Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 20: Nói cái gì vậy! Nói cái gì vậy!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:27
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A~ mệt quá mất!"
Chờ đến khi tất cả các món ăn bán sạch sành sanh, quán xá đóng cửa dọn dẹp xong xuôi, Phương Thương mệt lả ngã phịch xuống ghế. là quá kiêu ngạo . Trong đầu chỉ mải mê tính toán ba cái điểm kinh nghiệm, chẳng mảy may đếm xỉa gì đến cái thể lực còm nhom của một thằng nhóc học sinh tiểu học. Hồi lúc khách khứa còn thưa thớt, hầu hết thời gian chỉ quanh quẩn phụ việc lặt vặt, đến khi mấy món luyện tập đấy mới dám bưng bán.
Hôm nay phong phanh nhiều thực khách quen chỉ vì trót mê mấy món lạnh của , liền mạnh dạn vác hết mấy món ruột trau dồi tay nghề ghi to tổ chảng lên bảng thực đơn.
Số lượng món ăn càng nhiều, thì thời gian chuẩn nguyên liệu đương nhiên cũng kéo dài đáng kể. Quá trình thực hiện cũng vô cùng gian nan. May phước là món lạnh tương đối đơn giản, chỉ cần chuẩn nguyên vật liệu sẵn sàng, đem trộn với là xong. Dù nhưng cũng đủ khiến thở . Hiện thực trần trụi chứ cái gian học tập vi diệu trong hệ thống. Nơi đó lúc nào cũng duy trì trạng thái đỉnh cao, chẳng mệt cũng chẳng vướng bận chuyện đói meo râu.
Sau một buổi tối việc với cường độ cao quần quật từ đầu bữa đến cuối bữa, hiện tại hai cánh tay của nhức mỏi rã rời, nhấc lên cũng chẳng nổi.
Sự cám dỗ từ cái đống điểm kinh nghiệm tăng theo cấp cộng thật sự quá mãnh liệt. Dẫu rằng cứ đ.â.m đầu cày cuốc chắc chắn sẽ rước lấy mệt mỏi, thế nhưng, những dòng thông báo cộng dồn điểm kinh nghiệm cứ nối đuôi hiện lên, cảm giác sướng rơn cũng chẳng khác nào chứng kiến tiền bạc thi ting ting rơi túi. Cậu quá hiểu rõ giá trị to lớn mà điểm kinh nghiệm thể mang cho bản .
Chỉ riêng phần thưởng hướng dẫn các món lạnh khi thăng cấp lên cấp 1 , biến kỹ năng nấu nướng của đổi một cách chóng mặt. Chẳng trách mấy hôm nay quán xá nhà buôn bán phát đạt như thế. Không dám tưởng tượng, một khi chạm đến đẳng cấp của một Thực Thần chân chính, thì những món ăn mà sẽ còn thơm ngon đến mức nào nữa. Biết giống hệt như mấy cái kịch bản thường chiếu tivi, một món ăn bán với cái giá trời!
Cứ mơ mộng đến viễn cảnh rực rỡ ngời ngời là thể ngưng phấn đấu . Đối diện với khát khao thành công cháy bỏng, cơ hội vàng mười đang sờ sờ ngay mắt, thử hỏi ai kiềm lòng nổi mà lao cố gắng cơ chứ!
Cảm nhận sự nhức mỏi nơi cánh tay, đón nhận ánh mấy đồng tình từ bố , Phương Thương tự khắc hiểu rõ bản quá hấp tấp . Sợ bố quy chụp cho cái tội nghiện nấu nướng quá đà chểnh mảng chuyện học hành, tổn hại sức khỏe, liền nhanh trí chủ động than vãn:
"Ây da, con ngờ công việc bếp núc mệt nhọc đến nhường . Ngày mai con quyết định sẽ bày vẽ nhiều món thực đơn nữa , mệt c.h.ế.t ."
"Đã bảo mà, đầu bếp là công việc dễ xơi. Giờ thì con thấy nó vất vả hơn chuyện cắp sách tới trường !"
Vừa bố , sự cảnh giác của Phương Thương hạ thấp, những lời phản bác liền theo đó mà buột miệng tuôn :
"Đâu , học hành vẫn là chán phèo và mệt mỏi nhất, bếp vui hơn nhiều."
Phương Quân, Ngô Hân: ???
Ngô Hân đảo mắt sang Phương Quân, ánh mắt như ngầm truyền tải một thông điệp: Ông chẳng từng huênh hoang rằng cứ để nó nếm trải nỗi khổ cực của việc đầu bếp, thì tự khắc nó sẽ ngoan ngoãn chăm chỉ học hành ? Chứ nếu ôm cái tâm niệm rèn giũa cho con trẻ chịu đựng gian khổ, thì đời nào cô nhẫn tâm để con vất vả tới mức trong căn bếp, để nó cắm cúi thái rau, chuẩn nguyên liệu hì hục xào nấu.
Kết quả là mệt bở tai thì mệt bở tai thật, thế nhưng cái mục đích cao cả mà cô mong mỏi đạt thì chẳng thấy bóng dáng cả?
Phương Quân vợ trừng mắt đến mức toát mồ hôi hột. Ông lấm lét ném cho Ngô Hân một ánh mắt trấn an "bà cứ bình tĩnh", sang lớn giọng:
"Nếu con thấy cực nhọc gì cả, ngày mai chúng cứ tiếp tục phát huy nhé."
Phương Thương: ???
Não bộ cuối cùng cũng khởi động , Phương Thương bàng hoàng nhận bản lỡ mồm hớ. Má ơi, bố vẫn chịu từ bỏ cái âm mưu thâm hiểm bắt nếm trải xem xào rau cực học hành khổ ?
Nhìn ánh mắt kiên quyết cho phép một lời từ chối nào từ bậc sinh thành, Phương Thương đành ngậm ngùi nuốt ngược câu "ngày mai con chỉ nấu hai món thôi" trong bụng.
"Vâng ạ, thế con cần học lớp năng khiếu nữa ? Cả lớp Toán Olympic Chủ Nhật nữa, e rằng con cũng chẳng còn thời gian mà ."
Mấy cái lớp Toán Olympic quỷ quái đó quả thực là khiến Phương Thương c.h.ế.t sống . Thật hiểu nổi tại học sinh tiểu học mới lên lớp năm thôi mà đám phụ rủ đăng ký lớp học cho con cái ! Vắt óc suy nghĩ cực kỳ đau đầu!
Trải qua hai kiếp , tự nhận thấy vốn dĩ chẳng sinh để thiên tài học hành. Việc thể thi đỗ một trường đại học đàng hoàng, cũng nhờ cái sự cần cù bù thông minh của cả.
Ngô Hân ngẫm nghĩ một chốc rốt cuộc cũng lựa chọn ngậm chặt miệng . Chuyện mong con hóa rồng thì cũng chẳng nhất thiết nôn nóng trong một sớm một chiều. Phận bố lúc nào cũng đau đáu tạo dựng cho con cái một môi trường học tập nhất, con cái đôi vai của để vươn tới một tầm cao mới, trở thành vĩ đại hơn. Thế nhưng, họ vô tình quên mất việc hỏi xem con thực sự mong điều đó .
Trong mắt những bậc bố , con cái vẫn chỉ là những đứa trẻ đủ chín chắn để thấu hiểu sự đời... Nếu như con nhà đều hăng hái học thêm học nếm, mà họ cho con tham gia, nhỡ lớn lên đứa trẻ sẽ oán trách họ thì ? Đứng lập trường của bố , thì việc mang đến cho con cái nền giáo d.ụ.c chất lượng hơn, cùng với điều kiện sống hơn, chính là thứ tình yêu sâu kín, bao giờ thốt thành lời.
"À , sáng mai dẫn con mua máy tính bảng nhé. Cái đó tiện học hành, thể học trực tuyến. Chẳng dạo con cứ vòi vĩnh mãi đó . Vậy nhé, chốt đơn, mau nghỉ ngơi thôi."
Phương Thương ngoan ngoãn gật gật đầu, lời lên lầu nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-20-noi-cai-gi-vay-noi-cai-gi-vay.html.]
Quán ăn tuy đóng cửa, chỉ là phục vụ khách nữa thôi, chứ vẫn còn chất đống việc đang chờ giải quyết. Nào là vệ sinh dọn dẹp quán xá, lau chùi khu vực bếp núc, thì cả một núi xoong nồi bát đĩa đang réo gọi. Hai vợ chồng tất bật cuồng mãi đến tận 11 giờ đêm mới lê lết tàn lên lầu đ.á.n.h giấc.
Mới 5 giờ sáng tinh mơ, Phương Quân rón rén thức dậy rảo bước lấy hàng hóa nguyên liệu. Việc lùng sục mua nguồn nguyên liệu rẻ tươi chính là nhiệm vụ tối quan trọng của ông mỗi ngày. Bởi lẽ, chất lượng của nguồn nguyên liệu đóng một vai trò vô cùng cốt lõi đối với hương vị của các món ăn. Mượn lời của bố ông thì là: Tay nghề thiếu hụt thì lấy chất lượng mà đắp .
Đối với những bó rau củ tươi rói, thì dẫu chỉ là xào nấu qua loa đại khái, hương vị cũng chẳng đến nỗi tồi tệ cho cam. Còn nếu dùng đồ dởm, thì chỉ tổ khiến những món ăn kém sắc càng thêm t.h.ả.m họa mà thôi.
Phương Quân lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo. Chẳng hiểu cơ sự thế nào, dạo ngày nào ông cũng nhớ tới bố . Chẳng do ông cụ nhớ nhung ông nữa, chắc tối về gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm xem .
……
Thấm thoắt đến thứ Bảy, dân tình nghỉ ngơi nhiều hơn. Mới tới 11 giờ trưa mà trong quán khách rục rịch ghé qua.
Thực đơn ngày hôm nay của Phương Thương vẫn lôi cuốn sự chú ý như khi. Đêm qua trong lúc ngủ, lén lút học thêm hai món mới:
[Cải thảo Càn Long, cà tím trộn lạnh]
Gom chung với mấy món cũ như rau chân vịt trộn nấm kim châm, thêm cả món thịt luộc sốt tỏi hôm qua nữa, vị chi là tới bốn món trình làng.
Mặc dù ngoài miệng Ngô Hân cứ c.h.é.m gió mạnh bạo đòi rèn giũa con cái trong môi trường cực khổ, thế nhưng chứng kiến thằng bé hôm qua mệt mỏi rũ rượi, trong lòng cô cũng đau xót kém. Nhìn lướt qua bốn món ăn bổ sung chiếc bảng đen, cô cũng hé răng nửa lời.
"Ây da, cái món cải thảo Càn Long mà con cũng cơ ?"
Đảo mắt qua cái thực đơn Phương Thương , Phương Quân theo phản xạ trêu chọc con trai một câu. Lắm lúc cái thói ưa trêu chọc trẻ con quả thực trở thành thú vui tao nhã của ông.
"Thế cái món cải thảo Càn Long đó là gì thế?"
Ngô Hân Phương Quân , sự chú ý cũng va món ăn tên khá kêu . Sống ngần năm đời, cô còn một nếm thử món đó đấy.
"Nói nôm na thì nó chỉ là cải thảo trộn lạnh, hình như là cải thảo trộn với nước xốt vừng thì ."
Khu vực miền Nam bọn họ hiếm khi bán món trong quán ăn, nhưng ngoài Bắc, đặc biệt là ở thủ đô, món xuất hiện nhan nhản. Cơ mà hai vợ chồng cũng từng cơ hội thưởng thức qua, cho nên hương vị cụ thể nó tròn méo thì mù tịt.
"Mẹ ơi, đừng để cái tên kiêu kỳ của nó hù dọa, cách món đơn giản cực kỳ. Một lát nữa con cho nếm thử nhé."
Phương Thương , liền nhanh nhảu ôm lấy một bắp cải thảo mini bắt tay ngay. Bây giờ đang là giữa hè, cải thảo non mướt như mùa đông, cũng thiếu vị ngọt thanh mát đặc trưng những đợt sương giá. Thế nên, việc dùng cải búp rửa sạch, ngâm nước đá một lúc mang trộn lạnh, cũng đem một cảm giác khá tương đồng.
"Ôi chao, thế thì rửa mắt ngóng chờ nhé. Con trai cưng của ngoan quá, quả là phúc mà. Có con trai giỏi bếp núc thế , thèm món gì chỉ việc ở nhà là ngay đồ ăn ngon dâng tận miệng."
Chứng kiến bà vợ tít mắt lộ cả lợi, Phương Quân nhức răng mà khẽ giật giật khóe miệng.
Cái giọng điệu gì đây! Đang cái gì ! Có ông chồng rành rẽ nghề bếp lẽ tự do ăn gì là món đó ? Phương Quân nghĩ , lập tức buột miệng phản pháo.
Ngô Hân đáp bằng một cái trừng mắt sắc lẹm: "Vậy thì ông tự mà nấu."
Phương Quân: "..."
"Khụ khụ, thằng bé đang thể hiện lòng hiếu thảo, cơ hội thế nỡ tước đoạt cơ chứ. À mà , nãy khách gọi món gì nhỉ, để phụ trách cho."
"À, khách gọi trứng xào ớt của con trai ông nấu, với thêm một phần cà tím trộn lạnh."
Vừa nhắc đến món trứng xào ớt đích danh con trai nấu, hai bố con liền tỏng ngay vị khách đó là ai.