Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 186: Đừng Khinh Thường Trung Niên Nghèo Khó
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:56:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có khác gì , ông Triệu chẳng cũng thế , còn gọi điện sớm hơn cả nữa kìa. Người bảo não trẻ nhạy bén, nhưng thấy cái đầu ngũ tuần của ông còn chạy nhanh hơn bọn chán."
Hai hàn huyên một lúc thì thấy lão Bàng chủ tiệm kim khí cũng tới. Thấy những gương mặt hàng xóm quen ở đây, cần nghĩ cũng đối phương đến gì.
Khá lắm, quả nhiên là những đầu óc kinh doanh. Đâu cần bàn bạc chuyện chuyển địa điểm mở tiệm, họ tự động hiểu ý và cùng đến xem mặt bằng .
Không lâu , chủ cửa hàng cũng đến. Dạo khu vực kinh doanh ế ẩm, xem cửa hàng thì dù nắng gắt đến mấy cũng cản bước chân của ông.
Biết cả ba đều đang nhắm đến mặt bằng của , chủ cửa hàng kéo cửa cuốn lên, để họ trong xem xét. Trong lúc đó, ông cũng bắt đầu thăm dò tình hình.
"Sao cả ba ý định mở cửa hàng ở đây, còn cùng nhắm trúng mặt bằng của nữa chứ, trùng hợp thật đấy."
Bọn Phó Bằng dĩ nhiên thể hé môi về chuyện quán nhậu A Quân sắp chuyển đến đây.
Chuyện hiện tại mới chỉ râm ran trong nhóm bọn họ, ông chủ Phương hề đ.á.n.h tiếng rộng rãi, nhiều còn , chỉ mới phong phanh, dám chắc chắn.
Bây giờ mà toạc cho ông chủ , chẳng khác nào tự báo tin mặt bằng của ông sắp tăng giá vùn vụt, tiền thuê nhà sắp đội lên trời.
"Chẳng qua là cửa hàng cũ xập xệ quá, khách hàng cứ phàn nàn mãi. Bọn dạo xem chỗ nào khá hơn . Mấy mặt bằng bên hồi trang trí cũng tươm tất lắm, giờ thuê chỉ cần sửa sang sơ sơ là kinh doanh ngay, tiết kiệm khối tiền."
" , đúng . Cửa hàng của đây là tiệm tóc cao cấp đấy, trang trí mĩ mãn. Cậu thanh niên thuê tiệm chỉ một lòng kiếm tiền, mua sắm đồ , kết quả cuối cùng lỗ nặng... e hèm, cuối cùng chuyển nơi khác phát triển, để bao nhiêu là đồ đạc trong tiệm mang theo."
Ông Triệu những chiếc ghế bám đầy bụi và dàn gương, kệ tường, mắt sáng rực. Mặt bằng như sinh để dành cho ông .
Ông sang hai hàng xóm: "Mặt bằng nhường cho ? Vốn dĩ là tiệm tóc , đỡ sắm sanh nhiều, cứ như dọn sẵn cỗ cho ."
" mà vị trí gần ngã tư, bọn cũng ưng ý lắm."
Hai gọi điện khảo giá các mặt bằng khác, cũng thấy vị trí là đắc địa nhất.
"Hay là vầy, mặt bằng gồm hai gian, chúng chia đôi, mỗi một gian, thế nào? Ông Triệu đây thuê hai gian, nhưng tiền thuê bên khá chát, một gánh hai gian thì nặng vốn lắm. Chia đôi , mỗi một gian thì chi phí nhẹ nhàng hơn nhiều."
Phó Bằng đảo mắt một vòng, nảy sáng kiến.
"Có lý, chúng mỗi một gian." Ông Triệu gật đầu cái rụp.
"Từ từ , thế còn ? cũng một gian, cũng đang xem mà."
Lão Bàng chủ tiệm kim khí cuống lên. Ba xem mặt bằng, cớ chỉ ông là thừa?
À ừm, hai liếc lão Bàng. Ba mà chỉ hai gian mặt bằng, đúng là nan giải thật.
Họ vội vàng an ủi: "Hay vầy , chúng xem thêm mấy căn bên cạnh, hỏi thử xem gian nào trống thì thuê thêm một căn nữa. Khoảng cách một hai căn nhà cũng chẳng chênh lệch mấy . Mà , ông mở tiệm kim khí ở phố thương mại, nó cứ sai sai thế nào . Khu là ăn uống vui chơi giải trí, thì tiền thuê mặt bằng gánh nổi."
Chủ cửa hàng ba trò chuyện, ngớ . Khá lắm, ba quen , còn đang mở cửa hàng cùng một chỗ, bỗng dưng rủ chuyển địa điểm hàng loạt thế ?
"Cửa hàng cũ của mấy lẽ dính phốt gì tày trời, ăn tiếp nữa ?"
"Phốt gì cơ?"
Chủ cửa hàng hạ giọng: "Ví dụ như án mạng ghê rợn gì đó xảy trong tiệm, khiến khiếp vía, ai dám bén mảng tới nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-186-dung-khinh-thuong-trung-nien-ngheo-kho.html.]
Cả ba sa sầm mặt mũi. Trí tưởng tượng phong phú quá đáng, coi phim trinh thám nhiều quá chăng?
họ buồn đính chính. Chủ nhà hiểu lầm càng , đỡ khó dễ lúc thuê mướn.
"Ông chủ lo xa quá . Chúng cứ bàn chuyện thuê mặt bằng ."
Chủ nhà thấy vẻ mặt ngượng ngùng của ba , liền hít một ngụm khí lạnh.
"Đừng là đoán trúng phóc nhé."
Ờ, ừ, gì cũng đúng.
Chẳng mấy chốc, Phó Bằng và ông Triệu thỏa thuận xong giá cả với chủ nhà, ký luôn hợp đồng thuê hai năm.
Ba tiếp tục giúp lão Bàng tìm mặt bằng. Nói thật, mở tiệm kim khí ở phố thương mại đúng là hợp lý chút nào.
Đổi là khác, chắc chắn ai dám mạo hiểm mở tiệm kim khí ở đây. lão Bàng phá lệ. Ông những dám mở, mà còn thuê luôn căn mặt bằng rộng hai gian của cửa hàng quần áo đang sang nhượng. Sự táo bạo của ông khiến hai nể phục.
Sau khi chốt xong hợp đồng, về trong sự mãn nguyện.
Trên đường về, Phó Bằng vẫn quên khuyên nhủ lão Bàng, thuê hai gian mặt bằng để bán kim khí là quá mạo hiểm, dặn ông nên suy nghĩ kỹ.
Lão Bàng chỉ bí hiểm. Ai bảo thuê hai gian mặt bằng thì nhất định bán kim khí? Ông từng mở tiệm kim khí thật, nhưng luật nào bắt buộc bán đồ kim khí suốt đời.
Cửa hàng quần áo chỉ cách quán nhậu A Quân đúng một căn nhà. Ông định biến nó thành khu vui chơi giải trí, chia một góc khu vui chơi trẻ em, phần còn đặt máy chơi game, máy gắp thú nhồi bông để khách g.i.ế.c thời gian.
Mai mốt quán nhậu A Quân đắt khách, khách chờ lâu chán nản thể qua tiệm ông chơi game, nhất là những gia đình con nhỏ. Có chỗ chơi cho cả lớn lẫn trẻ em, đúng là hái tiền.
Lâu lâu tung vài gói khuyến mãi, khách nhàn rỗi ghé qua gắp thú nhồi bông, chút đỉnh thú bông đáng là bao nhiêu chi phí.
Càng nghĩ, lão Bàng càng thấy phấn khích. Ông hình dung viễn cảnh bước tuổi trung niên, sự nghiệp thăng hoa, tiền tài rủng rỉnh.
Haha, quả nhiên ông là một bậc kỳ tài thành danh muộn màng.
Lúc , ông chỉ hét lớn một câu: "Đừng khinh thường tuổi trung niên nghèo khó!!!"
Họ hề , ngay khi họ rời , thêm nhiều quen từ khu vực xung quanh đổ xô đến tìm mặt bằng.
Nào là ông chủ hiệu thuốc, chủ cửa hàng đồ trẻ em, ai nấy đều mặt đông đủ.
Tin tức quán nhậu A Quân sắp chuyển địa điểm một ngày một đêm ấp ủ, đến bữa trưa hôm nay, dường như "thông suốt" và tìm hướng giải quyết.
Việc thần bếp nhí dọn quán là chuyện đành, họ ngăn , nhưng họ quyền quyết định việc dọn tiệm của chính cơ mà.
Núi đến với , tự đến với núi.
Cứ bám theo quán nhậu A Quân mà chuyển địa điểm là xong.
Sau 2 giờ chiều, quán nhậu A Quân đóng cửa nghỉ ngơi. Trời mùa hè nắng chang chang, các cửa hàng khác cũng vắng khách. Đây chính là thời điểm lý tưởng nhất để lùng sục mặt bằng. Không hẹn mà gặp, những "chậm tiêu" cuối cùng cũng đồng loạt đổ đường tìm kiếm cơ hội.
Bọn họ suy tính rõ ràng. Cứ bám theo chân Phương Thương là thịt ăn, tiền kiếm. Không cần suy nghĩ nhiều, cứ theo trực giác là chuẩn xác nhất, thể sai .