Thực tế chứng minh, ba tên thợ giày cũng chẳng bì nổi một Gia Cát Lượng. Những ý tưởng họ đưa là "phát minh" dở dở , chẳng màng đến tính khả thi, cứ hứng lên là tuôn một tràng. Thậm chí còn đề xuất lắp đặt mái hiên xếp cửa quán, kéo dài đến thì kéo, đảm bảo hàng xóm ai than phiền, tiết kiệm sợ đội trật tự đô thị "hỏi thăm", vì ở đó.
Nghe thêm nữa chắc họ xúi gia đình đào hầm phòng VIP, cất thêm tầng lầu cơi nới gian, xây bán hàng chừng.
Phương Thương bất lực lên tiếng: "Các ông, các bà, các chú, các bác ạ, nhà cháu trót vung tiền mua cái nhà hàng , lẽ giờ bỏ . Cháu vui vì yêu thích món ăn của cháu, xin cảm ơn ủng hộ ạ."
Ông chủ nhỏ thế, còn . Những lời cũng chỉ là chút giãy giụa cuối cùng thôi. Suy cho cùng, từ ngày ông chủ nhỏ bắt đầu trổ tài, ai cũng chê quán A Quân bé tẹo, bàn ghế chật chội, phòng riêng. Hễ đến giờ ăn mà đông khách một tí là chen chúc như nêm nếm. Có khi mời bạn bè đến ăn cũng dám mở miệng, chỉ sợ lấy . Hơn nữa, quán nhỏ cũng kìm hãm việc buôn bán của gia đình ông chủ nhỏ.
"Nước chảy chỗ trũng", buôn bán phát đạt thì đương nhiên tìm một mặt bằng tương xứng. Bếp núc chật chội nóng nực, ông chủ nhỏ xào nấu cũng vất vả, đổi sang cái bếp rộng rãi, nấu nướng cũng thoải mái hơn. Haiz, hiểu thì hiểu , nhưng mà buồn thì vẫn cứ buồn.
Đám thực khách trở về chỗ , bắt đầu dùng bữa tối, tâm trạng nặng trĩu, đến mức chẳng ai buồn bưng đồ ăn. Thím Trương, thường ngày ít khi bưng bê thức ăn, hôm nay dịp "độc diễn". Cuối cùng thím cũng đúng phận sự của . Tâm trạng vui, ăn uống cũng bớt phần sôi nổi, chỉ cắm cúi ăn, chẳng ai thiết tha trò chuyện. Dĩ nhiên, tốc độ gắp thức ăn thì vẫn hề thuyên giảm.
Bác Đinh hôm nay chỉ hai vợ chồng ở nhà nên ghép bàn với khác ở chiếc bàn 4 . Họ dùng bữa với tâm trạng nặng nề, thế mà hai đối diện vẫn vui vẻ , ăn uống ngon lành. Chẳng hai họ đang vui chuyện gì mà gọi mỗi một chai bia, cụng ly côm cốp ăn mừng.
Đầu óc bác Đinh bỗng "đơ" , ngây ngô hỏi hai đối diện: "Sao hai ăn uống vui vẻ thế , thấy buồn ? Phố thương mại cách đây hơn 6 cây lận đấy, ăn bất tiện bao."
Hai ngừng uống bia, cái đầu hói của bác Đinh, mái tóc bạc phơ của vợ bác. Nghĩ tới cảnh suýt ngất xỉu ban nãy, họ quyết định nhất là nên sự thật.
"Không gì bác, tụi cháu ăn món ngon nên vui vẻ thôi, haha." Lẽ chỉ là nụ gượng gạo xã giao, nhưng cứ nghĩ tới việc gia đình "thần bếp nhỏ" sắp chuyển đến phố thương mại, họ kìm tiếng .
Ban đầu chỉ là tiếng khúc khích, đó nhịn nữa, họ phá lên. Bác Đinh "sét đánh" đến mức đờ đẫn nãy giờ bỗng tỉnh ngộ, đập bàn cái "bốp": "Hai là sống ở phố thương mại đấy chứ?"
Hai vội xua tay: "Không, tụi cháu sống ở đó."
"Còn chối, sống ở đó thì vui vẻ thế gì?" Bác Đinh chua chát như nuốt nguyên trái chanh.
"Hôm nay... hôm nay là thượng thọ của cháu, nên tụi cháu vui thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-179-chuyen-trung-doc-dac-tu-tren-troi-roi-xuong-lai-xay-ra-roi.html.]
" đúng, cháu thượng thọ, đương nhiên là vui ."
"Còn nữa, thế hai cùng một ?"
Hai : " bác, tụi cháu là em ruột mà, đương nhiên là cùng một . Bọn cháu thật sự , trừ khi nhịn nổi. Giờ bọn cháu nín , bác cứ hít sâu một cho bình tĩnh , đừng ngất đấy nhé."
Nói xong, hai em . Thật sự nhịn nổi! Có ai vì một bữa ăn mà sáng tinh mơ dậy xếp hàng ? Bảo là 5 rưỡi xếp hàng, nhưng vì nhà xa, họ dậy từ 4 rưỡi.
Nhớ thời học, 5 rưỡi sáng dậy truy bài đ.â.m đầu tường . Giờ vì ăn ngon mà còn dậy sớm hơn cả hồi học. Ai hiểu nỗi khổ của họ chứ? Đau khổ hai ba tháng trời, tự dưng tình thế xoay chuyển, trúng ngay giải độc đắc. Làm mà họ vui, đắc ý cho .
Cố nhịn sảng khoái, chạy vòng quanh bàn ăn lu loa lên cho là họ "chiếu cố" những lớn tuổi ở đây lắm . Tuy nhiên, dù là nín nhưng vẫn nhịn . Cuối cùng, hai quyết định xoay lưng phía vợ chồng bác Đinh. Lần thấy nụ , cũng thấy tiếng nữa, nhưng bờ vai rung lên bần bật của họ tố cáo tất cả.
Khóe miệng bác Đinh giật giật. Cảm ơn nhé, chẳng thấy an ủi chút nào. Những thực khách sống quanh đây, ai nấy đều mang tâm trạng nặng nề. Món canh vịt thơm ngon thường ngày, nay uống cũng thấy nhạt nhẽo. Vừa húp canh thở dài thườn thượt. Nếu ai , chắc tưởng đồ ăn dở tệ nên mới nhăn nhó đau khổ đến . Cảnh mà chụp đăng lên mạng, chắc cư dân mạng tưởng lời đồn về quán A Quân "lật xe", đồ ăn dở ẹc mất thôi. Có còn gọi nguyên thùng bia, định bụng "mượn rượu tiêu sầu".
Trái ngược với cảnh ủ dột , những sống gần phố thương mại vô cùng sung sướng. Vốn dĩ vì quán A Quân xa quá nên việc dậy sớm xếp hàng, tranh thủ lấy , xin nghỉ phép, trốn ăn... trở thành thói quen thường nhật của họ.
Nay bỗng dưng tin vui rơi trúng đầu, tựa như cái bánh bao to bự thơm lừng rơi thẳng mặt, ai nấy đều sướng rơn, mừng quýnh lên.
"Trời ơi, trúng mánh vợ ơi! Lời cầu nguyện của lúc tảo mộ Thanh Minh thành hiện thực !" Một bưng bát canh, cứ ngỡ đang mơ. Anh vốn dĩ chẳng duyên với may mắn. Mua vé thì trúng cao lắm 5 tệ, vé cào thì trượt vỏ chuối, ngay cả câu cá cũng về .
Vợ tuy vui nhưng vẫn lườm chồng một cái: "Hồi Thanh Minh, ông chủ nhỏ còn bắt đầu bếp nấu nướng mà đòi cầu với ước cái gì. Đừng chuyện gì cũng đổ cho cầu nguyện nhé."
Người chồng quả quyết: "Thật mà, cầu nguyện mong năm nay việc gì khát khao nhất sẽ thành hiện thực. Và em , điều khát khao nhất là dọn nhà đến sát vách quán A Quân. Dù kịp chuyển thì quán A Quân tự động chuyển đến cạnh nhà . Thế là cầu ước thấy thì là gì?"
Thấy chồng vui như mở cờ trong bụng, cô vợ cũng mỉm : "Thế ăn mừng một chút , vài ly nhé?"
"Được, chiến luôn! Phải quất ba chai bia mới bõ." Anh chồng vốn thích nhậu, nhưng hễ men là khùng điên. Nay vợ "bật đèn xanh", khách sáo gì nữa, réo gọi thím Trương: "Dì ơi, cho cháu ba chai bia nhé!"