Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 191: Không phải vừa mới mua nhà sao
Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:01:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Vương với giọng điệu nghiêm túc và vẻ mặt đắn lên tiếng: "Vừa nãy ông Đinh rủ bố xem nhà gần phố thương mại, nên bố quyết định , sẽ sang bên đó mua một căn nhà mới. Bố nhớ mấy hôm dạo, ngay cạnh phố thương mại một khu chung cư mới mở bán."
"Hả, mua nhà á? Bố nghiêm túc đấy chứ?" Vương Cao Quân ngạc nhiên hỏi .
Mua nhà là chuyện cái áo mớ rau mà cứ mua là mua ngay.
Thời trẻ, ông Đinh vốn nghề kinh doanh. Sau , hai con trai của ông còn giỏi giang hơn cả bố, công việc ăn ngày càng phát đạt. Một thì lập nghiệp ở thủ đô, còn thì ở Thượng Hải. Bản ông Đinh cũng sẵn nhà mặt tiền, mỗi tháng chỉ riêng tiền cho thuê cũng rủng rỉnh , đó là còn kể đến lương hưu. Đối với ông , chuyện mua nhà quả thực chẳng gì to tát.
Thế nhưng cảnh nhà họ khác. Gia đình chỉ là tầng lớp công ăn lương bình thường, bố đều là công nhân về hưu, còn hai vợ chồng cũng chỉ là nhân viên văn phòng quèn.
Mặc dù Vương Cao Quân cũng mua nhà, nhưng cứ nghĩ đến tiền ít ỏi đang trong tay là chẳng dám mộng mơ thêm nữa.
"Bố , tự dưng đòi mua nhà thế , liệu là quá vội vàng ?"
"Vội vàng cái nỗi gì! Chẳng lẽ con bước xuống lầu là đến ngay Quán A Quân ? Chẳng lẽ con ngày ngày cứ ngáp ngắn ngáp dài, mặc độc cái quần đùi hoa khỏi cửa là thể thong thả xếp hàng? Xếp hàng mỏi chân thì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là nhà mang ngay ghế nhỏ, bưng nước tận nơi phục vụ. Đừng với bố là con ăn đồ ăn do chính tay ông chủ nhỏ nấu đấy nhé? Khẩu vị của con rốt cuộc là ?"
Mấy câu thì gì, nhưng đến cái logic lộn xộn ở vế , Vương Cao Quân cuối cùng cũng hiểu vì cứ mỗi thấy các ông bà lão trong khu tụ tập với là đám thanh niên y như rằng phen xanh mặt.
Anh còn sờ sờ đây, thế mà ông già nhà nhanh chóng bóp méo ý tứ trong lời của thành thế .
" mà tiền nhà đủ để mua bố?"
Nghe con trai hỏi , ông Vương lập tức đắc ý.
Ông bảo mua nhà đương nhiên là do bốc đồng bồng bột nhất thời, mà là vì ông thực sự đủ tiềm lực tài chính.
"Bố mày đây cũng chút tiền tiết kiệm đấy nhé. Vài năm , lúc con và Dao Dao kết hôn, bố định mua một căn để nhà tân hôn cho hai đứa . Có điều hồi đó giá nhà đất cao quá, nên bố cứ nấn ná mãi, định bụng đợi khi nào giá giảm thì mới chốt, ai ngờ đợi một chớp mắt vài năm trôi qua."
"Chẳng ngờ đến năm nay, giá nhà thực sự giảm. lúc Quán A Quân cũng chuyển , chúng tranh thủ mua luôn căn nhà giá rẻ ở bên đó, còn ăn những món ngon do ông chủ nhỏ nấu, đúng là nhất cử lưỡng tiện, tiền xài quá đáng đồng tiền bát gạo còn gì."
Mấy căn nhà ở khu phố ẩm thực bên đó, nếu là mấy năm thì giá cả cao đến mức phi lý. hiện tại thị trường nhà đất đang hạ nhiệt, giá các dự án bên đó cũng giảm theo, nên tính tính kiểu gì cũng thấy quá hời.
Vương Cao Quân ngờ bố còn giữ một nước cờ cao tay đến , lập tức giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ thán phục.
"Bố đỉnh quá! Quả nhiên gừng càng già càng cay."
Ông Vương hừ nhẹ một tiếng, hếch cằm lên: "Bớt vuốt đuôi . Ngày nào mắng mày cũng thế, cứ đặt lưng xuống ngủ là ngáy rung trời, ồn ào c.h.ế.t . Bố mày sớm sống chung với mày nữa . Này nhé, cả nhà sẽ dọn sang phố thương mại, còn mày thì cứ ở cái góc xó xỉnh mà sống một . Lúc đó, cho dù đêm hôm mày ngáy to như sấm thì cũng chẳng còn ai thèm ghét bỏ mày nữa ."
Nụ mặt Vương Cao Quân vụt tắt chỉ trong vòng một giây: "Bố, bố già kính yêu của con ơi, bố thể đối xử với con như ! Cùng lắm thì... cùng lắm thì con sẽ giảm cân là chứ gì."
"Thôi thôi, còn mau thu xếp , chúng xem nhà ngay bây giờ."
Cả nhà lập tức bỏ ngang bữa cơm đang dở, để bà Vương ở nhà trông cháu, còn rồng rắn kéo xem nhà với khí thế hừng hực.
Ở một diễn biến khác, Đặng Vĩ khi cúp điện thoại liền lập tức sai đến khu phố thương mại để xem nhà.
Sắp xếp thỏa việc xong xuôi, mới đột nhiên phản ứng .
Khoan , chẳng sếp mới bảo sai đến khu chung cư Hoa Viên cũ nát để mua một căn nhà ? Khi đó sếp còn giải thích là vì ông bà cụ nhà dạo thích ăn đồ ăn ở cái quán nhỏ nào đó tên là A Quân, ngày nào cũng đòi ăn, nên để tiện cho ông bà , sếp cố tình mua luôn căn nhà ở đó.
Lúc mua nhà xong, sếp ăn còn gọi cùng, bảo là ông bà cụ cảm ơn vì chọn một căn nhà ưng ý. Tuy nhiên lúc đó vì bận tỉnh ngoài hẹn hò với bạn gái nên từ chối.
Thế nhưng tại bây giờ sếp đột nhiên nhắm trúng mấy căn nhà gần khu phố thương mại?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-191-khong-phai-vua-moi-mua-nha-sao.html.]
Dạo gần đây bên đó một dự án tên là Nguyệt Tịch Loan mới mở bán. Bọn họ chạy quảng cáo rầm rộ lắm, ngày nào mở ứng dụng điện thoại lên cũng thấy thông tin rao bán. Thậm chí dạo đường cũng thỉnh thoảng mấy bà cô nhảy phát tờ rơi tiếp thị cho dự án .
Thế nhưng quảng cáo thổi phồng đến thì chung quy đó cũng chỉ là một khu dân cư bình thường mà thôi.
Rốt cuộc thì sếp trúng điểm nào ở cái dự án mà nhất quyết mua cho bằng căn xịn nhất?
Chẳng lẽ thông tin nội bộ gì, kiểu như giá nhà sắp tăng vọt ?
Hay là sắp tới sẽ cơ quan ban ngành quan trọng hoặc dự án trọng điểm nào đó thúc đẩy kinh tế xây dựng gần khu phố thương mại ?
phong thanh chút tin tức nào cơ chứ.
Nói thật, chỉ cần một chút biến động nhỏ xíu xiu thôi, cái đám chủ đầu tư của Nguyệt Tịch Loan thừa sức biến giả thành thật, ngày nào cũng "vẽ bánh vẽ" nhân cơ hội đó mà đẩy giá nhà lên cao chót vót.
Vì quá tò mò, Đặng Vĩ bèn mở bản đồ điện thoại lên, tìm kiếm thử các tiện ích xung quanh khu phố thương mại. Kết quả là chẳng gì đặc biệt cả, ngoại trừ việc gần đó một trường trung học trọng điểm. sếp đến mức mua nhà để lấy suất học cho con nhỉ?
Với phận và địa vị của sếp, con cái nhà sếp chắc chắn sẽ gửi các trường trung học tư thục danh giá, chuyện học ở trường công lập .
Đặng Vĩ vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời cũng tìm lý do, thế là đành bỏ cuộc. Vốn dĩ cũng le lói chút ý định chạy theo sếp để mua một căn nhà bên đầu tư, nhưng giờ thì ý nghĩ đó tan thành mây khói. Nhỡ sếp chỉ đang cao hứng nổi hứng mua một căn nhà gần trường học thì .
Người tiền thì gì, chứ túi tiền của thì cho phép vung tay quá trán. Nếu mua thì nhất định mua đúng kiểu nhà mà bạn gái thích mới .
Dù thì cũng chỉ là kẻ công ăn lương, sếp giao việc gì thì việc nấy. Sắp xếp xong xuôi công việc, Đặng Vĩ rút điện thoại , bắt đầu nấu cháo điện thoại với bạn gái.
Hai ngày nghỉ cuối tuần vẫn nên thăm bạn gái thì hơn. Còn chuyện mấy vị giám đốc rủ rê cuối tuần ăn uống tụ tập ở Quán A Quân gì đó, dẹp , chẳng hứng thú.
Một cái quán ăn vỉa hè tồi tàn mở trong cái khu chung cư xập xệ thì đồ ăn thể ngon đến mức nào cơ chứ. Bọn KOL mạng ngày nào cũng tung hô lên tận mây xanh, bọn họ càng tung hô thì càng thấy phản cảm.
Trước đây từng một họ hàng mở quán ăn. Chỉ vì một chuyện bé xé to mà cắt ghép video tố cáo mạng. Một đám cư dân mạng a dua a tòng xúm c.h.ử.i bới họ hàng của , thậm chí còn tìm cả địa chỉ nhà để phiền.
Hậu quả là họ hàng đó thể ăn nữa, đóng cửa quán và ôm cả nhà chuyển nơi khác. Sự việc đó in hằn trong tâm trí Đặng Vĩ, nên cực kỳ căm ghét cái thói a dua theo phong trào mạng.
Người càng khen quán đó ngon, thì tính bướng bỉnh trong càng trỗi dậy, càng nhất quyết chịu .
Chính vì thế mà cho đến tận bây giờ, vẫn một bước chân ăn ở Quán A Quân.
Anh luôn giữ vững quan điểm rằng, những thứ cư dân mạng thổi phồng lên, cho dù ngon thật chăng nữa thì cũng chẳng ngon đến mức thần thánh như . Dù thì bản cũng là trợ lý cho một ông chủ công ty lớn, nhà hàng năm Michelin nào mà chẳng từng ăn qua, thiếu thốn đến mức chầu chực ăn một miếng đồ ăn vỉa hè.
Nghĩ , Đặng Vĩ liền nhắn tin cho các giám đốc, báo rằng hẹn với bạn gái nên sẽ tham gia buổi tụ tập.
Mấy vị giám đốc vốn hiểu rõ nội tình, chỉ đơn thuần nhân hai ngày nghỉ cuối tuần tụ tập ăn uống đồ ngon một bữa, tiện thể bàn bạc luôn chuyện dự án .
Được ăn ngon, tâm trạng sẽ vui vẻ, lúc đó nghĩ đối sách ho nào đó để kinh doanh dự án thì .
Vừa xong tin nhắn, ngờ Đặng Vĩ một nữa từ chối với lý do muôn thuở là bận hẹn hò với bạn gái.
Cả đám xong đều tỏ vẻ bái phục Đặng Vĩ sát đất. Vì hẹn hò với bạn gái mà dám từ chối sức hấp dẫn từ đồ ăn của vị đầu bếp thần nhí , đúng là lợi hại thật.
"Nói cũng , yêu xa đúng là chẳng dễ dàng gì. Hai ngày nghỉ của trợ lý Đặng đều dành hết cho việc chạy chạy . Phải mà là , sẽ trực tiếp đưa bạn gái đến Quán A Quân ăn luôn. Tuần nào cũng dẫn ăn, đảm bảo chỉ vài là bạn gái sẽ tự nguyện xách vali đến tìm , chẳng cần cất công chạy tìm nữa."
"Nghe cũng lý đấy!"