Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 192: Gần ngã tư, rất tốt
Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:01:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn mua nhà ở khu phố thương mại cũng là chuyện dễ dàng, bởi quanh đây nếu là trung tâm thương mại thì cũng là các tòa nhà văn phòng cao tầng.
cũng may là căn nhà nhà Phương Quân mua ở đoạn cuối của khu phố, chứ ở đoạn sầm uất gần quảng trường Thiên Đại.
Ở đoạn cuối phố , ngay phía bên đường là một khu dân cư khá lớn. Mặt tiền phía là dãy nhà hai tầng dùng để cho thuê kinh doanh, còn phía là những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát.
Khu dự án ở hướng chếch đối diện mới mở bán là nhà xây xong và thể giao ngay.
Hai năm trở đây, tình trạng các dự án bỏ hoang, đắp chiếu xảy quá nhiều, cộng thêm thị trường bất động sản cũng bão hòa nên dân mua nhà còn bốc đồng như mấy năm nữa. Các dự án bán nhà hình thành trong tương lai gần như chẳng ai dám mua, cho dù giá rẻ hơn nhiều chăng nữa, thì để đảm bảo an , cũng chẳng ai dại gì mà đ.á.n.h bạc với đống tài sản lớn như .
Nhỡ đ.á.n.h cược sai lầm, nhà thì mua nhưng dự án đắp chiếu, trong khi hàng tháng vẫn còng lưng trả nợ ngân hàng, nghĩ đến viễn cảnh đó thôi cũng thấy rùng .
Chính vì , bộ nhà mà Nguyệt Tịch Loan rao bán đều là nhà xây sẵn.
Giờ Phó Hiểu Oanh mới tiễn xong một gia đình đến xem nhà. Đứng ở cổng khu đô thị, cô chút chán nản. Đám khách nãy đến xem từ lúc hơn năm giờ chiều, cái gì họ cũng ưng nhưng cứ chần chừ chịu chốt, dây dưa mãi cho đến tận bây giờ.
Ròng rã hơn hai tiếng đồng hồ, cô thuyết phục đến mức rát cả cổ, khô cả họng mà gia đình đó vẫn cứ chần chừ do dự. Cuối cùng, hình như họ hàng gọi điện đến xúi giục bảo nhà ven sông view hơn, khuyên họ nên sang đó xem thử hãy quyết định.
Cũng chẳng họ hàng gì trong điện thoại, chỉ lúc rời , rõ ràng thái độ của họ đối với Nguyệt Tịch Loan lạnh nhạt hẳn, vẻ như chuyển hướng sang mua nhà ven sông . Xem hôm nay cô tốn công vô ích.
Phó Hiểu Oanh thở dài thườn thượt. Hai năm nay thị trường bất động sản ảm đạm, dân sale bất động sản như bọn cô cũng gặp muôn vàn khó khăn. Ngày nào cũng vận nội công, dồn một trăm hai mươi phần trăm tinh thần để tiếp khách, mà một tháng trời nhiều lúc vẫn chẳng chốt nổi vài căn.
Đâu giống như mấy năm , nhà đất bán chạy như tôm tươi, chẳng cần vất vả chèo kéo. Chỉ cần vài câu đúng trọng tâm, cộng thêm việc khách hàng thực sự nhu cầu mua là cầm chắc tám mươi phần trăm tỷ lệ chốt sale. Thậm chí đợt cô còn bán mười mấy căn hộ khi dự án mới chỉ dựng cái cổng chào, móng còn thèm đào.
Đang lúc cô thở ngắn than dài thì đột nhiên phát hiện con phố phía văn phòng bán hàng một nhóm các ông bà lão đang tụ tập, chỉ trỏ ngó mấy tòa nhà cao tầng trong khu, tiến về phía cổng chính nơi cô đang .
Với phương châm của một sale là "thả lưới diện rộng bắt con nào con nấy", Phó Hiểu Oanh chủ động bước tới bắt chuyện với mấy ông bà đầu.
"Dạ cháu chào các ông các bà ạ. Giờ các ông bà qua Nguyệt Tịch Loan việc gì ạ? Khu của bên cháu mới mở bán, bên trong vẫn ở . Các ông bà cháu dẫn trong dạo một vòng xem thử môi trường sống mới ạ?"
Bà Tôn đầu đáp một câu, đồng thời đ.á.n.h mắt lườm Phó Hiểu Oanh từ đầu đến chân mấy . Bộ đồng phục của nhân viên bán bất động sản trông khá nổi bật, một cái là nhận ngay.
"Cô là nhân viên bán nhà ở đây ?" Phó Hiểu Oanh gật đầu xác nhận.
"Thế thì quá, tất cả chúng đều đến đây để xem nhà. Nhanh lên, cô dẫn chúng trong xem thử ."
Bà Tôn vẫy tay gọi những hàng xóm phía : "Lại đây, lối , đúng lúc cô nhân viên dẫn chúng xem nhà ."
Các ông bà lão nhân viên hướng dẫn là lập tức bỏ qua văn phòng bán hàng, kéo thẳng tới tạo thành một đám đông đen kịt. Nhìn sơ qua cũng đến ba, bốn mươi .
Nhìn thấy một đám đông đúc như , Phó Hiểu Oanh khỏi sửng sốt: "Các ông bà... tất cả đều đến xem nhà ạ?"
" thế, vấn đề gì ?"
"Dạ gì ạ!" Phó Hiểu Oanh vội vàng lắc đầu, nhưng trong lòng cô thì sớm dập tắt hy vọng.
Làm gì nhà ai xem nhà mà sớm một chút, mười giờ đêm mới rủ xem. Nếu là một gia đình cùng thì còn khả năng, đằng kéo một đám đông thế , là đang tổ chức hoạt động tập thể . Chắc mười mươi là định đến để nhận trứng gà miễn phí đây mà, nhưng chương trình đó thì kết thúc từ đời nào .
Cô dẫn các ông bà lão đến cửa, cố tình chỉ tay thông tin tấm biển quảng cáo giải thích: "Các ông bà đến thật đúng lúc . Tuần bên cháu mới mở bán, ba ngày đầu tiên mở bán chương trình khách đến xem nhà sẽ tặng miễn phí một khay trứng gà. Hôm nay các ông bà mới đến thì chương trình kết thúc mất ạ."
Nếu là các ông bà lão ở khu vực khác, trứng gà miễn phí là lũ lượt kéo đến xếp hàng từ sớm . riêng mấy ông bà sống quanh khu vực Quán A Quân thì tuyệt nhiên chẳng ai thèm đến.
Chỉ riêng việc xếp hàng lấy ăn ở quán thôi đủ bận rộn , thời gian mà thèm đến lấy mấy quả trứng gà rách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-192-gan-nga-tu-rat-tot.html.]
Mọi bắt đầu giục giã: "Cô gái , đừng lề mề ở cửa nữa, mau dẫn chúng trong xem ."
Thấy bọn họ dù trứng gà tặng kèm mà vẫn khăng khăng đòi xem, Phó Hiểu Oanh cũng bắt đầu thấy khó hiểu, mấy ông bà rảnh rỗi sinh nông nổi, trong dạo cho g.i.ế.c thời gian .
Tuy nhiên, cô lỡ tiếp đón thì thể việc nửa vời bỏ , chút đạo đức nghề nghiệp cơ bản cô vẫn giữ. Cô nở nụ tiêu chuẩn, niềm nở mời trong khu chung cư.
Hôm nay là thứ Hai, vốn dĩ văn phòng bán hàng cũng chẳng mấy khách, hiện tại chỉ đúng ba nhân viên trực ban.
Một đang bận dẫn khách xem nhà, còn thấy bên đông , định bụng qua giúp một tay. ngó thấy là các ông bà lão, cô liền bỏ ngay ý định, lặng lẽ rút lui về văn phòng.
Lúc khu chung cư mới mở bán, chạy chương trình tặng trứng gà trong ba ngày đầu tiên nên thu hút một lượng lớn các ông bà lão đến xem. Nhìn bề ngoài thì khí vẻ sôi động, khách đến mua nhà tấp nập, nhưng thực chất bán bao nhiêu căn thì chỉ những sale như bọn cô mới rõ.
"Các ông bà yêu cầu cụ thể gì về căn hộ ạ? Để cháu tiện tư vấn và giới thiệu cho ."
"Cũng yêu cầu gì đặc biệt, quan trọng nhất là gần cái ngã tư ở góc đường đối diện khu dân cư. Mấy tòa nhà tít phía thì cô cần giới thiệu ."
Mọi chỉ tay hai tòa nhà cao tầng ngay hai bên cổng hỏi: "Hai tòa nhà còn căn trống ? Cho chúng xem thử."
"Dạ còn, nhưng hai tòa sát mặt đường, buổi tối xe cộ sẽ ồn ào. Các ông bà sợ ồn quá, ở thoải mái ạ?"
Phó Hiểu Oanh chỉ tay tòa nhà ở vị trí trung tâm: "Đây là tòa nhà trung tâm của dự án bên cháu, cách với các tòa khác xa nhất nên đón ánh sáng nhất. Phía là bể bơi, phía là đài phun nước, vị trí thoáng đãng nên mở bán hết hàng nhanh. Hay là qua bên đó xem thử ạ."
Phó Hiểu Oanh cũng chỉ thật lòng, nhưng mấy ông lão xong gạt phắt thèm suy nghĩ.
"Ôi dào, cái chỗ đó cách cổng xa lơ xa lắc, bộ ngoài mất nửa ngày trời. Đứng ở cửa sổ cũng chẳng thấy ngã tư, thế thì gì . Chúng cứ quyết chọn hai tòa nhà hai bên thôi."
Xa á!
Khóe miệng Phó Hiểu Oanh giật giật. Nguyệt Tịch Loan đúng là một dự án lớn, nhưng chút cách cỏn con đó thể gọi là xa chứ?
Tuy nhiên, khách hàng là thượng đế, cô buồn nhắc đến tòa nhà trung tâm nữa. Tòa bên thuộc giai đoạn mở bán đợt , bán kha khá, những vị trí đều chủ. Cô đành dẫn các ông bà lão sang thẳng tòa nhà bên trái.
Sau khi xem qua thiết kế ở tầng một, nhóm ông bà yêu cầu lên các tầng xem tiếp, cuối cùng dừng chân ở tầng sáu, một tầng ánh sáng mà cũng quá cao.
Cả đám ngó nghiêng trái một lát, tất cả đồng loạt nhoài cửa sổ, hướng mắt về phía ngã tư đường nơi Quán A Quân vẫn đang trong quá trình thi công thiện, mặt ai nấy đều nở nụ rạng rỡ.
Phó Hiểu Oanh tò mò ở cửa sổ theo, nhưng ngoài con phố thương mại thì chẳng thấy cái gì khác. Cô thực sự thể nào hiểu nổi, rốt cuộc thì mấy ông bà xem nhà tại cứ chăm chăm ngoài cửa sổ, mà ngoài đó thì cái gì đẽ cơ chứ.
"Tòa nhà chính tay kiến trúc sư giỏi nhất thiết kế, cấu trúc cực kỳ tinh tế, hề lãng phí dù chỉ một mét vuông diện tích."
"Đẹp đấy, gần ngã tư đường."
"Nhờ thiết kế thông minh, tất cả các phòng đều đón ánh sáng tự nhiên, phòng nào che khuất tầm ."
"Ừm, đúng là gần ngã tư đường, tiện lợi."
"Khu dân cư bên cháu chỉ các khu vui chơi giải trí dành cho giới trẻ, mà còn xây dựng riêng những quảng trường nhỏ dành cho cao tuổi. Các ông bà khiêu vũ cũng lo đụng chạm cãi vã với đám thanh niên."
"Rất tuyệt, gần ngay ngã tư đường. Khoảng cách , chỉ cần ở cửa sổ là thể thấy cửa tiệm ở ngã tư, cảm giác an tràn ngập luôn."
Phó Hiểu Oanh: ...