Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 180: Chờ mãi đợi hoài, cuối cùng ngày này cũng đến
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay, khí ở quán đại bài đương A Quân thật sự phần kỳ quái.
Một nửa thì hớn hở mặt, nửa ủ dột, chán nản.
Những kẻ đang trong cơn phấn khích thì nhảy cẫng lên ăn mừng, uống rượu, oẳn tù tì, ăn uống linh đình. Bia cứ gọi là gọi từng két một, chẳng cần quen lạ, hễ ở gần khu phố thương mại là cụng ly côm cốp, chúc tụng rôm rả.
Một thanh niên "chơi ngông", vẻ nhà điều kiện, thậm chí còn nhờ Ngô Hân vác hẳn mười két bia lối , dõng dạc tuyên bố với cả quán: "Bà con cứ thoải mái uống bia , hôm nay thiếu gia Tần bao tất!"
Bạn thấy lạ bèn hỏi: "Cậu mới mua nhà gần đây mà, quán A Quân dọn thì liên quan gì đến , vui mừng thế?"
Tần thiếu gia gian: " nhà ở gần phố thương mại mà! Từ nay cớ chính đáng để dọn về nhà ở . Ở nhà thì chỉ cần chăm chỉ lấy , mua đồ ngon cho bố ăn, lo gì moi thêm tiền tiêu vặt? Vừa ăn ngon rủng rỉnh túi tiền, đúng là thiên tài!"
Cậu bạn xong cũng gật gù thán phục "vận đỏ" của Tần thiếu gia.
Men rượu càng cho khí thêm phần bùng nổ. Có phấn khích quá còn cất cao tiếng hát. "Chờ mãi đợi hoài, cuối cùng ngày cũng đến, chờ mãi đợi hoài, cuối cùng ước mơ cũng thành sự thật..."
Hôm nay Hà Nam tan ca muộn, lấy buổi tối, ngủ một giấc đến tận hơn 5 giờ mới tới. Lúc thấy đang thi khoe mẽ, lẩm nhẩm tính toán cách từ nhà đến quán A Quân, nhẩm tính quãng đường tới khu phố thương mại. Tính xong, bắt đầu đắn đo. Nhà đúng đoạn giữa, xem định vị thì thấy vẻ gần hơn tầm 500 mét. Chỉ 500 mét thôi, đáng để ăn mừng nhỉ?
Vốn dĩ là hướng nội, chần chừ một lúc quyết định nuông chiều bản một hôm. 500 mét thì , 500 mét chẳng lẽ là cách ? Làm thể xem nhẹ quãng đường ! Cậu lấy hết dũng khí, gọi với theo Ngô Hân: "Bà chủ ơi, cho một chai bia!"
Trong khi đó, những đang tiu nghỉu xung quanh càng thấy khó chịu hơn. Mặc dù ai trực tiếp hét lên rằng quán A Quân dọn đến gần nhà , nhưng "những trong cuộc đều hiểu", họ ngốc.
Bia cứ thế trôi tuột xuống cổ họng hết ly đến ly khác. Ngay cả ông Vương - vốn chẳng mặn mà gì với bia - cũng gọi hẳn một chai rượu đế tu ừng ực. Quán đông tấp nập, Ngô Hân mới nhập hàng lúc trưa mà bia sạch bách. Đây lẽ là ngày bia bán chạy nhất từ đến nay. Bà vội vàng gọi điện giục nhà cung cấp chở thêm bia tới. Bên đầu dây còn tưởng nhầm, hỏi nữa mới dám cho giao.
Giờ khi, nhóm chat fan hâm mộ của quán A Quân xôn xao lắm . Bất kỳ ai ăn về cũng sẽ biến thành những "chuyên gia sống ảo", chụp hình đồ ăn, zoom cận cảnh đăng lên mạng xã hội, cốt để trêu tức những lấy . Đó dường như trở thành thông lệ của tất cả thực khách, chẳng ai ngoại lệ.
Thế nhưng hôm nay, một nửa vì quá phấn khích mà quên béng mất việc chụp ảnh, nửa còn vì tâm trạng tồi tệ nên cũng chẳng còn tâm trí mà "sống ảo". Hậu quả là mười nhóm chat fan hâm mộ bỗng im ắng lạ thường.
Những "tâm hồn ăn uống" lặn ngụp trong nhóm chat chờ mỏi mòn chẳng thấy ai khoe ảnh, lòng đầy thắc mắc. Bình thường thấy khoe khoang thì cũng ghen tị đỏ mắt, nhưng nay thấy ai khoe đ.â.m thiếu vắng.
"Lạ thật, hôm nay khách khứa im ắng thế nhỉ? Hơn 7 giờ , tốp khách đầu tiên chắc cũng ăn xong chứ, chẳng thấy ai lên hình?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-180-cho-mai-doi-hoai-cuoi-cung-ngay-nay-cung-den.html.]
"Chính xác! chuẩn sẵn tinh thần chụp màn hình khoe với bạn bè , mà đợi mỏi mòn chẳng thấy cái hình nào."
"Lẽ nào hôm nay đều khiêm tốn, thích phô trương? Không thể nào, vốn ăn ý mà, ai lấy cũng đều khoe một phen. tin đồng lòng im lặng thế . Sáng nay lúc lấy , tận mắt thấy ông Vương giành vé, còn nhảy cẫng lên cơ mà. lấy ổng trêu cho một mẻ, tối nay ổng im thin thít thế nhỉ?"
"Kỳ lạ thật, bất thường, rốt cuộc chuyện gì xảy ?"
Đang lúc xôn xao bàn tán xem chuyện gì khiến tất cả đồng loạt quên khoe ảnh, thì một thanh niên với cái avatar trông cực kỳ "ngố tàu" nhắn một tin: “Nhìn cái điệu bộ thèm khát của mấy kìa, lấy mà còn chầu chực trong nhóm hóng hình ảnh cho đỡ ghiền. Đường đường là dân gốc Cảnh Ninh, thật sự chả hứng thú gì với quán A Quân. Chỉ là cái quán nhậu bình dân thôi mà, ai nấy đều cố đ.ấ.m ăn xôi chui ."
Câu quả thật đụng chạm đến lòng tự ái của nhiều , từ fan của quán A Quân cho đến chính bản quán, đều "chém" thương tiếc. Ai nấy đều sôi máu, mài đao vung kiếm chuẩn tổng tấn công cái tài khoản .
ngay đó, thanh niên thả thêm một tin nữa: "Đề nghị quán A Quân chuyển giùm, càng xa càng . Dọn sang khu phố thương mại phía Tây thành phố là nhất, cách đây hơn 6 cây lận. Khuất mắt thì đỡ phiền, nhất là chuyển ngay hôm nay."
Những lời mắng c.h.ử.i gõ sẵn chuẩn gửi , đến tin nhắn mới vỡ lẽ ý đồ của thanh niên, vội vàng xóa sạch. Những ai lỡ tay gửi cũng lập tức thu hồi.
"Ghê thật, tính toán kỹ lưỡng gớm, tiếng bàn tính của kêu toáng lên chói tai đấy."
"Suýt chút nữa là rút đao c.h.é.m . Tớ cũng thấy quán A Quân bình thường thôi, dọn càng sớm càng , rời khỏi đường Cảnh Ninh là tuyệt nhất. Nhà tớ cách đây tận 12 cây , xa c.h.ế.t ."
Mọi tiếp tục "tự sướng" trong nhóm chat. Đang lúc cao trào, cuối cùng cũng một thực khách ăn ở quán về gia nhập nhóm. Người chẳng thèm những tin nhắn đó, mà lập tức chia sẻ "tin vịt" giật gân mà .
"Anh em ơi, tin nóng hổi đây, chuyện tày đình! Quán A Quân sắp chuyển nhà , đích đến là cái nhà hàng to đùng ngay ngã tư khu phố thương mại. Nghe đồn sửa sang sắp xong , nội trong tháng là chuyển địa điểm luôn."
Nhìn thấy tin nhắn cùng vị trí chuyển đến, cả nhóm chat bật nghiêng ngả. Mọi đều đinh ninh rằng hùa theo thanh niên lúc nãy, diễn kịch chung để lừa phỉnh . Không ai thèm bận tâm, chỉ mải hóng xem sẽ còn tung chiêu gì nữa. Thậm chí thanh niên khơi mào câu chuyện cũng thấy ngượng ngùng, chỉ đùa chút thôi mà cũng hùa theo.
Thực khách vẫn đang chờ hào hứng hỏi han, nào ngờ tin nhắn gửi hai phút mà chẳng ai thèm phản hồi. Anh trợn tròn mắt, vô cùng khó hiểu.
"Này, thấy tò mò ? Chuyện lớn thế mà ai ý kiến gì , ít cũng 'ừ' một tiếng chứ. Lúc nãy ở quán, tin mà nháo nhào cả lên, suýt nữa lật tung cả quán A Quân lên đấy."
Có hóm hỉnh đáp trả bằng một chữ: "Ừ..."
Thực khách: "..."