Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 197: Dọn nhà rồi
Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:02:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, cư dân mạng rốt cuộc vẫn chậm một nhịp.
Khi tin tức Quán A Quân sắp chuyển đến phố thương mại bùng nổ mạng, giá nhà đất xung quanh cũng thi tăng vọt.
Lúc , những kẻ tâm hồn ăn uống nhưng từng mảy may nghĩ đến việc mua nhà, cũng chẳng mấy khi cập nhật tin tức, chỉ hùng hục xếp hàng ăn với ăn, bỗng cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Tại cứ đến lượt họ thì giá tăng thế !
Từng một cơ hội ở gần sát Quán A Quân bày mắt mà họ trân trọng. Nếu ông trời cho họ một cơ hội từ đầu, họ nhất định sẽ với nhân viên môi giới nhà đất rằng: Cho một căn!
Nếu bắt buộc tìm một lý do để mua nhà, thì đó chính là: Bếp thần nhí ở , chúng ở đó.
...
Thời gian thắm thoát thoi đưa. Chẳng mấy chốc Quán A Quân mới sửa sang xong xuôi, phòng ốc của nhà Phương Thương cũng thể dọn ở.
Nói về căn nhà thì Ngô Hân mua một căn hộ trang trí sẵn, chỉ cần mua sắm thêm đồ nội thất là thể xách vali ở ngay, tiết kiệm bao nhiêu thời gian.
Vì chuyện dọn quán, Phương Quân và Ngô Hân dán mắt cuốn lịch vạn niên, ngâm cứu nửa ngày trời mà vẫn chọn ngày lành tháng để khai trương quán mới.
Phương Thương thèm ngó ngàng đến cuốn lịch, chỉ lên tiếng nhắc nhở bố : "Bố ơi, hai quên mất một chuyện ? Con vẫn còn là học sinh đấy, sắp khai giảng đến nơi . Hai mà cứ mải ngâm cứu thời gian nữa thì con học thật đấy. Chẳng lẽ đến ngày khai trương quán, con học, quán chẳng món gì để bán cho khách?"
Mặt Phương Quân đỏ lựng lên, cứ cảm giác con trai đang đá đểu , nhưng chẳng bằng chứng.
Ngô Hân cũng tự kiểm điểm bản . Đều tại con trai quá tháo vát, bài tập nghỉ hè tự giác xong lúc nào , chẳng cần bận tâm đôn đốc. Suốt ngày nó bận bịu trong bếp, còn cô thì chỉ lo chuyện chuyển quán nên quên béng mất cái vụ .
"Thế con trai thấy khai trương lúc nào thì hợp lý?"
Phương Thương đáp: "Ngày ạ. Khai trương xong còn 5 ngày nữa mới đến lịch nhập học. Ngày nhập học cũng chỉ mất một buổi sáng, coi như vẫn 6 ngày để ăn các món con ."
"Thế vội quá ? Mẹ sợ kịp chuẩn ?" Ngô Hân lo lắng.
"Không . Ngày mai quán nghỉ bán, dành trọn một ngày để dọn dẹp chuyển đồ, chắc chắn kịp ạ."
Phương Thương bắt đầu phân công.
"Mẹ ơi, bây giờ thông báo các group fan luôn nhé. Mẹ bảo ngày mai quán phục vụ các món xào, sáng sớm chỉ hai nồi đồ kho, ai đến phục vụ . Bố ơi, chắc chắn bố nỡ bỏ lỡ một ngày bán món gì nhỉ, thế thì sáng mai bố chịu khó dậy sớm một chút để nấu hai nồi đồ kho nha."
"Lúc đó bảo dì Trương và ba nữa bán đồ kho ngoài cửa, chỉ bán mang , bán dùng tại quán. Bố thì lo dọn dẹp đồ đạc bên gọi xe chở ."
"Mẹ thông báo cho tất cả nhân viên mới trúng tuyển sáng mai 8 giờ nhé, qua quán mới dọn dẹp vệ sinh. Còn con sẽ sang quán mới kiểm tra một lượt xem còn thiếu sót gì , con sẽ lên danh sách nhờ chú Bạch mua giúp."
"Chú Bạch sang cái siêu thị đối diện quán . Mình cần gì cứ nhờ chú mua là . Chú Bạch ăn thật thà, còn đang định ngỏ ý cung cấp rau củ cho quán nữa, chắc chắn chú sẽ lấy giá hữu nghị thôi."
Phương Thương trút một sắp xếp hết chuyện, hai vợ chồng Phương Quân cũng chẳng thấy gì , bởi bây giờ việc trong quán đa phần đều do con trai quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-197-don-nha-roi.html.]
"Khoan !" Phương Quân bỗng nhận điều bất thường: "Ông Bạch cung cấp rau củ cho bếp, bàn bạc với bố mà tìm con? Bố mới là phụ trách chợ cơ mà, ông đáng nhẽ tìm bố chứ?"
Phương Thương mắt chớp lấy một cái, dỗ ngọt cha già: "Chú Bạch ngại dám mở lời với bố, sợ bố từ chối nên mới bóng gió với con . Con đ.á.n.h tiếng với bố , ông cũng chuẩn tâm lý hơn."
Phương Quân bỗng thấy ưng ý.
" thế, ông Bạch tuy kinh doanh nhưng tính tình ngại ngùng. Để bố chủ động chuyện với ông , cũng đến lúc giao đồ ăn cho quán . Quán ăn ngày càng lớn, một bố chợ kham nổi."
Ngô Hân ông chồng chỉ cần vài ba câu con trai dụ dỗ ngon ngọt, vẻ mặt đành lòng thẳng. Chẳng hiểu hồi đó cô trúng cái tên ngốc nữa.
Buổi tối, Quán A Quân vẫn tấp nập thực khách, còn một chỗ trống.
Món mới Bò trộn cay mới bán hai ngày, Phương Thương đổi sang món gỏi khác khiến ăn thèm. Bọn họ réo gọi om sòm trong group suốt mấy ngày, hôm nay cuối cùng quán cũng lên món , ai nấy đều ăn uống vô cùng thỏa mãn.
Khi món , nguyên liệu khi luộc chín đều ngâm qua nước đá, nên thành phẩm mát lạnh, cay nồng và sảng khoái. Những chịu nóng nực suốt cả ngày, thưởng thức món ăn đúng là một sự tận hưởng.
Thịt bò gân guốc, khi nhai giải phóng mùi thơm đậm đà của thịt. Nước thịt ứ đầy trong từng thớ thịt, theo từng nhịp nhai, nước dùng túa tràn ngập khoang miệng.
Phần tim bò săn chắc, dai giòn, đối lập với độ mềm mượt của lưỡi bò. Hai kết cấu khác biệt cùng lúc bùng nổ trong khoang miệng, mang đến cảm giác tuyệt vời thể tả nổi.
Làm thêm miếng dày giòn sần sật, da đầu bò dai dai sực sực. Rõ ràng chỉ ăn một món, nhưng cảm nhận sự hòa quyện của nhiều món khác , hệt như một bữa tiệc của vị giác, ai mà cưỡng hương vị mỹ miều .
Mặc dù gửi tin nhắn nhóm báo ngày mai quán nghỉ để dọn nhà, nhưng Ngô Hân vẫn cẩn thận nhắc với những thực khách đang ăn uống trong quán.
Vì trong đó cũng những ông bà dùng điện thoại cục gạch, cả những trẻ bận rộn đến mức thời gian lướt điện thoại. Nói thêm một cho chắc chắn, tránh việc sáng sớm đến ngậm ngùi về tay .
Những tin thì khá bình thản, định bụng ngày mai ngang qua Quán A Quân sẽ tiện thể mua chút đồ kho về ăn.
Những tin thì bắt đầu kêu than oai oán. Với món ngon thế , nhịn một ngày thấy bứt rứt khó chịu.
nghĩ , sắp tới sẽ ăn ở một mặt bằng khang trang rộng rãi, quán lớn nhiều, sự cạnh tranh cũng giảm bớt, thế là họ tự an ủi bản .
Sáng sớm hôm , cha già trâu ngựa Phương Quân vẫn thức dậy từ lúc năm rưỡi như ngày, chợ mua một ít thịt về để nấu đồ kho.
Hơn tám giờ, hai vợ chồng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trong nhà.
Quán mới vẫn đang trong quá trình tổng vệ sinh. Phương Thương vội, sắp xếp ngay ngắn đống bài tập kỳ nghỉ hè cặp, còn dặn dò Ngô Hân: “Mẹ ơi, bài tập hè con cất kỹ , bố đừng động nhé. Con dọn nhà xong bay mất sách vở, giáo viên tưởng con bài nên cố tình vứt ."
"Biết , con như lú lẫn lắm bằng. Câu với bố con mới đúng, nhớ dặn ba ."
Ông bố đáng tin cậy trợn mắt, âm thầm đem bài tập của con trai và mấy thùng đồ quan trọng của xếp chung một chỗ.
lúc , dì Trương đột nhiên chạy lên tầng hai: “Ông chủ bà chủ, lầu một đống mấy ông bà lão hàng xóm kéo đến đông lắm. Họ bảo sang phụ giúp chị dọn nhà, mang theo bao nhiêu là thùng các-tông với xốp chống sốc kìa, chị mau xuống xem ."