Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 178: Không còn là tâm điểm của nhóm chat nữa

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện là do máy lạnh cơ chứ?

Ngô Hân dở dở , chỉ là chuyển sang địa điểm mới thôi mà, dẹp tiệm luôn . Mọi vẫn lấy đến ăn như thường lệ cơ mà, ai nấy đều phản ứng gay gắt thế , như quán bà phá sản, sắp trốn nợ bằng.

Rõ ràng là quán tìm một gian rộng rãi hơn, khang trang hơn, bàn ghế đẽ, sức chứa lớn hơn, tầng hai còn cả phòng VIP. Như thế chẳng sẽ giúp thưởng thức bữa ăn một cách thoải mái hơn .

Lúc , con trai ông Vương đang luống cuống đỡ bố chuẩn đặt xuống sàn để hô hấp nhân tạo. Vừa mới hạ thấp ông cụ xuống một chút, ông Vương bừng tỉnh.

"Bố chứ? Bố con hết hồn, mau dậy bố."

"Con cho bố , nãy giờ bố chỉ đang mơ thôi đúng ? Bố tuổi , đầu óc lẩm cẩm, nhầm ? Vợ chồng ông chủ nhỏ hề ý định chuyển quán , ?"

Con trai ông kịp hé răng, bà Tôn bên cạnh nhẫn tâm đập tan hy vọng mỏng manh của ông.

"Ông nhầm , nhà họ sắp chuyển thật đấy, chuyển tới tận khu phố thương mại cơ. Mấy đứa thanh niên dùng bản đồ đo thử, cách đây hơn 6 cây lận."

Ông Vương xong thì run lên bần bật. Lần ông ngã ngửa nữa mà gục luôn xuống bàn. "Đừng ai gọi , cho ngất thêm một lúc nữa, cần tìm sự yên tĩnh." Nói ông nhắm nghiền mắt .

Trong lòng ông đau đớn như ai xát muối, nước mắt chực trào. Từ nay về , ông còn là tâm điểm khoe khoang trong nhóm chat nữa . Ông sẽ giống như bao khác, chịu cảnh những sống quanh khu phố thương mại khoe đồ ăn ngon mặt . Danh hiệu "Trùm khoe khoang" của ông coi như sụp đổ!

Cô cháu gái nhỏ của ông chẳng hiểu mô tê gì, thấy ông nội gục đầu xuống bàn liền ngây ngô hỏi: "Bố ơi, ông nội úp mặt xuống bàn thế? Ông đang ngủ ạ?"

"Không con, ông nội đang buồn đấy."

"Sao ông buồn ạ?"

"Vì Phương Thương sắp chuyển nhà . Sau nhà ăn đồ ăn ngon do nấu sẽ khó lắm, ít khi ăn."

Ông bố dứt lời, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, bỗng há miệng òa lên. "Oa oa oa, con chịu ! Con Phương Thương ở cơ! Con ăn đồ ăn ngon do nấu cơ!"

Phương Dao Dao ngờ chồng huỵch toẹt với đứa con gái nhỏ chuyện ăn ngon như , liền lườm một cái sắc lẹm bế con gái lên dỗ dành.

lúc thì dỗ thế nào . Thế là một bàn, ông già thì đòi yên tĩnh, trẻ nhỏ thì ré lên. Hai vợ chồng trẻ bối rối, chỉ phát điên. Cả khu chung cư Hoa Viên nhốn nháo cả lên, chẳng ai còn tâm trí mà ăn uống. Mọi bắt đầu xúm bàn bạc, vắt óc suy nghĩ tìm cách giữ chân gia đình Phương Thương.

Chuyện nấu nướng trong bếp cũng chỉ trễ hơn mười mấy phút thôi chứ lâu lắc gì. Nhìn thấy nồi súp sôi, thịt kho chín, sẵn sàng dọn lên bàn, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng thực khách nào thập thò ngoài cửa sổ chờ bưng phần ăn của như khi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-178-khong-con-la-tam-diem-cua-nhom-chat-nua.html.]

Hai bố con Phương Thương cảm thấy lạ lùng. Dẫu thím Trương bưng bê phục vụ thì khách hàng vẫn sốt ruột. Họ còn chê thím lề mề, tự động biến bữa ăn thành kiểu tự phục vụ. Có chuyện bất thường ắt biến. Hai bố con ngó sảnh, thấy cả đám đông xúm đen xúm đỏ quanh Ngô Hân thì giật , tưởng chuyện chẳng lành, vội buông đũa muôi chạy vọt .

"Có chuyện gì ? Xảy chuyện gì ?" Hai rẽ đám đông bước tới, che chắn hai bên cho Ngô Hân. Thấy họ từ trong bếp bước , nhen nhóm hy vọng.

"Ông chủ Trương, bà chủ quán sắp chuyển đến tận khu phố thương mại, bà chỉ đang đùa thôi ?" Hóa là vợ ông tiết lộ chuyện dời quán.

Thực khách đang vây quanh hỏi chuyện, hai bố con mới thở phào nhẹ nhõm. Phương Quân đáp: "Không đùa ạ, chúng định chuyển thật. Chỗ bên sửa sang cũng sắp xong , chỉ còn vài khâu cuối cùng. Sau ăn đồ nấu thì cứ đến cái nhà hàng hai tầng ở ngã tư khu thương mại nhé."

Mọi thầm nghĩ: Thật tụi cũng mặn mà gì với mấy món ông nấu lắm . Dù ngoài miệng đùa, nhưng trong lòng thực khách vẫn ôm tia hy vọng, chuyển hướng sang Phương Thương. Giọng điệu của họ dịu dàng, ân cần hẳn lên, cứ như sợ bé hoảng sợ.

"Ông chủ nhỏ ơi, bố cháu bảo quán sắp dời . Chắc họ chỉ trêu tụi cô chú thôi nhỉ? Hôm nay là Cá tháng Tư đúng ?"

Không chứ, cứ hỏi hỏi một câu thế? May mà nhà chỉ ba , chứ nếu mười chắc họ hỏi đủ mười mất. Khóe miệng Phương Thương giật giật, vẫn giữ nụ giải thích: "Không đùa ạ. Mọi nghĩ xem, nhà cháu dọn sang chỗ rộng rãi hơn, đến ăn sẽ chen chúc nữa, thêm nhiều thưởng thức món ngon, thế chẳng hơn ?"

Nghe , đành từ bỏ hy vọng. Thần bếp nhí Phương Thương xác nhận thì chắc chắn là thật . Nụ môi những thực khách sống quanh đó vụt tắt. Kiểu chắc một thời gian dài nữa họ mới thể nổi.

Một cụ ông chừng 80 tuổi bước đến, ôn tồn : "Mọi đừng nóng vội. Có gì chúng cùng bàn bạc, nhất thiết chuyển . Khu chúng đông thế , cùng hiến kế, chắc chắn sẽ tìm cách giải quyết thỏa."

" đúng, chỉ cần tư tưởng chùn bước, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn. Cùng lắm thì bố cháu dọn , để Phương Thương ở cũng . Cháu học gần, bếp núc sẵn. Cô thể lo khoản ăn sáng và đưa rước cháu học."

Mọi đồng loạt bà cô phát biểu với ánh mắt kỳ thị. Ôi trời, bà cô đang ? Xúi bố Phương Thương dọn , để thằng bé ở một . Sao bà cô dọn luôn cho rảnh nợ?

Lời của bà cô như mở đầu cho một loạt những ý tưởng điên rồ, các thực khách xung quanh bắt đầu thi hiến kế "bá đạo".

"Quán nhỏ thì mở rộng . Hay tụi gom tiền thuê mấy cái mặt bằng kế bên để mở rộng quán, phòng VIP mở rộng sảnh đều . Bà chủ cần lo, tụi sẽ thương lượng, bà chỉ việc mát ăn bát vàng thôi."

"Khu chung cư cái mảnh vườn to đùng mà để hoài. Dù cũng nhu cầu sử dụng. Chi bằng tụi cải tạo mảnh vườn, xây một cái sảnh lớn, phòng VIP đàng hoàng. Tiểu Ngô , chỗ đó cho nhà cô dùng miễn phí phòng VIP thì ?"

đấy. Đục thêm một cái cửa bếp là thông qua luôn. Hình như đó là nhà của ai đó ở đây mấy năm . Mình bàn với thuê , phòng VIP là quá hợp lý. Bưng thức ăn cứ băng qua phòng khách là tới, tiện quá còn gì."

"Mấy cái già tụi tui rảnh rỗi sinh nông nổi, rảnh rảnh còn thể phụ cô bưng bê thức ăn nữa cơ."

"Bà chủ ơi, tụi cháu là sinh viên thể thêm dịp hè . Tụi cháu sẽ phụ bưng bê, bán đồ kho. Cô yên tâm, tụi cháu thề ăn vụng ."

 

Loading...