Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 182: Bữa tiệc cuối cùng
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:56:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Cao Quân khuyên nhủ hết lời, thậm chí còn hứa hẹn phần ăn cho ngày mai, ông Vương mới miễn cưỡng rời khỏi phòng con trai, trở về phòng .
mà ông ngủ ! Người già vốn dĩ khó ngủ, thức giấc sớm, hôm nay trong lòng chất chứa tâm sự, càng trằn trọc thao thức.
Ông giường, hai mắt trừng trừng trần nhà, chẳng thấy một chút buồn ngủ nào.
Trong lòng bứt rứt yên, ông Vương bèn khỏi phòng, bước phòng con trai.
Con trai ông ban đêm ngáy to như sấm, ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô cháu gái nhỏ. Vì thế, con dâu tống cổ chồng ngủ riêng. Bây giờ con trai ông đang ngủ một trong phòng khách, ông cũng chẳng gì e ngại khi phòng.
Đẩy cửa bước , đến bên giường, quả nhiên con trai ông đang ngáy vang rền. Ông Vương khẽ thở dài, con trai đúng là vô tâm vô tư, ngủ say sưa đến thế, như ông, mất ngủ trắng đêm.
Ông Vương vui, nhưng cũng nỡ đ.á.n.h thức con dậy. Ông cứ lặng lẽ bên giường, thẩn thờ suy nghĩ, chờ con tỉnh giấc để trút bầu tâm sự.
Vương Cao Quân bước tuổi trung niên, hình phát tướng, nên lúc ngủ thường ngáy to. Có những lúc tiếng ngáy của chính giật tỉnh giấc.
Đang chìm trong giấc ngủ, lờ mờ trở , bỗng cảm thấy gì đó khác thường, như thể ai đó đang chằm chằm . Anh hé đôi mắt ngái ngủ, cố về phía cuối giường.
Cái suýt nữa Vương Cao Quân hồn bay phách lạc! Anh thấy một bóng đang sừng sững bên giường, tay cầm một vật đen ngòm, đôi mắt trừng trừng chằm chằm. Trong bóng tối, ánh đèn đường le lói hắt qua khung cửa sổ, thậm chí còn thấy rõ ánh phản quang từ đôi mắt của cái bóng .
"Ối ơi!"
Vương Cao Quân hoảng hốt lăn từ giường xuống đất, quờ quạng đập tay công tắc đèn ngủ. Lúc bình thường chỉ cần đập một phát là trúng, nhưng hôm nay vì quá hoảng sợ, đập mấy cái mới trúng, dùng sức quá mạnh gãy luôn lò xo của công tắc. Đèn chớp chớp hai cái tắt ngấm.
Trời ạ!
Vương Cao Quân sởn gai ốc, bao nhiêu cảnh rùng rợn trong phim kinh dị, tiểu thuyết ma quái đồng loạt hiện lên trong đầu.
Bỗng nhiên, cái bóng đen bên giường nhúc nhích. Từ tay nó phát một thứ ánh sáng xanh lè, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt, hệt như một cảnh cận cảnh rợn trong phim kinh dị.
"Á á á á!" Vương Cao Quân chộp lấy cái đèn bàn, định ném thẳng khuôn mặt đang phát sáng xanh lè . Tiếng hét của quá to, lấn át cả tiếng gọi quen thuộc.
Thế nhưng, cái bóng đen di chuyển, lướt nhanh về phía cửa cùng với ánh sáng xanh lè.
Chỉ một tiếng "tạch", cả căn phòng bừng sáng. Vương Cao Quân vẫn giữ nguyên tư thế chuẩn ném đèn bàn, về phía cửa. Lúc mới nhận , cái bóng đen chính là bố .
Ông Vương đang cầm điện thoại di động ở cửa, chằm chằm như một hồn ma bóng quế. Vương Cao Quân sững .
"Bố ơi, dọa là c.h.ế.t đấy, bố định dọa c.h.ế.t con để thừa kế thẻ tín dụng và khoản vay mua ô tô của con ?"
"Đã gần 40 tuổi đầu mà vẫn nhát cáy thế, đúng là đứa trẻ bao giờ lớn."
Ông Vương ném cho con trai một cái khinh bỉ. Câu khiến Vương Cao Quân suýt nữa từ mặt bố luôn.
Gia đình bình thường nào mà bố nửa đêm ngủ, chằm chằm bên giường con trai một lời. Thấy con trai hoảng sợ cũng thèm lên tiếng, còn dùng điện thoại soi sáng mặt. là hết nổi!
May mà phản ứng chậm, chứ nếu tung cước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-182-bua-tiec-cuoi-cung.html.]
Vương Cao Quân ấm ức trong lòng nhưng .
Ông Vương kéo ghế xuống mép giường. Đợi con trai đặt đèn bàn xuống và giường, ông lôi cái vấn đề khiến ông mất ngủ hỏi: “Con xem, liệu cách nào thuyết phục gia đình Tiểu Ngô đừng chuyển ?"
Nhớ câu hỏi 800 khi ngủ, Vương Cao Quân thét.
"Bố , chuyện kinh doanh ăn của , con can thiệp . Con cũng tuyệt vọng lắm chứ bộ."
Ông Vương chỉ con trai vài lời an ủi, ai ngờ thằng con chẳng dỗ dành, chỉ lặp lặp điệp khúc "con ": “con cách nào": “ lấy ", khuyên ông nên từ bỏ thói quen ăn ở quán A Quân. Nghe , ông Vương tức đến mức râu ria dựng ngược.
"Quanh quẩn chỉ ' ', thế mà cũng tự xưng là tư duy hiện đại, thông minh hơn những bộ óc già cỗi chúng . Theo tao thấy, đầu óc mày cũng chẳng khá khẩm gì, còn bằng ông già ."
Vương Cao Quân ngã vật xuống giường, uể oải lặp câu của ông Vương lúc chiều ở quán A Quân: “Bố ơi, con yên tĩnh, bố để con ở một , con nhớ sự yên tĩnh lắm ."
Ông Vương lườm con trai một cái, hậm hực gót khỏi phòng. Ông bước chân , Vương Cao Quân nhảy phắt khỏi giường như mãnh thú vồ mồi, chốt chặt cửa phòng. Sau khi kiểm tra vài cho chắc chắn, mới thở phào nhẹ nhõm.
Quá đáng sợ! Ai bảo già sự kiên trì? Khi họ cố chấp thì đám thanh niên cứ gọi là "xách dép" theo .
Sáng hôm , ông Vương chẳng cần đến chuông báo thức, tỉnh dậy từ sớm, chẳng màng đến giờ giấc, đ.á.n.h răng rửa mặt xuống lầu luôn.
Nếu quán nhậu A Quân sắp chuyển , thì những ngày tháng tận hưởng "cuộc vui cuối cùng" cho thật trọn vẹn.
Ít nhất trong những ngày cuối , thể bỏ lỡ bất cứ món ngon nào, cứ coi như là bù đắp cho những ngày tháng khó khăn mới ăn.
Ông Vương nghĩ , và những ông bà lão khác trong khu chung cư cũng nghĩ y như thế.
Thế nên, sáng hôm đó, khi đồng hồ còn chỉ 5 giờ, từng tốp từ các khu nhà lục tục kéo . Khi tập trung ở cổng khu, đám đông đen đặc, tất cả đều hướng về quán nhậu A Quân để lấy .
Bình thường rôm rả đùa, hôm nay chẳng ai buồn nổi, ngay cả chuyện trò cũng kém phần sôi nổi. Cả một đoàn hùng hậu kéo về phía quán A Quân.
Vì lượng quá đông, khi qua cổng khu, chậm , chen chúc qua cánh cửa hẹp quẹt thẻ.
Bác bảo vệ thấy đông như cũng ngạc nhiên. Lần sáng sớm mà đông thế là hồi quán A Quân đóng cửa mấy ngày mở , nhưng cũng sớm thế , cũng đông bằng.
Có vẻ như tất cả các ông bà lão đều hẹn cùng thức dậy và ngoài.
Bác bảo vệ tò mò hỏi: "Sao các ông các bà thức dậy sớm thế, hẹn , định ?"
Một bà lão thiết với bác bảo vệ đáp: "Còn nữa, đến quán A Quân lấy chứ . Quán sắp chuyển , chúng tận hưởng những ngày cuối cùng cho , đây là bữa tiệc cuối cùng , tuyệt đối thể bỏ lỡ."
Bác bảo vệ dĩ nhiên cũng tin quán A Quân sắp chuyển địa điểm. Ban đầu ông còn thấy dậy quá sớm, nhưng là lấy , ông thấy thế là còn muộn.
Không những khuyên về, ông còn khóa chặt phòng bảo vệ, nhập hội cùng đám đông.
Không ông trốn việc, mà ông nghĩ, sáng nay khu chung cư đông thế , khi hàng xếp hàng lấy kéo dài từ quán A Quân đến tận cổng khu chung cư cũng nên.
Lúc đó, ông ở cổng khu cũng khác gì đang bảo vệ .