Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 18: Nhớ ra rồi, ông nhớ ra hết rồi!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhớ , ông nhớ hết thảy chuyện !
Hồi tưởng sự ngọt ngào năm nào, ánh mắt ba Đới con trai chung của hai cũng bất giác trở nên dịu dàng, tràn ngập sự trìu mến. Ông cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến cái việc Đới Thiên Vũ tự tung tự tác gọi tận năm món lạnh nữa.
Chuyện nhỏ mà! Không chỉ là năm món lạnh thôi , con thích thì cứ để con ăn cho thèm!
"Hương vị ngon xuất sắc đấy, con ăn thử xem!"
Thịt lợn hề mùi hôi đặc trưng, ngược còn cực kỳ thơm. Độ mềm dai vô cùng hảo, quá mềm đến mức tan ngay trong miệng, cũng chẳng dai ngoách khó nhai, thứ cứ gọi là chuẩn cần chỉnh. Ăn kèm với dưa chuột thái sợi giòn tan, thật sự là một cực phẩm nhân gian!
Sự hiện diện của sợi dưa chuột chỉ giúp giải ngấy cho một miếng thịt to bự, mà còn tăng thêm độ đa dạng cho kết cấu món ăn. Thịt mềm mại, dưa chuột giòn tan, kết hợp cùng nước sốt dầu ớt và tỏi băm đậm đà. Vị chua quá gắt, đó là sự tươi mới và cay nồng, tạo nên một tổng thể cay thơm ngon miệng.
Nuốt trọn một miếng, ba Đới thòm thèm chép chép miệng. hồn trở là ông thấy sai sai. Đâu ông từng ghé quán nhậu A Quân ăn cơm. Kể từ đợt họp phụ xong, hai gia đình do con cùng bàn nên thiết với . Thường thì cứ mỗi dịp hội họp xong xuôi là ông rẽ quán nhà Phương Thương dùng bữa.
Tay nghề của Phương Quân thế nào ông nắm rõ như lòng bàn tay, gì mà xuất thần đến nhường . Nghĩ thì thốt , ông lầm bầm đầy thắc mắc:
"Nhà Phương Thương mới thuê đầu bếp lớn nào về ? Sao dạo nấu ăn đỉnh thế."
Nói đoạn, ông thoăn thoắt gắp thêm một miếng thịt luộc sốt tỏi tống miệng. Miếng thịt lợn to bản cuộn chặt lấy mớ dưa chuột thái sợi, quệt qua lớp nước sốt bóng loáng chui tọt thẳng bụng trong một nốt nhạc.
Cái cảm giác nhai thịt ngập răng , quả thật là quá . Ba Đới thoải mái nheo mắt tận hưởng. Đới Thiên Vũ, với cái miệng nhét đầy ú ụ thịt, năng cũng trở nên ú ớ rõ chữ.
"Hem , hem . Đêy nà Thươn nhà mìn lèm đớ."
Ba Đới: ?
"Lúc nhai đồ ăn thì ơn ngậm cái miệng , hiểu gì, lỡ mà phun phì phì thì gớm c.h.ế.t ."
Ba Đới vẻ mặt ghét bỏ răn dạy. Chút tình cảm yêu thương con trai thiêng liêng mới nhen nhóm lúc nãy, nay chỉ tồn tại chốc lát tan biến còn một mảnh vụn.
Đới Thiên Vũ là một đứa trẻ ngoan, ngoan ngoãn đợi nhai nuốt sạch sành sanh đống thịt trong miệng mới cất lời.
"Món là do Thương của con tự tay đấy, đỉnh bố!"
Ba Đới: "Anh Thương? Phương Thương á?"
Ba Đới chút hoang mang tột độ: "Con là món do Phương Thương á?"
Giọng điệu của ông đong đầy sự ngỡ ngàng, mang theo vẻ khó lòng mà tin nổi. Để ông nhớ xem Phương Thương năm nay bao nhiêu tuổi nào, hình như còn nhỏ hơn con trai ông mấy tháng thì ? Mới mười tuổi đầu mà nấu ăn ? Lại còn nấu ngon đến mức ? Quả thật là vả đôm đốp sự tự tin của bậc lớn mà!
" ạ, hôm qua lúc tan học về con còn cùng Thương mà, thậm chí con còn phụ giúp nữa cơ. Chính mắt con thấy , lẽ nào còn giả !"
lúc Ngô Hân bưng hai món lạnh còn lên bàn, ba Đới bèn buộc miệng hỏi dò:
"Mẹ Phương Thương , Thiên Vũ nhà bảo mấy món lạnh là do Phương Thương nhà , thật thế thì xuất sắc quá ! Thậm chí nó còn ngon hơn bất kỳ món lạnh nào mà từng nếm qua đấy!"
Lời khen ngợi quả thực hề khoa trương.
Món ăn do Phương Thương chỉ thơm ngon mà còn đề cao sự hảo từ màu sắc, hương vị cho đến cách trình bày. Xét về mặt hình thức, những lát thịt lợn trắng muốt xếp gọn gàng chiếc đĩa tròn lớn, trông chẳng vẻ gì là ngấy mỡ. Ở giữa đĩa là một "ngọn núi" dưa chuột thái sợi, sắc xanh tươi mát của dưa chuột càng tôn lên vẻ trắng trẻo của thịt lợn, tạo nên một tổng thể vô cùng bắt mắt, khiến chỉ thôi cũng thấy thèm thuồng.
Sau đó, nửa bát nước trộn đỏ rực với tỏi băm và hạt vừng trắng rưới đều lên đĩa trộn đều tay. Thịt và dưa chuột đều phủ một lớp dầu ớt bóng loáng, khiến sức hấp dẫn của món ăn lập tức đẩy lên mức tối đa. Sắc đỏ rực rỡ của dầu ớt càng cho các nguyên liệu thêm phần kích thích vị giác.
Nói thật thì các món lạnh vốn dĩ mùi thơm ngào ngạt như đồ ăn nóng, nhưng bù màu sắc của chúng cực kỳ rực rỡ, khiến thực khách lao thưởng thức. Khi đưa miệng, cảm giác mát lạnh xen lẫn sự thanh tao đặc trưng của mùa hè lập tức xua tan cái oi ả vẫn còn vương vấn trong cơ thể. Nhờ đó mà sự thèm ăn cũng cải thiện đáng kể.
"Đâu , thằng bé thích nấu ăn, dạo gần đây bám theo học lỏm bố nó, ai ngờ bộc lộ chút năng khiếu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-18-nho-ra-roi-ong-nho-ra-het-roi.html.]
Bình thường ở nhà Ngô Hân "nổ" tung trời, thế nhưng khi đối mặt với phụ của bạn học Phương Thương, cô theo bản năng mà trở nên khiêm tốn lạ thường.
"Cái mà gọi là 'chút năng khiếu' gì chứ, tầm cỡ đầu bếp bậc thầy ."
"Anh quá lời , cháu nó còn nhỏ, dám nhận lời khen lớn như ."
Hai vị phụ khiêm tốn qua vài câu. Thấy quán đông khách, Ngô Hân cũng vội vã bưng bê món ăn tiếp.
……
Khi Phạm Điệp dẫn bạn và bạn trai đến quán, đập mắt họ là cảnh tượng chen chúc , còn lấy một chỗ trống.
Cô bạn sáu rưỡi mới tan ca. Vu Hạo Bác tan thì ghé đón bạn gái , đó lóc cóc chạy đón cô bạn , mới vội vàng đến quán nhậu A Quân. Lúc đó đúng giờ cao điểm tan tầm, đường sá kẹt cứng. Về đến nơi thì hơn bảy giờ, tình trạng hết chỗ là chuyện hiển nhiên.
"Oa, buôn bán đắt hàng ghê nhỉ?"
Cô bạn đến cửa hàng thấy cảnh , vẫn ý thức tính chất nghiêm trọng của vấn đề nên vẫn rạng rỡ như hoa. Để kiểm chứng xem thức ăn ở một nhà hàng ngon , thì lưu lượng khách chính là minh chứng rõ ràng nhất.
"Bà chủ ơi, bao lâu nữa thì bàn ạ?"
Vu Hạo Bác bà chủ đang bước tới bèn cất tiếng hỏi.
"Chắc nửa tiếng nữa nhé."
Ngô Hân nhớ hai bàn khách mới lâu, những bàn khác thức ăn mâm xem cũng vơi là bao, sợ rằng trong chốc lát khó mà chỗ trống ngay .
Ngô Hân nhận bọn họ là vị khách hàng quen thuộc tối qua nếm thử món đậu hũ trứng bách thảo. Trưa nay họ chịu mất công tới một chuyến mà về tay , chẳng ngờ tối đến tiếp tục nếm mùi hết chỗ.
Bắt gặp ánh mắt thất vọng của họ, Ngô Hân sực nhớ trong khu chung cư cũng vài khách hàng thích món lạnh do con trai cô . Thấy quán đông quá, họ bèn chọn cách gói đồ mang thẳng về nhà thưởng thức. Món lạnh dễ đóng hộp mang về, ăn muộn một chút cũng chẳng . Hơn nữa, nếu bảo quản trong tủ lạnh thì thời gian giữ độ ngon càng lâu hơn.
"Quán hiện tại hết chỗ , các cháu thể chọn cách gói mang về, món lạnh ."
Phạm Điệp vốn dĩ ý định bỏ mà định nán xếp hàng chờ. Vừa thấy thể mua mang về, đôi mắt cô lập tức sáng rực lên.
"Vậy thì mua mang về . Gọi vài món qua nhà nhâm nhi luôn, còn uống rượu thỏa thích nữa chứ."
Trong đầu Phạm Điệp thoáng chốc vẽ viễn cảnh: ba họ trở về nhà, ban công lộng gió, nhấm nháp chút rượu nồng thưởng thức các món lạnh thanh tao. Chỉ nghĩ đến thôi thấy vô cùng sung sướng.
"Thực đơn đây cháu nhé. Các món con trai cô thì cả bảng đen kìa."
Tổng cộng cũng chẳng mấy món, Phạm Điệp vung tay gọi liền mỗi món một phần gói mang về.
Trong phòng bếp, Phương Quân trân trân tờ phiếu gọi món là món lạnh, trong lòng trào dâng một cảm giác vô cùng ghen tị. Sao từ khi con trai ông bếp, việc buôn bán của quán phất lên như diều gặp gió thế ? Mới mấy ngày chứ mấy. Sáng sáng ông chợ mua thức ăn, bắt gặp quen trong khu chung cư là y như rằng họ chủ động bắt chuyện. Nói vài ba câu lôi chuyện con trai ông chừng nào nấu nướng, nhớ phần cho họ một bàn.
Phương Quân cảm giác như ngần năm mở quán, sự nồng nhiệt mà thực khách dành cho ông còn chẳng bằng một góc của con trai. Nhân duyên tự dưng hẳn lên, tất cả cũng chỉ vì quá thèm thuồng đồ ăn Phương Thương .
"Đơn khách gọi mang về, con cứ xong trút thẳng hộp nhựa ."
Phương Thương vội vàng tất bật pha chế nước sốt. Những mâm đậu hũ trứng bách thảo, rong biển thái chỉ, rau chân vịt trộn sẵn đều thể đóng hộp gọn gàng. Riêng món thịt luộc sốt tỏi và đậu hũ trứng bách thảo thì phần cái và nước sốt để riêng. Nếu trộn thì đến lúc ăn hương vị sẽ gắt quá, vẻ ngoài của món ăn cũng sẽ kém sắc đáng kể. Chính vì thế, đóng gói tách biệt.
"Mẹ ơi, thịt luộc sốt tỏi chỉ còn đúng hai phần nữa thôi, xóa tên món bảng đen nhé, bán hết sạch ."
Phương Thương liếc mắt qua mớ nguyên liệu thớt ngoảnh dặn dò .