn ông phía : "Anh ơi, các cửa tiệm con phố mở cửa sớm thế? Ở đây truyền thống gì ?"

Người đàn ông gật gù: "Truyền thống thì , nhưng mà giờ họ dậy, lát nữa quán A Quân nổi lửa lên, mùi thức ăn thơm nức mũi sẽ đ.á.n.h thức họ dậy, lúc đó thì cả ngày hôm đó họ sẽ bứt rứt, khó chịu lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-173-mo-mang-tam-mat.html.]

Chung Vũ với vẻ mặt ngơ ngác, ánh mắt trong veo từng khói lửa quán A Quân "hun đúc". Người đàn ông đoán ngay suy nghĩ của , bèn chủ động giải thích.

"Nếu họ tự thức dậy và lấy thì . nếu đ.á.n.h thức bởi mùi thơm mà , thì cả ngày hôm đó họ sẽ cơn thèm ăn hành hạ c.h.ế.t mất. Thà rằng dậy sớm mở cửa, xếp hàng lấy cho , nhận lấy hộ khác, kiếm thêm chút đỉnh cũng ."

Chung Vũ thực sự tò mò về đồ ăn của quán A Quân . Được khen ngợi đến mức , giống kiểu chiêu trò marketing mạng, rốt cuộc món ăn ngon cỡ nào chứ.

Cậu bắt đầu háo hức mong chờ bữa trưa nay.

Mãi đến tận 7 giờ, khi Ngô Hân chính thức phát , Chung Vũ mới cầm một tấm vé ghi tay tay. Nhìn tấm vé, cảm thấy thật chẳng dễ dàng chút nào.

Vốn định 7 giờ sáng dậy leo núi, nhưng giờ thì buồn ngủ mệt rã rời, sức mà leo núi nữa, quyết định về nhà đ.á.n.h một giấc cho khỏe.

Trong quán, Phương Thương đang ăn sáng.

Buổi sáng ngủ dậy, thường cảm giác thèm ăn. Phương Quân chợ về luôn mang theo vài loại đồ ăn sáng khác để con trai tự do lựa chọn.

Vì xót con, hôm nay Phương Quân đặc biệt lái xe mua xíu mại của một quán ăn gốc Quảng Đông nổi tiếng. Hương vị mềm dẻo, mặn mặn thơm thơm hợp khẩu vị Phương Thương, còn ăn thêm hai cái nữa.

Lúc , Phương Quân chuẩn xong hai nồi nước cốt lớn, một nồi ngũ vị hương, một nồi chua cay.

Loại nước cốt hầm lâu năm càng nấu càng thơm. Tính từ lúc bắt đầu bán đồ kho đến nay cũng một thời gian, dù châm thêm gia vị nhưng hương thơm vẫn đậm đà, quyến rũ. Khi nồi nước sôi bùng lên, nắp vung mở, mùi hương ngào ngạt tỏa thể cản nổi.

Mùi thơm chỉ bay khắp bếp, khắp sảnh, mà còn theo gió luồn lách qua các khung cửa sổ, lan tỏa cả nửa con phố.

Những chủ cửa hàng phố ngửi thấy mùi hương đều kiềm mà hít hà, vẻ mặt đầy say sưa, tận hưởng.

Sống cạnh quán A Quân quả là một trải nghiệm "đau đớn và sung sướng" đan xen. Ngày nào cũng tắm trong hương thơm ngào ngạt.

Tất nhiên, lấy thì vui như mở cờ trong bụng, còn lỡ hẹn với tấm vé thì chỉ ôm bụng thèm thuồng trong đau khổ.

Lúc , cửa cuốn của tiệm văn phòng phẩm bỗng nhiên kéo lên cái rột. Một thanh niên hét toáng lên, lao ngoài như tên bắn, chạy la hét: “Trời ơi, tối qua lỡ ngủ muộn một chút, sáng nay báo thức kêu mà thấy. Giờ còn lấy nữa đây trời?"

Rõ ràng là mới bật dậy khỏi giường, mặc độc chiếc quần cộc biển, trần trùng trục, xỏ vội đôi dép lê, đầu tóc rối bù như tổ quạ.

Chạy bán sống bán c.h.ế.t, một chiếc dép văng cả ngoài.

Các chủ cửa hàng xung quanh thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của thì ôm bụng ngặt nghẽo.

"Tám giờ hơn mới nhớ lấy , khuyên nên rửa mặt ngủ tiếp ."

"Thanh niên sức khỏe thật, xuống là ngủ say như c.h.ế.t, báo thức cũng vô dụng. Cậu cứ về ngủ tiếp , ngủ một mạch đến 5 giờ sáng mai thì họa may còn cơ hội."

"Hahaha, dép bay mất kìa, cứ thong thả nhặt , đằng nào thì cũng hết ."

Ông chủ tiệm văn phòng phẩm cố sống cố c.h.ế.t chạy đến cửa quán A Quân, thấy chỗ phát trống trơn, chẳng còn bóng dáng ai, tuyệt vọng ôm đầu bệt xuống đất rên rỉ: “Trời ạ, hôm nay mở quán kiểu gì đây, ngửi mùi thịt kho thèm thuồng cả ngày ?"

Những chủ tiệm xung quanh trận no bụng. Giờ ai mà lấy thì sướng rơn, nhất là khi chứng kiến kẻ khác trắng tay, niềm vui càng nhân đôi.

Tất nhiên, ai cũng lấy . Cũng vài chủ tiệm vì lý do lý do khác mà bỏ lỡ cơ hội, đành ngậm ngùi chấp nhận sự thật là hôm nay sẽ nhịn đói, nhưng tâm lý họ khá thoải mái.

"Không , sống cạnh quán A Quân, ngửi riết cũng quen. Bình tĩnh nào!"

" , quen . Nhắc mới nhớ, cô Triệu hôm sang tiệm xin xỏ cái chân gà, nay lấy , cũng qua ăn ké một bữa mới . Tính thêm chút lãi c.ắ.t c.ổ thì cũng quá đáng nhỉ."

 

Loading...