Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 183: Vật đổi sao dời

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:56:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng thời gian sáng sớm, khu vực cửa quán nhậu A Quân luôn là nơi nhộn nhịp nhất.

Người thì xếp hàng chờ lấy , bán điểm tâm sáng, chực chờ bắt khách xếp hàng hộ, cả những lấy nhưng định tự ăn, cứ rả chèo kéo khách mua.

Cả một đám đông ồn ào, mua kẻ bán, lời qua tiếng rôm rả, khung cảnh náo nhiệt cho .

Con phố cũ kỹ, tồi tàn thường ngày nay bỗng chốc lột xác, nhộn nhịp như một khu chợ sáng tấp nập.

Bình thường đông vui, hôm nay càng thêm phần sầm uất.

Bởi vì trời hửng sáng, một lượng lớn từ khu dân cư gần đó đổ về, cộng thêm cư dân từ khu đối diện và những vị khách sống quanh quẩn trong bán kính một trăm mét, tạo thành một hàng dài dằng dặc. Đưa mắt quanh, chẳng thấy là điểm dừng, uốn lượn như một con rồng khổng lồ.

Đến tầm 5 giờ rưỡi, nhóm thanh niên xe đạp xuất hiện.

Những trẻ tuổi sống ở xa, vì thưởng thức hương vị của quán nhậu A Quân, tự phát thành lập một đội xe đạp. Hằng ngày, họ xuất phát từ hơn 4 giờ sáng, lặn lội quãng đường vài cây để xếp hàng đến 7 giờ. Lấy đạp xe về, coi như một bài tập thể d.ụ.c buổi sáng.

Mọi khi 5 rưỡi mặt là . Lúc đông lắm, vẫn còn thưa thớt, dễ dàng kiếm ăn trưa.

hôm nay, khi đạp xe tới cửa quán, họ sững sờ hàng dài như rồng rắn lên mây.

"Trời đất ơi, chuyện gì xảy ? Mới sáng sớm mà hàng xếp dài thế , kéo tới tận cổng khu dân cư đằng !"

Thường thì hàng cũng kéo tới cổng khu, nhưng đó là lúc quán chuẩn mở cửa phát . Còn bây giờ là mấy giờ? Nếu nhớ nhầm thì trời chỉ mới hửng sáng thôi.

Nhớ cảnh chui khỏi ổ chăn ấm áp, lặn lội từ sáng sớm để đến đây xếp hàng lấy , kết quả là tận cổng khu dân cư , phía là một biển đen kịt. Biết chẳng còn mà lấy, tâm lý mấy thanh niên sụp đổ .

Dậy sớm, đạp xe đoạn đường dài, ngủ gật trong lúc xếp hàng, những khó khăn đó họ đều thể c.ắ.n răng chịu đựng. họ thể chấp nhận việc vượt qua muôn vàn gian khổ cuối cùng về tay trắng.

Tuy nhiên, lúc họ cũng chắc liệu còn cơ hội lấy , bỏ về thì tiếc, lỡ vẫn còn thì .

Thế là kiên nhẫn xếp hàng, thì chạy lên phía dò la tin tức. Sau một hồi hỏi han, là dân cư quanh quán A Quân đến xếp hàng, mặt mũi ai nấy đều xanh lè.

"Họ vốn dĩ sướng hơn khác vì vị trí địa lý thuận lợi, giờ còn huy động bộ lực lượng đến tranh cướp phần ăn của bọn , thế quá đáng ?"

" , hàng dài dằng dặc thế , chắc chắn là họ bàn bạc , rủ hết. Chẳng lẽ bình thường lấy dễ dàng đủ, giờ còn thầu hết của quán , thế thì dã man quá."

Người dò la tin tức hề tức giận, ngược còn giải thích hộ họ: "Không họ cố ý . Hôm qua đồn quán nhậu A Quân sắp chuyển địa điểm, dân quanh đây sẽ còn hưởng cái lợi thế địa lý đó nữa. Nên họ bảo tận hưởng những ngày cuối cùng ăn ngon dễ dàng."

"Chuyển địa điểm thật ? Chuyển ?"

"Ra khu phố thương mại chứ . Mọi tin nhắn trong nhóm ? Tin nổ tung group đấy."

"Tối qua ngủ sớm quá, kịp xem."

Nghe tin , đám thanh niên cuối cùng cũng hiểu sự điên cuồng của những cư dân quanh quán A Quân.

Nếu là họ, họ cũng sẽ điên cuồng như , thậm chí là ngày nào cũng thế. Nếu , khi quán chuyển , gì còn sự tiện lợi như bây giờ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-183-vat-doi-sao-doi.html.]

Nghĩ , họ bỗng nảy sinh chút thương cảm cho những ông bà lão . Sáu cây , đối với họ chỉ mất mười lăm phút đạp xe, nhưng với già thì là một vấn đề nan giải.

Người già tay chân lóng ngóng, mắt mờ tai điếc, con cháu thường khuyên họ hạn chế xe điện để tránh tai nạn.

Chỉ cần thêm vài cây , họ dậy sớm hơn để lội bộ đến. Sự chênh lệch đúng là một trời một vực.

Dù nhà con cháu trẻ tuổi, nhưng bọn trẻ bận rộn với công việc, thời gian rảnh rỗi như các cụ, ngày nào cũng bất di bất dịch đến lấy .

Tất nhiên, bên cạnh sự thương cảm, đám thanh niên cũng phần hả hê. Bình thường mấy cứ khoe khoang trong nhóm, ghen tị đỏ mắt, giờ thì quả báo đến nhé.

Vật đổi dời, giờ thì đến lượt khác con cưng của tạo hóa .

Đến giờ cơm trưa, Ngô Hân ngạc nhiên khi thấy khách trong sảnh hầu hết đều là dân ở các khu lân cận. Khách nào bước cũng là quen, hàng xóm, lác đác mới vài ở xa.

Ngô Hân tò mò hỏi, họ bảo tranh thủ ăn thêm vài bữa khi quán chuyển xa, cô cũng dở dở .

Nhìn cảnh , thực khách của quán nhậu A Quân giống đến ăn trưa cho lắm, mà giống như một buổi liên hoan gặp mặt của khu dân cư hơn.

Ai nấy đều đang bàn tán xôn xao xem khi quán dời , để thức dậy sớm xếp hàng, lấy nhiều nhất, thưởng thức nhiều món ngon nhất như bây giờ.

Các cụ thì nghĩ mấy sáng kiến "trời ơi đất hỡi".

Người thì bảo xem video thấy đấu đá thương trường bằng cách tưới nước sôi cây kim tiền của đối thủ, cũng tưới cây xanh khu bên , trù ẻo cho họ mất hên, sáng dậy nổi. Miễn đối thủ dậy lợi.

Người thì bảo xe đạp công nghệ bao giờ đỗ ở cổng khu nhà cũ , thì gom hết xe về. Nếu họ chịu lập trạm ở đây, cứ bám theo nhân viên, mang xách về. Sau xếp hàng là xe đạp .

Lại đề xuất tượng Thần Tài ở các cửa hàng bên bằng tượng siêu nhân Ultraman, để họ tối mất ngủ, sáng dậy nổi. Càng bàn càng thấy nảy ý tưởng "bá đạo".

Chỉ hai ba ca đêm co ro ở góc bàn, sát khí từ câu chuyện của các cụ cho khiếp vía.

Họ sợ phát hiện là ở gần khu phố thương mại, chắc sẽ tia hình viên đạn của các cụ xuyên thủng mất.

Các cụ vắt óc suy nghĩ đến mức đầu bốc khói, ai nấy đều ao ước mọc thêm đôi cánh, sáng sớm tỉnh giấc là bay vèo đến quán nhậu A Quân.

Bỗng nhiên, họ chú ý đến vài thanh niên nãy giờ im thin thít, chỉ cắm cúi ăn, các cụ hài lòng, đập bàn một cái.

"Đã đến lúc dầu sôi lửa bỏng , ăn uống tuy quan trọng, nhưng mấy cô thể ăn nghĩ cách ? Chẳng não trẻ nhạy bén hơn ?"

Vài thanh niên giật thót . Thử tưởng tượng xem, đang ăn cơm mà một đám các cụ tóc bạc phơ, răng rụng lởm chởm vây quanh, cảm giác đáng sợ đến mức nào? Nghĩ thôi thấy nghẹt thở.

"Dạ thưa các ông, các bà, bọn cháu đang nghĩ đây ạ, đang nghĩ."

Có lẽ vì điệu bộ của họ quá kỳ quặc, một ông cụ tò mò hỏi: "Trông mấy cô lạ mặt quá, giống hàng xóm quanh đây. Đừng bảo mấy là cư dân gần khu phố thương mại nhé?"

Đám thanh niên lắc đầu nguầy nguậy, đầu như rụng khỏi cổ. Lúc mà nhận thì khác nào tìm c.h.ế.t.

 

Loading...