Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 200: Mỏi miệng rồi

Cập nhật lúc: 2026-06-22 08:02:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà thím liếc đống đồ đạc khuất phía đám đông, vẻ mặt ngượng ngùng.

Tài xế cũng tò mò rướn cổ . Đám đông tự động tản , để lộ đống đồ đạc tầm mắt của tài xế.

Tài xế đống hàng hóa lăn lóc cửa, trầm mặc.

Mặc dù dọn cả một quán ăn thì đống đồ chất lên xe ba gác chắc cũng chật vật, nhưng mà đối với cái xe 9 mét 6 của thì thực sự chẳng thấm tháp .

"Chỉ ngần đồ thôi á?"

"Ừ!"

"Hay là kiếm thêm xem còn đồ gì cần chuyển ? Gọi chuyến xe cũng dễ dàng gì."

Tất cả đồng loạt hướng mắt về phía vợ chồng Ngô Hân.

Hai vợ chồng vắt óc suy nghĩ một hồi, lôi mấy cái ghế nhựa trong quán đóng gói, bụng bảo để mấy đứa nhân viên mệt thì cái mà nghỉ ở góc quán. Rồi lôi thêm mấy thứ vốn dĩ định vứt , định bụng rảnh rỗi mới xử lý chuyển luôn.

Cuối cùng, lượn lờ lên xuống lầu một vòng, hai đành bất lực lắc đầu: "Cũng thể vì gọi cái xe to quá mà tha theo cả mớ đồ vô dụng chứ."

Thấy đúng là chẳng còn gì để dọn nữa, tài xế đành hô hào khuân đồ lên xe.

nhảy tót lên xe để đón đồ, thì ở bê đồ chuyền lên. Một đám kẻ truyền đỡ, loáng một cái là thứ gọn xe.

Đống đồ trông vẻ nhiều nhặn, nhưng khi chất chồng lên thì lọt thỏm ở một góc trong cái thùng xe khổng lồ.

Chiếm diện tích nhất là hai cái nồi nước dùng to đùng. Mọi bịt kín, chằng buộc cẩn thận, còn cử trông chừng, chỉ sợ lỡ xảy sơ xuất gì thì sáng mai lấy đồ kho mà ăn.

Bà thím gãi gãi đầu, đề nghị: "Đã trót đến , là chúng lên luôn xe qua quán mới xem thử nhé. Mai còn xếp hàng, quen địa hình , xem mai mang theo 'đồ nghề' gì xếp hàng là hợp lý nhất."

Lời đề nghị vấp sự phản đối đồng loạt. Ngồi thùng xe tải là phạt tiền đấy. Lỡ cảnh sát giao thông tóm, tiền phạt thì phạt họ mà phạt tài xế, còn trừ điểm bằng lái nữa.

quan trọng là họ đang phụ dọn nhà, xe mà cảnh sát giữ thì dọn dẹp kiểu gì. Nghiêm trọng nhất là đồ nghề của Quán A Quân đang cả xe, quán mới mà dọn dẹp xong thì mà khai trương , lúc đó họ sẽ trở thành tội đồ trong mắt bộ thực khách của Giai Thành mất.

Mọi tiếp tục trổ tài, ai xe xe , ai xe đạp xe đạp, một đoàn rồng rắn kéo hướng về phía khu phố thương mại.

Thùng xe tải đỗ cửa tiệm mới, xe của các ông bà lão cũng tới nơi. Mặc dù đường phố thương mại khó đỗ xe, nhưng họ giờ là dân bản địa nên chuyện đó quá đơn giản. Người thì đỗ xe cửa tiệm quen, thì lái thẳng khu chung cư Nguyệt Tịch Loan, một khác thì đỗ xe xuống hầm siêu thị.

Mọi bắt đầu bận rộn. Vì phân loại đồ đạc rõ ràng từ , lúc chỉ việc bê đồ bếp là xong. Sau đó, tiếp tục giúp chuyển đồ đạc sinh hoạt gia đình nhà Ngô Hân ở khu Nguyệt Tịch Loan.

Trong lúc việc, đều ngắm Quán A Quân hai tầng khang trang với nụ rạng rỡ, hệt như đang ngắm cơ ngơi do chính tay gây dựng nên, nụ vô cùng mãn nguyện.

Gia đình ba Phương Quân vốn dự tính mất hơn nửa ngày mới dọn và sắp xếp xong đống đồ, ngờ đông phụ giúp nên chỉ mất hơn hai tiếng là xong xuôi. Quả thực tiết kiệm cho họ một thời gian việc đáng kể.

Tiếp theo là khâu sắp xếp đồ đạc chi tiết. Tiệm thì nhân viên và phụ bếp lo, còn ở nhà, mấy bà thím thiết với Ngô Hân ba chân bốn cẳng sắp xếp đồ đạc gọn gàng, nhét đầy các tủ kệ. Nhà mới rộng hơn nhà cũ nhiều, chẳng cần vắt óc tìm chỗ để đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-200-moi-mieng-roi.html.]

Tóm , một buổi dọn nhà lẽ đầu bù tóc rối, mệt phờ râu trê thì cuối cùng, khi đồ đạc đấy, gia đình ba mới ngỡ ngàng nhận : Từ nãy đến giờ hầu như chẳng động tay động chân gì, chủ yếu là mỏi cả miệng.

Dọn nhà kiểu gì mà chả gì, chỉ thấy khát nước với mỏi miệng, kể chắc chẳng ai tin nổi. Vợ chồng Phương Quân vẫn cứ thấy chuyện thật khó tin.

"Cũng nhờ hàng xóm láng giềng giúp đỡ, nếu giờ chắc vẫn còn đang lúi húi đóng gói đồ ở quán cũ."

"Đây là dọn nhà nhanh nhất trong đời . Ngày xưa dọn nhà hộ em bạn bè, mệt bở tai. Thế mà đến lượt nhà dọn, mới chỉ bê mấy cái ghế, đang bê dở thì giật mất."

"Ai bảo đúng nào."

Hai vợ chồng đang lầm rầm to nhỏ thì Ngô Hân sang dặn chồng: "Ông qua siêu thị đối diện của lão Bạch xem gà, lợn, sườn gì ngon thì mua hết về đây, món nào đồ kho thì cứ mua. Chút nữa nồi đồ kho thập cẩm thiết đãi ăn uống một bữa cho trò, giúp việc lớn thế cơ mà."

Phương Thương cũng thêm : " là nên đỏ lửa nấu nướng một chút. Mai là khai trương , hôm nay thử bếp cho chắc ăn, xem thiếu sót thứ gì, quên mua cái gì . Nhiều khi chỉ bằng mắt thì thấy , bắt tay mới lòi vấn đề."

"Con cũng nhân tiện hai món, để xem đồ chú Bạch cung cấp , sẵn tiện thử luôn mấy món đồ bếp mới tậu xem nhiệt độ thế nào. Đồ mới mua, nhỡ dùng hoặc gì còn mang đổi kịp, tránh để đến mai đang nấu dở mới phát hiện thì hỏng chuyện kinh doanh."

Đợi lúc mấy ông bà lão chuẩn về, Phương Quân nhiệt tình mời họ ở dùng bữa tối. Mọi đều xua tay từ chối.

Họ thật lòng đến giúp đỡ, chứ đến để chực cơm, chỉ chuyển chút đồ mà còn đòi bao ăn một bữa, thế thì còn thể thống gì.

"Mọi đừng từ chối nữa, giúp nhà cháu việc lớn thế , chỉ là bữa cơm nhạt thôi mà, đáng gì . Hơn nữa, con trai cháu lát nữa thử bếp, nếm thử tay nghề của nó ?"

Nghe câu , chẳng ai còn lý do gì để từ chối nữa. Trong lòng thì nghĩ: "Thật ngại quá, đến ăn chực thế ngại c.h.ế.t ." miệng liến thoắng: "Vậy thì chúng khách sáo nữa, cung kính bằng tuân mệnh ."

Bữa tối hôm nay, Quán A Quân mở cửa, đám fan ăn uống đều cảm thấy thiếu vắng.

Từ lúc Phương Thương nghỉ hè, họ quen với nhịp sống ngày nào cũng xếp hàng mua đồ ăn ngon. Đột nhiên ngừng bán một ngày, ai nấy đều cảm thấy trong bứt rứt yên.

ngoài dạo phố, nghĩ bụng quán mới đang dọn dẹp vệ sinh, là nhân tiện chọn địa điểm dạo quanh khu phố thương mại luôn.

Vừa dạo phố xem nhà, qua nghía thử quán mới xem , thỏa mãn trí tò mò, xem xong dạo phố tiếp, tiện thể ghé qua quảng trường Thiên Đại. Phải công nhận là vị trí quán mới quá đắc địa.

Kết quả là, những thực khách đến thám thính thấy một cảnh tượng: Một đám ông bà lão đang chễm chệ trong sảnh đường sáng sủa, sạch sẽ, vui vẻ thưởng thức đồ ăn ngon.

Dường như nhân viên bưng lên một món do ông chủ nhỏ tự tay nấu, cả đám thực khách bên trong hò reo sung sướng.

Những tâm hồn ăn uống ngoài cửa ngơ ngác, mang theo lòng ghen tị ngút ngàn, hỏi cô thu ngân đang ở quầy: “Quán A Quân hôm nay mở cửa mà, họ ăn ở đây?"

Hàn Tiểu Thu giải thích: "Họ đều là những hàng xóm cũ hôm nay sang phụ giúp ông chủ dọn nhà. Mọi bỏ công bỏ sức nên ông chủ ít đồ kho đãi họ để tỏ lòng ơn."

Vị khách nọ xong sững sờ, thì còn chiêu nữa cơ .

Sao nghĩ cái trò phụ dọn nhà nhỉ. Nếu nghĩ thì giờ cũng đang trong ăn uống no say .

Vị khách với ánh mắt thèm thuồng Hàn Tiểu Thu: "À ừm, dọn dẹp xong ? Chuyện dọn dẹp vệ sinh là nghề của đấy, cũng thể phụ giúp mà."

...

Loading...