Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 202: Tôi đã làm gì có lỗi với cậu?

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:37:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" đấy, bốc thăm quan trọng. Mấy món chủ nhỏ đem giải thưởng, qua hai bữa trong thực đơn ? Chúng chẳng vội, dù cũng bụng."

", quan trọng là ăn cơm. Hai hôm bận quá chẳng thời gian, hôm nay rảnh thì quán A Quân đóng cửa. Không cái xa trông rộng như các cụ già. Nghe các cụ sang giúp dọn nhà đều ông Phương mời ăn tối, còn nếm tay nghề của chủ nhỏ nữa."

Bữa tối do ông Phương mời thể đủ sức hấp dẫn, nhưng món của Phương Thương thì hiệu quả khác hẳn.

Lập tức, chuyển sang bàn tán về món ăn của Phương Thương ngon thế nào.

Đáng lẽ là một cuộc thảo luận sôi nổi, thế mà chẳng mấy câu, nhóm bỗng im lặng, như thể ai cũng việc bận bịu gọi . Cả nhóm yên ắng trở , chỉ còn vài fan ngoại tỉnh.

"Chuyện gì thế? Đang chuyện vui vẻ mà, bỏ chạy hết?" Có fan ngoại tỉnh hỏi.

Một fan đang công tác xa chuyện, giơ đồng hồ lên : "Đừng gọi nữa, chắc họ ngủ cả . Sợ chat nhiều ngủ , nên tắt máy quách."

"Cái gì? Tám rưỡi ngủ? Học sinh tiểu học ?" Mấy fan ngoại tỉnh chuyện đều sửng sốt.

"Tám rưỡi ngủ chả bình thường đấy ?"

"Bình thường ?"

"Bình thường chứ!"

Người chuyện thì thản nhiên: "Ở Giai Thành, ai ăn quán A Quân đều ngủ sớm. Họ năm giờ sáng dậy xếp hàng lấy , ngủ sớm dậy nổi. Ngày mai cửa hàng mới khai trương, bốc thăm, sẽ đông hơn, mấy chắc đang ngấm ngầm tính sớm hơn ."

"Có lý!"

Những khác bừng tỉnh. Hóa cố gắng thì ngay cả thức ăn ngon cũng chẳng phần.

như lời họ , tín đồ ẩm thực khắp Giai Thành đều vì việc khai trương quán A Quân mà phấn khởi.

Trong một khu dân cư, Phương Tiểu Linh đang cùng bố tiếp gia đình cô ruột xem ti vi. Còn vài ngày nữa là hết nghỉ, gia đình cô ruột đưa cô em họ đến Giai Thành du lịch, tối ăn ngoài về mới đến nhà.

Cô ruột đang bàn với Phương xem ngày mai nên chơi.

Đang chuyện, đồng hồ báo thức của Phương bỗng reo – là báo thức lúc 8 giờ 40.

Phương Tiểu Linh liền dậy ngáp một cái: "Hóa 8 giờ 40 , cháu thấy buồn ngủ quá."

"Mới 8 giờ 40 mà cháu buồn ngủ?" Cô ruột ngạc nhiên.

"Vâng, thường thì cháu ngủ giờ ."

Gia đình cô ruột tin nổi. Người trẻ tuổi bây giờ ai mà ngủ sớm thế, thức đến một hai giờ sáng kỷ luật lắm .

"Thưa cô chú, chơi tiếp nhé, cháu ngủ ạ. Ngủ ngon ạ."

"Khoan , em họ chứ? Em xem cảnh đêm Giai Thành cùng chị ?"

"Để chị với em."

Nói đến đây, Phương Tiểu Linh vẻ sốt ruột, chào lao thẳng phòng ngủ, chuẩn ngủ.

, bố Phương cũng dậy.

"Tuy buồn ngủ nhưng cũng mệt rã rời, xuống giường. Thôi, cũng ngủ." Bố Phương vươn vai, dặn vợ tiếp đãi em gái, phòng đóng cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-202-toi-da-lam-gi-co-loi-voi-cau.html.]

Nhìn hành động của hai , gia đình cô ruột đều ngây .

Một lát , sắc mặt gia đình cô ruột đều đổi.

Không , mới 8 giờ 40, các ai cũng đòi ngủ sớm, nghĩ là thằng ngốc dễ lừa ?

Cô ruột Phương. Hai nhà vẫn luôn thiết, quan hệ , hai đứa trẻ bằng tuổi sang nhà chơi, khi nhà ai bận còn gửi con sang nhà ở cả kỳ nghỉ.

Lần cũng là nghĩ hai bên lớn tuổi lâu ngày gặp, nhớ nên mới theo con cùng đến.

Kết quả cả nhà cả tỏ kỳ quặc như thể ghét bỏ họ.

Cô ruột vốn thẳng tính, giấu giếm, hỏi thẳng Phương: "Chị dâu, rốt cuộc chúng gì với nhà , xin chị thẳng. Tình cảm mấy chục năm, chỉ vì chút chuyện nhỏ mà khó lui tới."

"Hả?" Mẹ Phương ngơ ngác.

Bên cạnh, Thang Lệ Lệ mắt đỏ hoe: "Dì cả, dì cho cháu ạ. Nếu cháu gì sai, cháu xin . Cháu thích chơi với chị Tiểu Linh, chúng cháu hứa sẽ mãi là bạn mà."

Mẹ Phương vội vàng giải thích, gia đình họ biểu hiện gì khác thường , ngày nào chả thế. Muốn giải thích mà bắt đầu từ .

Chợt nghĩ , vì con gái nhà ngủ sớm nên em gái mới nghi ngờ, bà buồn bất đắc dĩ.

"Em gái , em hiểu lầm . Nhà chị bình thường Tiểu Linh rỗi rãi là ngủ sớm thế đấy, lòng . Ngày nào cũng thế, chủ yếu là nó dậy sớm, năm giờ sáng dậy."

"Trong thành phố quán A Quân, con trai ông chủ nấu ăn cực ngon, ai cũng thích. ăn lấy , vì lấy đông quá nên dậy sớm, năm giờ dậy. Tiểu Linh cứ thời gian là chạy đến quán A Quân lấy , lâu dần thành quen."

Gia đình cô ruột choáng.

"Khoan , để chúng nghĩ xem nào!"

Chỉ vì một quán ăn ngon trong thành phố, ăn xếp hàng lấy , dậy từ năm giờ sáng để lấy , cho nên mới ngủ sớm?

Cô ruột nhếch mép: "Đồ ăn ngon gì mà khiến điên cuồng thế? Gan rồng mật phượng chắc?"

"Còn ngon hơn cả gan rồng mật phượng. Bình thường Tiểu Linh và bố nó phiên xếp hàng. Lần các em đến, cho ăn thoải mái nên bố nó cũng ngủ sớm. Sáng mai hai bố con sẽ cùng xếp hàng, lấy hai , thế là ăn hai phần ngon." Mẹ Phương phần phấn khích: "Hai thì xác suất bốc trúng canh cá viên cao hơn nhỉ?"

"Sáu bọn mà dùng hai ạ? Số hạn chế ?"

"Không hẳn, chỉ là mấy món đặc sản chủ nhỏ hạn chế lượng, mỗi bàn một phần."

Thôi , ăn một bữa cũng lắm luật lệ.

Gia đình cô ruột bắt đầu nghi ngờ, món ăn đó rốt cuộc ngon cỡ nào mà khiến chị họ cuồng nhiệt đến .

Giờ , cũng là lúc Hà Nam bắt đầu ca đêm.

Các thực khách khác ngủ lúc , còn thì mới . Tuy đêm đảo lộn ngày đêm, nhưng nhiều lợi ích.

Lương và trợ cấp cao hơn ca ngày, tan lúc 5 rưỡi.

Tan quán A Quân xếp hàng, 7 giờ nhiều lấy ăn tối, về nhà ngủ, tầm 5 giờ chiều ăn, ăn xong nghỉ ngơi một chút là giờ , quá hảo.

---

 

Loading...