Vợ Phó Bằng , trong bụng đ.á.n.h lô tô.
"Mặt bằng ở phố thương mại đắt đỏ lắm. Dù bây giờ giảm so với , nhưng giá vẫn trời. Mình đó mở tiệm ngâm chân, liệu trụ nổi ? Em chỉ sợ đến tiền nhà cũng kiếm đủ."
"Chuyện đó là thể nào. Cửa hàng sát vách Quán nhậu A Quân mà kiếm tiền , trừ khi chúng quá kém cỏi."
Phó Bằng phân tích cặn kẽ những lợi ích cho vợ , tựu chung chỉ một câu: Quán nhậu A Quân hút khách, qua là tiền.
"Hơn nữa, chúng thể tăng giá chút đỉnh. Em thấy , thực khách đến Quán nhậu A Quân ngày càng rủng rỉnh tiền bạc."
"Nhiều sếp lớn về ghé qua ăn, mệt mỏi rã rời, bước tiệm là chọn ngay gói 398 tệ, ngâm chân massage trọn gói. Người chẳng thiếu tiền, chỉ cần tìm chỗ g.i.ế.c thời gian, thư giãn gân cốt trong lúc chờ bàn thôi."
Nghe Phó Bằng , vợ ông cũng xuôi tai.
Dạo việc ăn khá khẩm thật, nhưng tất cả đều nhờ "ăn ké" Quán nhậu A Quân. Nếu quán chuyển , ai mà thèm lết xác đến cái tiệm tồi tàn để tiêu tiền chứ.
Nghĩ là , điều quan trọng nhất là, cô thể nhâm nhi món ngon, kiếm thêm chút đỉnh nhờ việc nhận xếp hàng lấy hộ.
"Được, chúng ngay thôi. Anh tính thì khác cũng tính . Chậm chân là mất chỗ ngon đấy."
Hai vợ chồng quyết đoán, giờ cao điểm qua, tiệm vắng khách là đóng cửa cái rụp, hớn hở lái xe phố thương mại.
Đứng ở ngã tư, cơ ngơi Quán nhậu A Quân tậu, hai vợ chồng thèm thuồng mặt. Họ hối hả lân la hỏi thăm các cửa hàng xung quanh xem ai sang nhượng mặt bằng, hoặc chỗ nào đang trống cần cho thuê .
Khu phố thương mại ngày xưa sầm uất lắm. Khi đó, khu thương mại sầm uất ven sông phía Tây thành phố còn quy hoạch, nơi thực sự là tấc đất tấc vàng. Bất kể kinh doanh mặt hàng gì cũng đắt khách, hái tiền.
Có những dịp lễ tết, chen chúc, bán chai nước ven đường cũng kiếm bộn. Một góc cầu thang bé tẹo bán bắp rang bơ, kẹo hồ lô mà giá thuê cũng trời.
từ khi khu thương mại ven sông mọc lên cách đây 5 năm, khu Lục Nguyệt Plaza hoành tráng với đủ dịch vụ ăn uống vui chơi giải trí giáng một đòn mạnh khu phố thương mại .
Cộng thêm sự bùng nổ của thương mại điện tử, thị trường ảm đạm, nơi còn giữ vẻ sầm uất như xưa. Cửa hàng đóng cửa hàng loạt, giá thuê giảm liên tục, nhưng mức giá vẫn là con đáng mơ ước đối với nhiều khu vực khác.
Nhà hàng lớn mà Phương Quân thuê ngay ngã tư phía cuối khu phố thương mại. Vị trí ngã tư đắc địa, giao thông thuận lợi nên giá cả khá chát.
Hai cửa hàng ngay sát vách nhà hàng vẫn đang hoạt động. Cách đó một căn là cửa hàng quần áo đang treo biển sang nhượng. Vợ chồng Phó Bằng bước hỏi giá, xong liền "bỏ chạy lấy ".
Đắt quá!
Hai vợ chồng xuýt xoa rời khỏi cửa hàng quần áo, về phía cuối phố.
Khu vực ngã tư thì họ dám mơ tới , đành nhắm đến những vị trí ở giữa.
Quả nhiên, họ tìm khá nhiều mặt bằng ưng ý.
Những cửa hàng ở khúc giữa khu phố, xa khu Lục Nguyệt Plaza, cách ngã tư một đoạn, ăn lay lắt trụ nổi. Thậm chí đến vài mặt bằng đang bỏ trống.
Ngay cả một tiệm Băng Vương cũng đóng cửa vì ế ẩm, biển hiệu bám đầy bụi. Cũng dễ hiểu thôi, con phố tới ba tiệm Băng Vương, tiệm ở giữa đóng cửa mới lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-185-trung-hop-the-toi-cung-dang-tim-mat-bang.html.]
Vợ chồng Phó Bằng dòng chữ "Cho Thuê Cửa Hàng" cửa cuốn của vài tiệm, mừng rỡ khôn tả.
Thuê cửa hàng cũng dăm bảy loại. Nếu là "Sang Nhượng Cửa Hàng", tức là đang thuê sang , mất thêm một khoản phí sang nhượng. Còn "Cho Thuê Cửa Hàng" thì khác, việc trực tiếp với chủ nhà, chỉ cần trả tiền thuê là xong.
Họ lập tức nhấc máy gọi cho chủ nhà.
"Chào , cửa hàng của đang cho thuê ? Chúng mở tiệm ở đây, thời gian qua mở cửa cho chúng xem thử ?"
"Được chứ, nhưng nãy giờ cũng gọi điện xem mặt bằng . Chúng hẹn lúc 2 rưỡi, là chị qua xem cùng luôn?"
Phó Bằng thấy lạ, trùng hợp thế. Ông khó khăn lắm mới xem mặt bằng một chuyến, đụng ngay khác cũng đang nhắm tới.
"Có gọi ?"
"Vâng, hai nhà xem. Anh chị xem thì qua cùng luôn, đằng nào cũng mất công một mở cửa. Anh chị thấy ?"
"Được, chúng xem chung."
Phó Bằng tất nhiên là đồng ý. Vị trí quá đắc địa. Ông mở tiệm ngâm chân massage, cách quán nhậu quá gần cũng tiện, giữ cách một chút là nhất.
Chủ cửa hàng lấy lạ. Cửa hàng của ông ở vị trí mấy thuận lợi, gần như bỏ hoang, từ năm ai thèm đoái hoài. Giá cao thì chê, giá rẻ thì ông xót.
Dù lúc mua cũng bỏ một đống tiền, giờ cho thuê rẻ như cho thì thiệt thòi quá. Vốn định chờ kinh tế phục hồi, ai ngờ dịch bệnh qua , kinh tế thực tế những khá lên mà còn ảm đạm hơn, khiến cửa hàng của ông mãi tìm thuê phù hợp.
Người thuê thì chê đắt, ngại đắt thì ưng vị trí, đúng là "bỏ thì thương, vương thì tội".
Bỗng dưng tới ba nhà xem mặt bằng của ông, ông chủ chút bỡ ngỡ, cứ ngỡ như đang sống thời kỳ hoàng kim của khu phố, chỉ cần ý định cho thuê là điện thoại reo ngớt.
Ông chủ khấp khởi mừng thầm, dọc đường cứ nhẩm tính trong đầu cách để cho thuê giá cao nhất. Trong ba nhà đến xem, kiểu gì cũng chốt một nhà. Chỉ cần giá cả hợp lý là ông cho thuê ngay.
Trong lúc đó, vợ chồng Phó Bằng cũng xem thêm vài mặt bằng khác. Suy tính , căn mặt bằng mà họ hẹn xem là gần Quán nhậu A Quân nhất, tốn phí sang nhượng, và chỉ cách mười căn cửa hàng. Cuối cùng, họ vẫn quyết định xem căn .
Ngồi chồm hổm cửa đợi một lúc, thấy chủ nhà , thấy ông Triệu - thợ cắt tóc ở tiệm hàng xóm - tới. Hai , ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên, gần như đồng thanh: "Sao ông ở đây?"
Hai là hàng xóm mấy chục năm, quan hệ khá thiết. Ông Triệu cũng giấu diếm, đáp: " tìm mặt bằng."
"Trùng hợp thế, cũng đang tìm mặt bằng."
Hai về phía căn mặt bằng lưng, chợt hiểu : "Không lẽ chúng đang nhắm cùng một chỗ ."
"Hình như là ."
Vừa dứt lời, hai cùng bật .
"Khá lắm Phó Bằng, ông khôn lõi thật đấy. Hôm qua ông chủ Phương mới nhắc chuyện dời quán, hôm nay ông lặn lội tìm mặt bằng . Đầu óc ông nhảy nhanh thật."