Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 195: Bò trộn phu thê

Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:02:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Luộc xong nguyên liệu, bước tiếp theo là tiến hành trộn chua ngọt.

Phương Thương bắt đầu thắng dầu ớt. Sở dĩ các món gỏi luôn thơm ngon nhất là bởi luôn duy trì thói quen thắng dầu ớt mỗi ngày, ngày nào là .

Bởi vì dầu ớt dùng để trộn gỏi ngon nhất là loại dầu thắng từ ngày hôm , để qua một đêm, chờ cho hương thơm của các loại gia vị hòa quyện trọn vẹn dầu. Qua ngày hôm mang dùng thì hương vị gọi là đỉnh của chóp.

dầu ớt để lâu thì hương thơm cũng sẽ nhạt dần. Để đảm bảo ngày nào món gỏi cũng ngon nuốt cả lưỡi, Phương Thương vẫn kiên trì với lịch trình thắng dầu ớt mỗi ngày suy suyển.

Cậu thả hành, gừng, tỏi, rễ ngò rí và cần tây chảo dầu đỏ, đó cho thêm các loại gia vị phụ trợ , vặn nhỏ lửa phi thơm từ từ. Đợi đến khi các nguyên liệu dậy mùi thơm nức nở và xém , vớt chúng , bật lửa to đun sôi dầu đổ bát đựng hai loại ớt bột chuẩn sẵn.

Dầu sôi sùng sục ngập mặt ớt, mùi thơm cũng theo đó tỏa ngào ngạt. Một loại ớt bột chủ yếu lấy mùi thơm, loại còn lấy độ cay, hai thứ kết hợp với tạo thành một hỗn hợp cay nồng hảo.

Lúc , nhỏ thêm một chút giấm bát ớt. Khi nhiệt độ dầu trong nồi vặn, một nữa đổ lượng dầu đó chiếc thau lớn đựng dầu ớt. Tiếng "xèo xèo" vang lên, bộ thau dầu ớt sôi trào.

Giấm thơm nhiệt độ sôi thấp, giúp cho bột ớt trong thau sôi đều hơn, những đảm bảo nhiệt độ đồng đều mà còn giúp gia tăng hương vị.

Cuối cùng, thau dầu ớt siêu to khổng lồ cũng thành. Cậu đưa tay quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trán, bắt tay thái mỏng đống nguyên liệu to đùng .

Để đảm bảo các nguyên liệu ngấm đều gia vị và ngon miệng nhất, miếng thịt thái càng mỏng càng . Sau khi thái xong, cho tất cả một chiếc thau lớn, đổ thêm nước dùng thịt bò, pha thêm chút dầu ớt chuẩn từ hôm qua và một gia vị khác, rắc thêm lạc rang, thế là một thau lớn bò trộn cay lò.

Chỉ cần lót thêm một lớp dưa chuột thái lát đáy đĩa, xếp thịt bò lên , rưới một muỗng nước sốt trộn chua ngọt to đùng lên là thể dọn bàn.

Hì hục mãi mới xong, đương nhiên chính nếm thử đầu tiên. Phương Thương thái dưa chuột, bày thịt lên , trang trí một cách đầy tinh tế, cảm giác vô cùng trịnh trọng.

Xong xuôi thứ, mới gắp một miếng da đầu bò đưa miệng. Độ dai giòn sần sật của da bò ngay lập tức đ.á.n.h thức khoang miệng, kéo theo đó là hương vị cay nồng của dầu đỏ nhảy múa đầu lưỡi.

là thịt mềm ngọt, vị cay nồng đậm đà, ngon xoắn lưỡi. Thêm một miếng dày bò đẫm nước sốt đậm đà, giòn sần sật.

"Ngon tuyệt!" Đến chính Phương Thương cũng tự thưởng cho một lời khen.

Đang mải mê ăn, chợt một bàn tay thò , lấy luôn cái đĩa của . Nhìn lên thì thấy Phương Quân đang gắp một miếng đưa miệng, ăn lầm bầm.

"Làm gì ai tự nấu tự khen thế, ngượng . Muốn khen thì gọi bố đây, bố thể ăn tuôn những lời khen cánh trùng lặp luôn."

Miệng thì ăn liên tục, nhưng ông vẫn quên phần vợ đang bận rộn bên ngoài. Ông lấy một chiếc bát nhỏ, gắp mỗi loại đồ ăn kèm một ít, còn chu đáo múc thêm một thìa nước sốt rưới lên .

Trước khi , ông quên nhét thêm một miếng miệng, mới bưng bát nhỏ khỏi sảnh, đưa cho Ngô Hân, nịnh nọt : "Vợ ơi, món bò trộn cay con trai xong đây, em mau nếm thử , ngon cực kỳ luôn."

Ngô Hân chần chừ: " em đang giảm cân. Hôm qua nhảy lên cân, em ngờ chỉ trong ba tháng ngắn ngủi mà em tăng vọt lên 10 cân rưỡi, thể mập thêm nữa ."

"Không , mai giảm cân cũng muộn, cần vội một ngày. Món mới con trai nhất định nếm thử."

"Cũng đúng, thế em ăn một tí thôi, chuyện để mai tính." Được chồng khuyên giải, Ngô Hân lập tức quăng cái ý định giảm cân đầu, vui vẻ bưng bát nhỏ bắt đầu thưởng thức món ngon.

Vào giờ nghỉ trưa, các thực khách thấy quán món mới lên thực đơn là nháo nhào lên. Bàn nào bàn nấy gọi đủ mỗi món một phần, ai nấy đều hệt như đám chim non háu đói đang chờ mớm mồi.

Mọi sốt ruột đến mức chạy đến vây kín cửa sổ đưa đồ ăn. Chỉ chờ đồ ăn đặt lên cửa sổ là tự giác bê về bàn, chẳng buồn chờ dì Trương bưng , cứ như thể để dì Trương bưng là lãng phí thêm vài giây thưởng thức của họ .

Lại là một ngày khách cướp việc, dì Trương chỉ thở dài bất lực.

Ngay khi phần Bò trộn cay đầu tiên đặt lên bệ cửa sổ, tất cả thực khách đều rướn dài cổ dòm theo.

Trong chiếc đĩa sứ trắng ngần là các loại nguyên liệu sắp xếp tự nhiên với màu sắc đa dạng: thịt bò đỏ tím sậm, dày bò trắng ngà, lưỡi bò đỏ nâu... Tất cả thái thành từng lát với độ dày mỏng đồng đều, xếp chồng lên thành từng lớp.

Thứ dầu ớt chín màu đỏ cam rực rỡ như ráng mây chiều, đổ dọc từ đỉnh tháp thịt bò tràn xuống.

Màu đỏ bóng loáng của dầu ớt nhuộm đỏ phần thịt bò, khiến từng nguyên liệu trở nên trong vắt, lấp lánh ánh đỏ, trông vô cùng hấp dẫn.

Rau mùi xanh mướt và những hạt vừng trắng rang thơm lừng rắc đều lớp thịt, thêm chút lạc rang giã nhỏ, màu sắc tương phản rõ rệt khiến đĩa thức ăn trông hệt như một bức tranh sơn dầu vẽ bởi bàn tay của một vị họa sĩ tài hoa.

Nước tương pha trộn cùng dầu đỏ, hòa quyện tạo nên một mùi hương cay xé mũi xen lẫn vị mặn ngọt. Tỏi băm và hạt tiêu ẩn hiện lớp màng dầu mỏng, thêm chút điểm xuyết của những lát ớt chỉ thiên đỏ au như hồng ngọc. Món ăn chỉ cần bày đó, với màu sắc rực rỡ và mùi thơm quyến rũ thôi cũng đủ khiến thể kìm nén sự thèm thuồng.

Mọi bất giác nuốt nước bọt ực ực. Có thậm chí còn vươn tay , chỉ hận thể bưng ngay đĩa thức ăn lên c.ắ.n một miếng, tay cố sống cố c.h.ế.t nắm chặt lấy cánh tay đang rục rịch đó để đ.á.n.h mất lý trí.

Vị khách đầu tiên gọi lập tức chen qua đám đông, cẩn thận ôm khư khư phần bò trộn cay của lòng bảo vệ.

"Đồ của , món là của ."

xếp hàng phía đợi liền năn nỉ: "Cho nếm thử một lát , lát nữa phần của trả cho."

"Không , đây là phần bò trộn cay của ."

Vị khách nọ chẳng buồn đợi các món khác, vội vã bưng đĩa đồ ăn về bàn, lập tức cầm đũa gắp một gắp đưa lên miệng.

Chưa kịp ăn, hương thơm đặc trưng của hạt tiêu xộc thẳng mũi, mang theo một luồng khí thanh mát lạnh buốt, bùng nổ một sự kích thích tột độ trong khoang mũi. Sau đó, mùi thơm của dầu ớt cháy cạnh lan tỏa hương vị nồng nàn đặc biệt.

Các loại thịt bò tiết mùi thơm đặc trưng. Nước hầm thịt, nhờ sự kết hợp của các loại gia vị, hòa quyện thành những hương vị kéo dài miên man, điểm thêm chút vị chua thanh của giấm. Chỉ cần ngửi mùi thôi thấy sảng khoái vô cùng.

Anh nhanh chóng cho miếng thịt miệng. Vị cay nồng của dầu đỏ và mùi thơm của tiêu bung tỏa đầu lưỡi. Vị cay tê đó cực kỳ kích thích, giống như giác quan đều đ.á.n.h thức bởi hai hương vị , mang cảm giác vô cùng miệng.

Nhai kỹ thêm một chút, bảy vị: chua, mặn, ngọt, tươi, tê, cay, thơm lượt xuất hiện trong khoang miệng. Từng tầng lớp hương vị đan xen, vẽ nên một bức tranh phong vị lãng mạn đặc trưng của vùng đất Tứ Xuyên.

Khi miếng thịt bọc dầu đỏ trôi xuống cổ họng, hương thơm đọng môi răng quả thực là một sự tận hưởng tuyệt đỉnh của vị giác. Hương vị đó quá hảo, như khắc sâu tận tâm can.

Vị thực khách đang đắm chìm trong sự sung sướng bỗng thốt lên đầy cảm thán. Anh nghĩ, cả đời chắc chẳng bao giờ gọi món Bò trộn cay ở bất kỳ quán nào khác nữa, bởi lẽ sẽ chẳng nơi nào hương vị xuất sắc như ở Quán A Quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-195-bo-tron-phu-the.html.]

Những xung quanh đang thèm thuồng, thấy nuốt xong bèn vội vã hỏi dồn: "Thế nào, thế nào? Vị ?"

Người khách nửa đùa nửa thật đáp: "Cũng bình thường thôi."

Mọi chau mày: "Làm mà bình thường ? Không thể nào."

Anh khách nhún vai: " , chuyện đó, các còn hỏi , chắc chắn là siêu siêu ngon . nhâm nhi từ từ đây, cứ từ từ mà đợi nhé."

Thật là cách kéo thù hận, nhưng ai bảo mang 1 cơ chứ. Cũng chẳng dậy từ sớm tinh mơ thế nào mới lấy 1, bình thường mấy ông bà già quanh khu phỗng tay .

Bò trộn cay là món ăn nguội, chỉ cần một là xong, nên mặc dù xếp hàng nhưng cũng đợi quá lâu. Chẳng mấy chốc, đĩa đồ ăn hiện diện mỗi bàn, ai nấy đều lộ vẻ tận hưởng mỹ vị.

"Phải công nhận là món ngon bá cháy, còn ngon hơn cả Thành Đô ăn cơ. Ai cũng món là đặc sản của Thành Đô, ngờ phát huy rực rỡ qua bàn tay ông chủ nhỏ."

"Dù hầu hết các món gỏi đều vị tê cay chua ngọt, nhưng chẳng hiểu mỗi món ông chủ nhỏ mang một hương vị khác biệt. Có món thiên về chua cay, món thiên về tê cay, món thì đậm mùi tỏi, nhưng món nào món nấy đều ngon đến hảo. Sự lợi hại của tiểu thần bếp chính là ở chỗ đó."

Người thốt câu cũng nghề đầu bếp, nên mới thể nhận xét trúng phóc như .

"Món thực sự đặc biệt, rõ ràng là đang nếm vị chua cay mặn ngọt, mà hậu vị chút ngọt thanh, chẳng hề gây cảm giác ngán chút nào." Một vị khách chép miệng, tỏ vẻ thắc mắc.

Những xung quanh cũng gật gù hùa theo: " đấy, một chút ngọt thanh, nếm kỹ là nhận , trách ăn nhanh quá."

Mọi tò mò về vị ngọt đó vô cùng. lúc bưng đồ ăn cửa sổ, liền thuận miệng hỏi Phương Quân một câu. Phương Quân thì cái gì, bèn sang hỏi con trai.

Phương Thương ngờ hứng thú với vị ngọt của món ăn đến , đến cửa sổ, giải thích: "Trong món Bò trộn cay cho thêm một loại nước tương hỗn hợp do tự tay cháu . Để tăng thêm độ ngọt, cháu dùng đường đỏ và một chút đường trắng để nấu."

"Mùi thơm của đường đỏ hòa quyện với vị mặn của xì dầu, thể trung hòa vị cay nồng của ớt và tiêu, khi ăn sẽ thấy mượt mà hơn, còn đường trắng thì tác dụng tăng thêm độ tươi ngon thứ hai."

Nghe , các thực khách đều lộ vẻ kinh ngạc.

"Thì để một món gỏi thơm ngon, đến cả nước tương cũng tự pha chế , chứ dùng luôn đồ mua ở siêu thị. Thảo nào món ông chủ nhỏ nấu thơm đến thế."

"Danh xưng Bếp thần ai cũng tự dưng mà . Tiểu thần bếp mãi đỉnh."

"Chứ , đến dầu ớt còn tự , bên ngoài mua cũng ."

Một vị khách nãy giờ thao thao bất tuyệt, nửa ngày chen câu nào, lúc cuối cùng cũng chớp thời cơ, lớn giọng hô lên: " thì chẳng tinh tế như , cũng chẳng phân tích cao siêu gì, nhưng vẫn một câu, quá ngon, ngon vô cùng!"

Câu khiến ai nấy đều bật sảng khoái. Bầu khí trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Đồ ăn ngon, pha trò tấu hài, ai mà chẳng thích đến đây dùng bữa cơ chứ.

Vị khách đầu tiên chớp mắt chén sạch phần gỏi của . Cảm thấy ngon quá, gọi thêm phần nữa, nhưng quy định của Phương Thương xưa nay vẫn là mỗi thứ tự chỉ gọi mỗi món một phần.

Những mời khách đều hai ba cùng xếp hàng lấy thì mới ăn thêm. Anh vẫn thèm, trong lòng cứ bứt rứt yên.

Lấy hết can đảm, chạy cửa sổ hỏi thử, kết quả đương nhiên là từ chối thẳng thừng.

Anh bó tay: "Hay là quán suất to suất nhỏ , ít thì gọi suất nhỏ, đông hoặc ăn khỏe, ví dụ như cái thùng cơm là đây thì gọi suất to. ngại ngùng khi thừa nhận là thùng cơm ."

Phương Thương thế cũng cạn lời. Vì ăn thêm mà bất chấp nhận là thùng cơm, gì đến mức chứ.

Vị khách nọ thèm quá, gãi gãi đầu hỏi xin những xung quanh: "Có ai cho vay hai miếng thịt , giấy nợ, đợi mai lấy trả , hứa danh dự là sẽ trả."

Thấy ai ngó ngàng tới , c.ắ.n răng bồi thêm: " trả lãi luôn, vay hai miếng trả ba miếng."

Mọi xung quanh đều nhịn mà giật giật khóe miệng.

cha nội, đang thế? Vay hai miếng trả ba miếng, tưởng vay tiền đấy mà còn tính lãi.

Người khách lúc nãy xin nếm thử mà từ chối lúc mới lạnh lùng lên tiếng: “Chưa tới Chủ Nhật , đợi đến Thứ Tám cho vay, cần trả luôn, thế nào? hào phóng hơn nhiều nhé."

Thật là gậy ông đập lưng ông, đ.â.m thẳng tim đen. Vị khách nọ ôm trái tim rỉ máu, ngậm ngùi xuống ghế.

Lúc , Hàn Tiểu Thu cũng đang dùng bữa. Để lấy thứ tự ngày hôm nay, cô trả một cái giá nhỏ. Tối qua cô tăng ca đến mười rưỡi đêm để chuẩn sẵn đồ đạc cho sáng nay.

Làm xong việc là cô lên giường ngủ ngay. Năm giờ sáng thức giấc, chẳng cần báo thức gọi, chính niềm đam mê ăn uống mãnh liệt kéo cô dậy, chạy vù đến Quán A Quân xếp hàng.

Và kết quả là, trưa nay cô cũng trở thành một trong những thực khách hạnh phúc thưởng thức món ngon của quán.

Khó khăn lắm mới lấy , còn đúng dịp món mới mắt. Dù món Bò trộn cay khá đắt đỏ, nhưng giá ngoài thị trường cũng . Đồ ăn của Quán A Quân đắt xắt miếng cơ mà.

Chế biến tỉ mỉ, màu sắc bắt mắt, thịt mềm ngọt, cay nồng đậm đà, ăn kiểu gì cũng thấy ngon. Ngay cả cái nước sốt chua ngọt cũng tỏa mùi thơm nức. Thêm chút lạc rang và vừng rắc , nếu dùng nước sốt chan với mì thì gọi là tuyệt cú mèo.

quyết định , lát nữa sẽ gói phần nước sốt mang về, chiều nay nấu mì ăn dần.

Miệng nhai món Bò trộn cay ngon tuyệt, c.ắ.n thêm một miếng cá chua ngọt thèm thuồng bấy lâu, húp một ngụm canh sườn ngô ngọt lịm. Hàn Tiểu Thu khỏi cảm thán: " là cuộc sống như mơ."

Đang lúc ăn uống vui vẻ, một bỗng lên tiếng: "Kỳ lạ nhỉ, hôm nay đám ông bà lão sống quanh đây hết mà thấy ai lấy nữa. Chẳng họ bảo tranh thủ lúc quán chuyển , cố chiếm hết chỗ để ăn cho đời ?"

Nghe nhắc nhở, các thực khách khác mới nhận sự vắng mặt bất thường.

"Hèn chi cứ thấy bữa cơm hôm nay thiêu thiếu cái gì đó. Thì là vắng bóng các ông bà lão, vắng nhiều là đằng khác. Bình thường họ là những nhiệt tình nhất, quán ăn nào là thấy quán đó đông nghẹt già. Hôm nay đợt khách đầu tiên thấy bóng dáng ai, thật phi lý."

"Nhắc mới nhớ, sáng nay xếp hàng thấy lạ . Bình thường năm rưỡi lết đẩy xuống xếp tít phía . Hôm nay năm rưỡi lấy 12. Lẽ nào các ông bà ăn hai ngày ngán nên bỏ cuộc?"

 

Loading...