Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 193: Mua hết luôn sao?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:01:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ rốt cuộc đang cô gì ? Hoàn là ông gà bà vịt. Phó Hiểu Oanh bỗng chốc cảm thấy cạn lời, chẳng giới thiệu thêm gì nữa.
Thôi bỏ , cứ coi như đang thực hành kỹ năng bán hàng . Mấy ông bà xem tầng nào thì cô dẫn lên tầng đó. Dù cũng là nhà xây sẵn, thang máy hoạt động nên leo thang bộ, chỉ cần chú ý an cho họ là .
Cô giữ nguyên nụ nghề nghiệp môi, mặc cho các ông bà lão gì thì , từ từ dẫn họ xem từng tầng một. Trừ những căn chủ, cô dẫn họ xem hết tất cả các căn còn , đồng thời cũng giải thích qua về giá cả của các tầng ở đây, mỗi tầng sẽ mức giá chênh lệch đôi chút.
Trong lúc xem nhà, điện thoại của mấy ông bà lão cứ đổ chuông liên tục, họ còn gọi thêm mấy nữa đến xem cùng.
Cuối cùng thì cũng lên đến tầng thượng, Phó Hiểu Oanh lúc bắt đầu thấm mệt.
"Dạ, nhà thì chúng xem xong , bây giờ các ông bà khu vườn dạo mát một chút là văn phòng bán hàng nghỉ ngơi ạ? Cháu sẽ rót mời ."
Thực cô chỉ khách sáo thế thôi, nghĩ thầm nhẫn nại theo hầu hạ bọn họ loạn suốt từ nãy đến giờ, xem xong thì chắc họ cũng chuẩn về thôi.
Ai ngờ mấy ông bà lão chẳng hề khách sáo đáp: "Vườn tược thì gì mà xem, quanh quẩn cũng chỉ mấy cái cây với đám cỏ, ở mà chẳng giống . Vào văn phòng bán hàng uống , tiện thể chuẩn cho chúng chút hoa quả với đồ uống nhé, khát khô cả họng đây ."
Đầu óc Phó Hiểu Oanh ong ong, đành cam chịu dẫn đường.
Vừa bước vài bước, cô thấy mấy ông bà xôn xao bàn tán phía : "Cái vị trí đấy chứ, chốt căn ở tầng sáu, độ cao . Nhỡ thang máy hỏng, thang bộ cũng đỡ mỏi chân."
"Thời buổi gì chuyện mất điện dễ thế, hai cái thang máy thì kiểu gì cũng chừa một cái để dùng. thích ở cao một chút, chốt căn tầng 11, hướng Nam lưng hướng Bắc nhé."
" thì thích ở thấp, lấy cho căn bên ở tầng chín ."
"Vậy lấy tầng bảy, tầng bảy cũng quá cao, quá thấp."
"Cho tầng tám, cảm ơn. Chỗ chúng tám là , quan niệm 'bảy nổi ba chìm' gì sất. Giá cả còn rẻ hơn một chút, thích."
" cũng ưng tầng sáu, ông Triệu , là ông nhường tầng sáu cho , ông chọn căn khác nhé."
"Ông mơ !"
Phó Hiểu Oanh mà tim đập thình thịch. Cô cảm giác bọn họ chuyện quá tự nhiên, giống như đang đùa giỡn, bèn hỏi với giọng điệu đầy hy vọng: "Dạ các ông bà... chọn căn ưng ý ạ? Mọi định... định mua nhà thật ạ?"
Đám ông bà lão đồng loạt gật đầu cái rụp.
"Tất nhiên , mua thì chúng rồng rắn kéo đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt thế cái gì, rửng mỡ chắc?"
"Đi thôi, chúng đăng ký, đóng ít tiền cọc ."
Phó Hiểu Oanh chỉ cảm thấy tim như nhảy khỏi lồng ngực. Cô quả thực dám tin đây là sự thật, lén đưa tay cấu mạnh đùi một cái. Ái chà, đau thật, chứng tỏ là đang mơ.
Cô tính nhẩm qua loa, nãy giờ chỉ nhẹ nhàng sương sương thôi mà chốt mười mấy căn , con bằng cả doanh thu ba tháng gộp của cô chứ đùa.
Lúc thì Phó Hiểu Oanh bỗng thấy hết mệt, cổ họng cũng hết đau, thậm chí cô còn cảm thấy tư vấn vẫn đủ nhiệt tình, định bụng giới thiệu thêm một nữa cho thật chi tiết, phòng trường hợp xuống đến lầu các ông bà đổi ý.
"Vậy để cháu giới thiệu kỹ hơn về những tiện ích vượt trội của khu chung cư Nguyệt Tịch Loan cho nhé. Nguyệt Tịch Loan ở vị trí trung tâm..."
"Thôi khỏi giới thiệu, chúng ưng ý hết . Mấy lời sáo rỗng đó chúng cũng chẳng thèm bận tâm , chỉ nhanh chóng thủ tục chốt nhà thôi, đang vội lắm."
Nhìn cái dáng vẻ gấp gáp cứ như lửa cháy đến m.ô.n.g của bọn họ, Phó Hiểu Oanh cạn lời.
Thì mua nhà cũng thể gấp gáp đến mức cơ .
Lúc dẫn các ông bà lão văn phòng bán hàng, hai chân Phó Hiểu Oanh cứ lâng lâng như đang bước mây. Cô rút ngay điện thoại , nhắn một cái tin nhóm chat của cửa hàng hoa quả khu nhà phía mà cô vẫn thường đặt mua.
"Phiền cửa hàng mang giúp 500 tệ tiền hoa quả qua văn phòng bán hàng bên nhé, nhớ rửa sạch gọt sẵn. Lấy thêm hai thùng nước ép việt quất ướp lạnh nữa."
Rất nhanh đó, các ông bà lão thưởng thức nước trái cây ướp lạnh và hoa quả tươi rói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-193-mua-het-luon-sao.html.]
Phó Hiểu Oanh thì cầm tập hồ sơ đăng ký ngay ngắn một chỗ, cẩn thận đăng ký thông tin cho từng một. Giờ xuất hóa đơn đỏ nên tất cả đều biên lai tay. Cô khép miệng.
Bình thường bán nhà, cô chăm sóc tư vấn một kèm một. Dù là năm hoàng kim bán chạy nhất, thì cùng lắm cũng chỉ chuyện đang thủ tục đăng ký, đang xem nhà, chứ gì chuyện bận rộn đến mức một đám xếp hàng rồng rắn chờ cô điền form đăng ký như thế .
Không cô dẫm bãi phân ch.ó nào mà gặp may mắn lớn nhường . Trong lúc thị trường bất động sản đang đóng băng, cô thể đạt thành tích thế , chắc chẳng ai dám tin.
Cô đồng nghiệp bên cạnh Phó Hiểu Oanh mải mê đăng ký cho mà ngẩn tò te, cả ngây dại.
Tình huống gì thế !
Mấy ông bà lão đến để lĩnh trứng gà, mà là đến mua nhà thật ?
Khoan , mua nhà theo nhóm, còn xem nhà hời hợt thế , lên lầu dạo một vòng nửa tiếng đồng hồ, xuống cái là chốt mua luôn. Đây là mua nhà chứ mua rau , ít nhất thì cũng tỏ vẻ đắn đo suy nghĩ một chút chứ. Đắn đo thêm chút nữa để còn cơ hội nhảy tư vấn ké chứ.
Nhà ở điểm nào, giao thông thuận tiện , trường học ở , tiện ích xung quanh , tìm hiểu kỹ , bộ cần xem xét cẩn thận ?
Ông Tào lùi một bước, phim võ hiệp tụt lùi!
Cô mà lùi một bước, lương tháng bay màu luôn ?
Hu hu hu, lỡ mất cả trăm triệu !
Mặc kệ cô đồng nghiệp trong lòng đang gào thét than, Phó Hiểu Oanh thì sướng rơn cả .
Cũng may nhờ trực giác mách bảo, cô chủ động bước tới hỏi han thêm vài câu, hơn nữa trong suốt quá trình cũng hề tỏ mất kiên nhẫn. Các ông bà xem cái gì cô cho xem cái đó, hề nhiều lời. Ngay cả khi mệt đến mức cổ họng bốc khói, cô vẫn tận tình giải thích, mặc dù chẳng ma nào thèm .
là vận may ập đến thì cản cũng chẳng nổi.
Sau khi tiễn các ông bà lão về hết, Phó Hiểu Oanh đếm lượng phiếu đăng ký. Má ơi, chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi mà cô bán tận 22 căn hộ. Danh hiệu quán quân doanh tháng chắc chắn thể thoát khỏi tay cô .
"Oanh ơi, tự dưng đám ông bà lão rủ mua nhà đông thế, họ tiết lộ gì ?" Cô đồng nghiệp nhịn , tò mò moi móc chút thông tin thương mại.
Phó Hiểu Oanh ngẫm nghĩ một lúc lắc đầu: "Họ chẳng gì cả, chỉ thấy ai cũng thích ngắm cái ngã tư đường. Chắc lẽ vì khu gần phố thương mại, tiện đường quảng trường Thiên Đại chăng."
"Chỉ vì thế thôi á? Không thể nào!"
"Chắc là !" Phó Hiểu Oanh cũng dám chắc.
Cô đồng nghiệp trưng bộ mặt đau khổ: "Hu hu, lùi bước cơ chứ? đơn tố cáo, thằng cha khốn nạn nào đầu têu cái trò tặng trứng gà cho già đến xem nhà, hiểu lầm một vố đau thế . bóp cổ !!!"
Tối hôm đó, group chat của nhân viên văn phòng bán hàng như nổ tung.
Tất cả nhân viên sale bất động sản đều thành tích tăng ca một tiếng đồng hồ bán 22 căn hộ của Phó Hiểu Oanh cho choáng váng.
"Mọi xem, cô tình cờ gặp một đám già ngoài cổng, chào hỏi vài câu, dẫn xem nhà một tiếng đồng hồ mà chốt 22 căn?"
"Không thể nào, tuyệt đối thể nào."
"Tiền cọc trao tay hết kìa, trời ơi, lẽ nào mùa xuân thứ hai của ngành bất động sản tới?"
"Làm gì , mấy dự án quanh đây ế mốc mỏ , chỉ mỗi Phó Hiểu Oanh là chốt 22 căn ngày hôm nay thôi."
Cứ nhắc đến con 22, cả đám nhân viên sale thấy nghẹn ứ ở cổ. Cô đồng nghiệp trực ban cùng, mà bận dẫn khách xem nhà lúc đó, tâm trạng lúc cũng chẳng khá khẩm hơn cô đồng nghiệp ở là bao.
Nếu lúc đó cô mặt ở văn phòng bán hàng, cũng thể chia một phần miếng bánh béo bở .
"Thế tóm là 22 căn nhà bán kiểu gì, tại mấy ông bà lão rủ mua nhà theo đoàn thế?"
Tất cả các nhân viên sale vắt óc suy nghĩ cả đêm cũng tìm lời giải đáp.