Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 181: Bàn tính gảy lạch cạch
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:56:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực khách tiếng "chít" mà suýt nữa thì sụp đổ. Vốn dĩ tâm trạng đang ủ dột, tuy sống ở khu dân cư cạnh quán nhậu A Quân, nhưng nhà cũng chỉ cách đó một cây , bộ một tẹo là tới.
Lúc đang buồn bã, định nhóm tìm chút an ủi. Dù thì, nếu nhiều cùng cảnh ngộ đau khổ như , nỗi buồn cũng sẽ vơi phần nào.
Nào ngờ, những buồn mà còn trêu chọc .
Anh thật hiểu nổi tại bọn họ dửng dưng đến . Nghĩ mãi, cuối cùng cũng ngộ .
"Thôi , coi như xui xẻo. Định nhóm than thở chút đỉnh, ai dè các là dân sống quanh khu phố thương mại, hên thật đấy. Quán nhậu A Quân dời là dời trúng ngay gần nhà các . Chỉ là càng dời càng xa, sang nhóm 8 tìm đồng nghiệp lóc đây."
Gửi xong dòng tin nhắn , rời nhóm.
Tuy nhiên, nhóm chat vì tin nhắn đó mà nổ tung.
"Ý gì đây? Không lẽ những gì là thật?"
"Làm gì chuyện trùng hợp đến thế?" Vài nãy còn ao ước quán dời đến phố thương mại nay cũng tin tức cho kinh ngạc, trong lòng thấp thỏm, lo sợ phấn khích.
Phấn khích vì quán nhậu A Quân dời đến gần nhà, lo sợ vì tin là giả.
"Này bạn, cho rõ ràng xem nào, quán nhậu A Quân bảo sẽ dời bao giờ thế, nhanh lên, sốt ruột c.h.ế.t ."
Các fan cuồng thi tag tên thực khách lên tiếng, chỉ mong xuất hiện giải thích.
Lúc thực khách nọ vẫn đang mải than trong nhóm 8. Mặc dù quán nhậu A Quân dời thì nhà cũng chỉ xa thêm một cây , nhưng kilomet nào kilomet nấy, cách ba với bốn cây mà giống cho .
Thấy điện thoại rung liên tục, nhóm chat nãy, bắt gặp một loạt tin nhắn réo tên . Hóa nãy giờ thật, còn tưởng đùa.
"Chuyện tày trời thế lừa các gì. Không thấy từ nãy đến giờ chẳng ai nhắn tin , một là đang buồn chán , hai là đang vui quá nên quên béng mất."
"Vậy là quán chuyển đến phố thương mại thật ?"
" cuối nhé, là sự thật. Không tin thì sang hỏi nhóm 1 , phần lớn thành viên nhóm đó là khách quen quanh khu vực quán nhậu A Quân đấy."
Quả thực quen thực khách ở nhóm 1, lân la dò hỏi thì tin tức là thật, lòng bỗng chốc lạnh toát.
"Cứu với, thật đấy. Bạn của con rể của cô ba của em vợ của dì là fan cứng nhóm 1, mở tiệm ngay con phố đó, xác nhận tin ."
Nhóm chat chìm im lặng, ai nấy đều tin tức sét đ.á.n.h cho choáng váng.
Một lúc , một cư dân mạng lúc nãy bỗng gửi ba bức ảnh thể hiện sự vui sướng tột độ: "Á á á, bàn tính của gảy lạch cạch nay thành hiện thực , gảy trúng phóc luôn, há há há."
Anh thì vui, nhưng những khác thì .
"Chuyển đến phố thương mại thật á, thế thì xa nhà hơn , tự dưng thế?"
"Cảm giác như trời sập đến nơi, thảo nào nhóm im ắng thế, đúng là chuyện bất thường ắt biến, mà là biến lớn nữa chứ."
"Đùa , học môn Cầm nã thủ... nhầm... thuê nhà ở khu Hoa Viên, còn kịp dọn dẹp, kịp chuyển ở thì quán nhậu A Quân dời , trêu ."
"Xưa nay hiểu 'sét đ.á.n.h ngang tai' là gì, nhưng hôm nay thấm thía , nhà ở tận... mà thôi, nhà vốn dĩ xa quán nhậu A Quân lắm , thêm bớt một cây thì cũng thế thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-181-ban-tinh-gay-lach-cach.html.]
Bữa tối hôm nay, nhóm chat tuyệt nhiên vắng bóng những bức ảnh khoe đồ ăn. Chuyện quán nhậu A Quân dời gây chấn động quá lớn, ngay cả những cư dân mạng ở xa, ít ảnh hưởng cũng chẳng dám ngoi lên khoe ảnh.
Chủ yếu là vì khu Hoa Viên tập trung quá nhiều ông bà lớn tuổi, họ sợ đăng ảnh sẽ các ông bà tăng xông.
Còn tại quán nhậu A Quân, những ông bà lão ăn xong bữa tối lững thững bộ về khu chung cư, sắc mặt ai nấy đều tiu nghỉu, dẫu thưởng thức món ngon nhưng tâm trạng chẳng thể nào khá lên nổi.
"Sao quán nhậu A Quân dời nhỉ?"
Các ông bà lão như biến thành những chiếc máy ghi âm, lẩm bẩm suốt dọc đường. Gặp hàng xóm trong khu, họ túm lấy kể lể một hồi.
Tuy là khu chung cư cũ, nhưng cư dân cũng đông đúc. Các ông bà lão kể xong, thông tin lập tức lan truyền.
Tốc độ truyền miệng của các ông bà lão thì khỏi bàn. Thường ngày chỉ cần túm tụm bàn tán chuyện khác, là thể khiến hơn nửa khu chung cư tỏng chuyện họ đang .
Nay sự tham gia của cả những ông bà lão vốn ít tám chuyện, còn túm lấy bất cứ ai gặp đường để kể, tin tức lan truyền với tốc độ ánh sáng. Chẳng mấy chốc, cả khu chung cư, từ già đến trẻ nhỏ, ai là chuyện .
Mọi trong khu đều dám tin tai . Có vì chuyện mà cất công chạy tận quán nhậu A Quân để hỏi chị Ngô Hân, đến khi xác nhận thông tin mới đành bỏ cuộc.
Tiêu , tin tức là sự thật!
Lũ trẻ con lóc ỉ ôi, bỏ cả bài tập hè, ôm chân bố nằng nặc đòi giữ tiểu ông chủ . Các ông bà lão cũng xúm quanh đám thanh niên, hỏi xem cách nào giải quyết chuyện .
Đám thanh niên vây ở giữa, chỉ dở dở . Nếu cách thì họ từ lâu , cần gì đợi nhắc.
Bà nội Đặng gọi điện cho con gái, giọng buồn rười rượi: "Con gái , tụi con khỏi bàn chuyện dọn về đây ở nữa, cần thiết ."
Con gái bà Đặng vì dọn về sống chung mà trả nhà thuê gần công ty, còn sắm hẳn một chiếc ô tô để ngày ngày lái xe . Nghe , cô vô cùng khó hiểu.
"Sao thế , con thu xếp hành lý xong xuôi, nhà cũng trả . Mẹ đừng là ghét bỏ con nhé. Con còn lấy chồng mà hắt hủi thế , lấy chồng chắc khỏi về nhà ngoại luôn quá."
"Con nghĩ nhiều ."
Bà nội Đặng thông báo một tin tức khiến sụp đổ: "Hành lý xếp xong thì dỡ , nhà thì thuê , xe trả thì cứ để hầm mà dần, vì con dọn về cũng vô ích, quán nhậu A Quân sắp dời ."
Con gái bà Đặng tính toán đủ đường nhưng ngờ tới thông tin , nhất thời đầu óc trống rỗng.
"Dời á? Dời cơ?"
"Phố thương mại phía Tây thành phố, xa hơn nhiều."
Con gái bà Đặng suy sụp . Nhà ở ngay sát vách quán nhậu A Quân mà cô còn kịp hưởng sái mấy ngày, mở quán ở đây nữa . Chuyện quái gì thế , cô vô duyên với quán nhậu đến !
Đêm nay, cư dân sống quanh quán nhậu A Quân chắc chắn sẽ mất ngủ.
Thường ngày để tranh lấy , ai cũng ngủ sớm, nay lên giường mà cứ trằn trọc mãi chợp mắt nổi.
Hơn mười một giờ đêm, ông Vương vẫn ngủ, cứ lải nhải chuyện quán nhậu A Quân dời .
Cậu con trai Vương Cao Quân ngày mai còn , chuẩn nhắm mắt thì ông Vương kéo dậy hỏi: "Con xem, quán nhậu A Quân dời thật , lẽ họ chỉ đùa thôi ?"
Vương Cao Quân: ...