Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 203: Huynh đài, nghĩ nhiều quá rồi

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:37:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đồ, cùng mấy đồng nghiệp ca đêm sang giao ca với đồng nghiệp ca ngày.

Đồng nghiệp ca ngày hôm nay tăng ca, thấy Hà Nam, cả bọn đều ghen tị.

"Khá lắm Hà Nam, tính sáng mai tan là chạy xếp hàng ăn quán A Quân chứ gì?"

Hà Nam hiền. Từ ngày ăn quán A Quân, rủ đồng nghiệp đến ăn cùng, bỗng nhiên thiện với , gặp thế nào cũng vài câu.

Điều khiến một kẻ trầm lặng ít như dần dần hoạt bát hơn. Nghĩ kỹ, quán A Quân thật đúng là quán ăn may mắn của .

Chẳng những giúp tìm cảm giác món nấu, mà còn kéo gần quan hệ giữa và đồng nghiệp.

"Hà Nam, giỏi thật đấy, chọn ca đêm từ sớm. Muốn ăn ngon ở A Quân, tan xếp hàng là . Không như tụi , sáng sớm dậy xếp hàng, chịu đựng hết sức."

"Giá thế tụi cũng chọn ca đêm, tiếc là giờ ca đêm hết chỗ ." Một đồng nghiệp mấy ca đêm, định hỏi ai đổi sang ca ngày .

Ai ngờ mấy đồng nghiệp ca đêm lập tức né sang bên, vẻ mặt kiểu đừng hỏi nữa, hỏi cũng đổi. Rõ ràng họ hỏi vặn quá nhiều , cần mở miệng cũng mấy đồng nghiệp định gì.

Hà Nam do dự một chút, lấy hết can đảm mời mấy đồng nghiệp .

"Hay là tối nay cùng ăn , tụi chia tiền. Nghe A Quân món mới, chắc chắn khó lấy, dậy muộn là hết."

"Thật ?"

Mấy đồng nghiệp ca ngày sáng mắt, Hà Nam càng nhiệt tình.

"Hà Nam, đúng là bạn ! nhận em , từ nay chúng khác cha khác ."

"Hà Nam, , Nam, Nam yêu, đúng là quý nhân của , là ngọn đèn chỉ đường trong đời . Từ nay theo ."

" đúng, Nam, từ nay việc quét dọn và đổ rác bọn lo, chỉ cần tan , đừng bận tâm gì cả, đừng để lỡ lấy ."

Mọi một câu khiến Hà Nam ngượng chín cả mặt.

Anh chỉ tan lấy , nghĩ món mới nhiều, một gọi nhiều ăn hết, tài chính cũng cho phép. Gọi cùng ăn, là chia đều chứ bao, họ nhiệt tình thế.

mất sớm, vốn tự ti, thích cúi đầu im lặng một góc chẳng ai để ý. Cảm giác vây quanh, yêu mến và cần đến là điều đây dám mơ tới.

Anh đỏ bừng mặt, ấp úng vài câu lao thẳng xưởng, run lên vì xúc động.

Anh nghĩ, nhiệt tình , chi bằng lấy thì cứ gọi cùng ăn. Nếu bận thì mang cho đồng nghiệp, họ chắc sẽ vui lắm.

Lúc , tại Liên Dương, Trạch Phi Nhiên tin nhắn trong nhóm fan, lòng cũng sôi trào.

Anh theo dõi quán A Quân lâu, còn đặc biệt xin nhóm fan để tiện theo dõi, nhưng dịp đến Giai Thành. Công việc cứ chất đống, tăng ca mãi thôi.

Mỗi sắp thời gian thì bận đột xuất.

Cuối cùng, ngày mai cũng cố xin một ngày nghỉ, vốn định về quê. Bỗng tin quán A Quân mai khai trương cơ sở mới, xúc động cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-203-huynh-dai-nghi-nhieu-qua-roi.html.]

Cả ngày trời, Giai Thành lúc thì còn đợi bao giờ? Biết vận may , bốc giải nhất thì một ngày trọn vẹn cũng đáng để mệt nhoài.

Hơn nữa, sáng mai mới thì kịp, đợi tàu đến nơi thì ăn , còn chuyện lấy nữa. Thế nên hành động từ tối.

tan ca, bàn giao công việc, mệt như rã rời, nhưng chỉ cần đến Giai Thành, ăn quán A Quân, thì tất cả đều đáng.

Người trẻ thích những chuyến hẹn . Anh lên mạng đặt vé máy bay đến Giai Thành, xem thì thấy chuyến lúc 3 giờ sáng. Anh quyết định thu dọn hành lý, tức tốc sân bay, lên máy bay đến Giai Thành.

Đêm đó, còn bao nhiêu thực khách ngoại tỉnh mơ mộng đến Giai Thành ăn ngon cũng đang nghĩ cách để thưởng thức bữa ngon hôm .

Kẻ thực sự thời gian đành tiếc nuối trong nhóm , kẻ ở nơi máy bay thẳng chịu khó đổi hai chuyến để đến.

Cũng ngày bận quá lên nhóm, nửa đêm chuẩn ngủ mới thấy tin quán A Quân khai trương.

Giờ thì , gần 2 giờ sáng, dù máy bay tàu hỏa cũng kịp.

Đám fan ngoại tỉnh chỉ còn ghen tị với dân bản địa Giai Thành.

Họ sướng quá, ăn chỉ cần ngủ sớm dậy sớm, sống điều độ, khỏe mạnh, ăn ngon, cứ như sống trong thế giới cổ tích .

3 giờ 20 phút sáng, Trạch Phi Nhiên khỏi sân bay. Giai Thành giờ còn chìm trong giấc ngủ.

Anh đến Giai Thành, cũng chẳng quán A Quân ở , nhưng bên ngoài sân bay nhiều tài xế taxi. Anh vẫy một chiếc, lên xe .

"Chào , phiền đưa đến địa chỉ mới của quán A Quân!"

Tài xế đang nghĩ đến các khách sạn xung quanh, bỗng câu hỏi, bối rối.

"Khách đến cơ?"

Trạch Phi Nhiên ngạc nhiên: "Quán A Quân mà, quán nổi tiếng thế, ở Giai Thành chắc ai cũng , ?"

Tài xế bất đắc dĩ: " dĩ nhiên quán A Quân. vấn đề là, bây giờ mới hơn 3 giờ sáng, chắc chắn đến đó?"

" chắc chắn, đừng lừa . Tuy mới đến Giai Thành đầu, nhưng là fan của quán A Quân, thuộc làu quán A Quân . Mỗi sáng 5 giờ là xếp hàng cửa. Giờ đến thì nhất, lấy 1, ăn ."

Trạch Phi Nhiên đến đây, bỗng cảnh giác.

"Anh cứ thoái thác mãi, chẳng lẽ chở , sợ dân ngoại đến nhiều bản địa , xảo quyệt thật!"

Tài xế lời nghẹn họng.

"Ngài nghĩ nhiều . Chỉ là đầu chở khách đến nhà hàng lúc 3 giờ sáng, bất ngờ thôi. Ngài yên, đưa ngài ngay."

Tài xế cũng dám chậm trễ, nhanh chóng lái xe đưa khách đến địa chỉ mới quán A Quân.

---

 

Loading...