Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 175: "Tôi là thùng cơm, tôi tự hào!"

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bếp bắt đầu lên món, khí dần tràn ngập những mùi hương hấp dẫn khác bên cạnh hương thịt kho quen thuộc.

Mùi thơm lừng của các món xào, mùi chua ngọt đ.á.n.h thức vị giác của các món sốt, cùng mùi thơm thanh mát, đậm đà của canh vịt già, tất cả hòa quyện tạo nên sức cám dỗ khó cưỡng, khiến chỉ nuốt nước bọt liên tục.

Khi những món ăn bưng lên bàn của Chung Vũ, bạn cùng gần như lao ngay . Món ăn chạm mặt bàn, lập tức gắp một miếng đưa miệng, nhai ngấu nghiến khen nức nở: "Ngon! Ngon quá mất! Cậu mau ăn !"

Nhớ thời sinh viên, những bữa cơm thường diễn trong cảnh "giành giật" quyết liệt. từ khi , dần chú trọng hình tượng hơn. Thấy bạn trở về với phong thái "hổ đói" năm xưa, Chung Vũ chút ngượng ngùng.

Liếc xung quanh, chắc mẩm ai để ý, mới rụt rè cầm đũa lên, từ tốn gắp thử một miếng từ đĩa thức ăn trình bày vô cùng bắt mắt.

Vừa nhai miếng tai heo trộn chua cay, nét mặt Chung Vũ lập tức biến đổi. Miệng vẫn nhai nhưng ánh mắt rời khỏi đĩa thức ăn.

Dường như thể tin nổi, món tai heo trộn chua cay bình dân, mua cũng thể ngon đến mức như .

Tai heo sần sật, giòn dai, sụn giòn tan trong miệng, phần da và sụn kết nối với bằng lớp mỡ mỏng dẻo dai, ăn cảm giác trơn tuột, nhai kỹ sẽ thấy từng lớp hương vị phân tầng rõ rệt.

điểm nhấn thực sự chính là hương thơm của tai heo. Nước sốt chua chua cay cay cực kỳ đưa miệng, hương vị kích thích đến mức khó tả.

Vị thơm của giấm hòa quyện hảo cùng vị cay nồng của ớt sa tế, kết hợp với các loại gia vị khác tạo nên một thứ nước sốt thần thánh, lẽ trộn với đế giày cũng thành món ngon.

Tuy nhiên, điều tuyệt vời nhất dừng ở đó. Tai heo trộn chua cay đều thái từ tai heo ninh kỹ, bản tai heo ngon sẵn , khi lớp nước sốt bên ngoài tan , răng c.ắ.n miếng tai heo bên trong, cảm giác giống như một sự bùng nổ bất ngờ.

hề chút mùi tanh nào, vị đậm đà, thơm lừng mang đến một trải nghiệm hương vị khác biệt.

Từng miếng tai heo đều ngon từ trong ngoài, mỗi miếng đều hảo, khiến ăn mãi dừng.

"Trời ạ, đầu bếp giỏi thật đấy, chỉ là một món tai heo thôi mà ngon đến thế ?"

"Đương nhiên ! Cậu tưởng rảnh rỗi sinh nông nổi mà 5 giờ sáng dậy xếp hàng , là tại ngủ nướng sướng?"

Cậu bạn bắt đầu "song kiếm hợp bích", tay cầm đũa gắp thức ăn, tay trái cầm muôi múc canh. Ăn xong một miếng, húp thêm một ngụm canh, thỏa mãn đến mức liên tục phát tiếng "hừ hừ".

Thấy bạn gắp lấy gắp để món cá hố sốt chua ngọt, Chung Vũ cũng sốt ruột, nhanh tay gắp một miếng bỏ miệng.

Cảm nhận vị chua ngọt hòa quyện cùng miếng cá mềm mịn, tươi ngon, mắt sáng rực lên, tốc độ ăn cũng tăng lên đáng kể.

Ban đầu còn e ngại, ăn uống nhỏ nhẹ, giữ hình tượng, nhưng hương vị món ăn quá đỗi tuyệt vời khiến quên bẵng thứ. Dường như thời sinh viên, cái thời mà việc ăn uống cũng như một cuộc đua, nhét đầy thức ăn miệng một cách vội vã.

Món gỏi thanh mát, món xào đậm đà, canh vịt thơm ngon, ngay cả món tim heo xào mà bạn bảo là hương vị kém một chút, Chung Vũ cũng thấy ngon tuyệt cú mèo, đ.á.n.h bay liền ba bát cơm.

Thanh niên hai lăm hai sáu tuổi, sức ăn cũng đáng nể. Nếu lượng thức ăn nhiều, món nào cũng đầy đặn, Chung Vũ nghi ngờ với độ ngon , thể ăn liền tù tì năm bát cơm.

No nê , bạn mới sực nhớ tuyệt chiêu trộn cơm với nước sốt. Một thì thèm, một thì tò mò, hai bàn gọi thêm một phần cơm, nhờ nhà bếp rưới thêm một muôi nước sốt thật to.

Khi bát cơm mang lên, hai trút hết phần thức ăn còn thừa , trộn đều lên, và ... vét sạch sành sanh bát cơm .

Bữa ăn kết thúc, hai thanh niên giải quyết gọn lỏn bộ thức ăn, cơm và canh bàn. Lúc bước khỏi quán, bụng cả hai căng tròn, rên rỉ "Ái da". Một tay ôm bụng, một tay vịn tường, bộ dạng cứ như ăn buffet về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-175-toi-la-thung-com-toi-tu-hao.html.]

Những thực khách xung quanh thấy cảnh , những lo lắng mà còn buông ánh ghen tị.

"Tuổi trẻ thật đấy, ăn no ứ hự tận cổ cũng chẳng . Không như mấy ông già tụi , no một tí là dừng đũa ngay, nếu dày biểu tình. Ăn nào cũng cảm giác thòm thèm, ."

"Chứ nữa! Giá mà trẻ mười tuổi, thề sẽ ăn một lúc năm bát cơm!"

Đứng cửa quán A Quân, Chung Vũ nhờ bạn chụp cho một bức ảnh đang vịn tường, đăng lên mạng xã hội với dòng trạng thái: “Ăn đồ ngon đến mức vịn tường mới lết nổi, ai hiểu cảm giác ? Ngon đến mức kìm , quất liền tù tì bốn bát cơm. là thùng cơm, tự hào!"

Ở một nơi khác, tại nhà của An Tiểu Hào, bà Đinh Hữu Lan nấu xong bữa cơm, dọn bàn cất tiếng gọi con trai.

Bình thường An Tiểu Hào sẽ im lặng, đợi đến khi đói meo mới mò ăn, hoặc là bà Đinh bưng cơm tận phòng.

hôm nay, tiếng gọi, ló mặt . Thấy những món ăn bàn là món hằng tưởng tượng, hụt hẫng đặt đũa xuống.

"Mẹ, là món hôm qua ạ?"

"Mẹ với con mà, món hôm qua dậy từ 5 rưỡi sáng xếp hàng lấy , đến trưa mới mua . Mẹ sáng sớm dậy nổi."

Bà Đinh dọn mâm bát xong xuôi, lưng bước ngoài cửa. Thấy con trai hỏi thêm gì, bà chủ động cất tiếng: “Con tự ăn nhé, sang nhà con đây. Cậu mợ hôm nay giành , gọi qua uống canh vịt già bồi bổ sức khỏe."

Cái gì? Nhà đồ ăn ngon ?

An Tiểu Hào bật dậy, định chạy theo . bước tới cửa, khựng , đôi chân nhấc lên rụt về. Cuối cùng, lẳng lặng phòng .

Món thịt kho tàu và rau xanh xào nấu, mặn ngọt kết hợp, hương vị cũng tồi. An Tiểu Hào chỉ gắp hai đũa bỏ xuống, chẳng thiết tha ăn uống gì nữa.

Cậu thầm nghĩ, thương thế, thấy thèm, chắc ngày mai sẽ mua thôi.

Tuy nhiên, ngày hôm , ở nhà vẫn chẳng món đồ ăn đó. An Tiểu Hào bồn chồn yên, ngay cả điện thoại cũng chẳng buồn đụng tới.

Đến ngày thứ ba, mang về hai miếng cá hố sốt chua ngọt, bảo là ăn hết bên nhà nên đem về cho nếm thử.

Hai miếng cá bé tí tẹo, nhón hai ba đũa là hết sạch. Ăn xong những chẳng bớt thèm, mà cơn thèm càng cuồn cuộn dâng lên.

Ngày thứ tư, vẫn gì ăn. An Tiểu Hào mất kiên nhẫn, tới lui trong phòng, thậm chí còn chủ động hỏi khi nào mới mua món đó.

"Mẹ bảo 5 rưỡi dậy nổi mà, con ăn thì tự mua ."

An Tiểu Hào hết cách. Sáng ngày thứ năm, mới hơn 4 giờ tỉnh giấc. Hiếm hoi lắm mới chịu rửa mặt, một bộ quần áo sạch sẽ, chải mái tóc rối bù.

Đứng cửa, đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định bước chân ngoài.

Trong nhà, thấy tiếng động, nước mắt bà Đinh Hữu Lan tuôn rơi. Bà cầm một chiếc túi nilon chạy ào khỏi phòng, nhét tay con trai.

"Cầm lấy , trong tiền, cả hướng dẫn xếp hàng mua đồ ăn con cho đấy. Con xem từ từ nhé, điện thoại cũng định vị ."

 

Loading...