Sau đại quân đạp xe sớm, lý đến lượt đại quân chạy bộ sớm. hôm nay, đại quân chạy bộ tới, một loạt taxi đổ đến, mỗi xe xuống đều là dân ngoại tỉnh kéo vali.
Hơn hai mươi thanh niên thấy cửa tiệm xếp hàng, vội vàng chạy tới, men theo vỉa hè xếp hàng.
Đợi đại quân chạy bộ sớm đến, các cụ già ở khu Nguyệt Tê Loan đối diện cũng kéo tới.
Chẳng họ bàn bạc từ , khi một nhà bật đèn, chẳng mấy chốc đèn các nhà xung quanh cũng sáng.
Các cụ nhanh nhẹn hết sức, từ dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt đến khi bước khỏi nhà, chẳng đầy mười phút. Ai nấy bước nhanh như bay, chẳng hợp với mái tóc bạc trắng và hàm răng giả.
Một tốp các cụ quen thuộc hiên ngang qua vạch kẻ đường đến quán A Quân.
Bình thường xếp hàng, 5 giờ họ mới dậy, hôm nay tiệm mới khai trương, cả bốc thăm, các cụ nghĩ chắc đông, bàn bạc quyết định dậy sớm hơn tận 40 phút.
Đợi họ qua đường, đến quán, thấy hàng dài kín mít cửa, thực sự giật .
Trời đất, nhà cách mấy bước, dậy sớm thế mà vẫn đầu hàng, mấy đứa trẻ điên thật .
Chợt thấy đám thanh niên đều tay cầm vali, các cụ xuýt xoa.
"Cháu đều là từ ngoài tỉnh tới ."
"Vâng ạ, xuống máy bay tới."
Các cụ vỗ ngực, mừng rỡ: "May mà tầm mua nhà bên sớm, chứ bọn bà già thế chen nổi."
" đấy, ở đối diện quán A Quân, muộn chút cũng , dù gì cũng lấy ."
Đám thanh niên tròn mắt, xác định đây khoe mẽ chứ. Biết các cụ ở gần, đừng đả kích bọn nữa!
Chớp mắt, cửa quán A Quân xếp một hàng dài. Nhìn từ đầu đến cuối chẳng thấy đuôi , hàng ngũ đông đúc.
Đông mãi, để khỏi vướng đường, cuối cùng thành ba hàng, còn cả mấy shipper mặc đồng phục, rõ là đến lấy hộ cho khách.
Các tiệm tiện lợi bên cạnh, hàng ăn sáng nhân cơ hội buôn bán.
"Quẩy, sữa đậu nành, bánh bao, ai cần bảo một tiếng, mang đến tận tay."
"Hoành thánh, bánh hấp, mì trộn, ai gọi nào."
"Bánh mì kẹp, gà cuộn, cháo kê thơm ngon..."
Mấy xe bánh sáng nhỏ cũng chịu thua, đẩy xe từ đầu hàng tiến dần, rao.
Khách hàng ăn, chỉ cần vẫy tay, họ dừng xe, đưa đồ nóng hổi.
Cổng quán A Quân nhất thời nhộn nhịp hẳn, chẳng kém gì chợ.
Một cụ cầm túi vải, chuyện phiếm với mới quen, thấy đông đúc bèn nảy ý . Cụ mở túi vải , móc mấy mớ rau muống non tơ, gọi lớn.
"Rau muống nhà trồng, non tươi mới nhổ sáng nay, ai mua nào, một mớ một nghìn, qua đây mà xem."
Tiếng rao vang dội, lập tức thu hút mấy xếp hàng . Ai nấy ngó , thấy cụ cầm rau muống thật, há hốc mồm tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-205-con-co-the-ban-rau-a.html.]
"Không chứ cụ, cụ đem rau đây bán, chẳng lẽ bọn cháu thể nấu ngay ở đây ?"
Cụ bà nom lanh lợi, hỏi chẳng ngại, : " vốn định lấy xong chợ bán. Thấy đông , tiện thể hỏi, mua thì khỏi chạy xa, mua của luôn."
Vừa , cụ tiếp tục rao.
"Rau muống tươi, nhà trồng ít thuốc, ai cần ạ?"
Có cô gái xếp hàng thấy, gần xem, thấy rau muống xanh mướt tươi non, đáng yêu lắm, đ.â.m thòm thèm.
Một mớ chẳng đắt, nghìn đồng. Cô gái mỉm với cụ: "Rau muống đúng là ngon, ăn mì xào đều hợp, cho cháu hai mớ."
Cụ móc từ túi mấy quả cà chua: "Thêm vài quả cà chua nữa nhé? Cũng nhà trồng, nhiều quá ăn hết, bán thêm ít."
"Được, lấy hai quả."
Người thích bầy đàn, thấy ai mua thì cũng tò mò đến xem. Thấy rau mà nhà cũng cần, giá chẳng đắt, tiện thể mua vài mớ.
Thoáng chốc, rau của cụ trở nên chạy, cụ bèn bày hết ngoài tấm vải cho chọn.
Người một mớ, hai mớ, chẳng mấy bán hết.
Những xung quanh há hốc mồm, thế mà cũng !
Mấy cụ già thấy cũng tính toán, nên bày ít rau bán . Xếp hàng chán, bán đỡ buồn, kiếm ít.
Tại khu Nguyệt Tê Loan, vợ chồng Phương Quân dậy lúc 6 giờ rưỡi.
Hôm nay cửa hàng mới khai trương, dù thuê cả đoàn , nhưng họ vẫn dám chểnh mảng. Dậy sớm mở cửa chuẩn là việc quan trọng.
Vệ sinh cá nhân xong, Ngô Hân sang con, thấy con còn ngon giấc, bèn chỉnh điều hòa cao thêm chút, hai vợ chồng mới khỏi nhà.
Chưa qua ngã tư, mấy phát hiện họ.
"Kìa, ông chủ Phương đến kìa."
"Thật, giờ mới lấy ."
"Nhanh, dọn dẹp đồ đạc, xếp hàng nào."
Mấy cái quầy lập tức dẹp sang một bên, game thủ treo máy, các cụ cũng thôi tán gẫu, xếp hàng nghiêm chỉnh. Mấy vali cũng dậy, cầm vali chuẩn lấy .
"Ông chủ Phương, chào ông, hôm nay vẻ dậy muộn hơn hôm." Có quen trêu.
Phương Quân khà: "Chẳng giao chuyện mua bán cho ông Bạch đối diện, nên cần dậy từ 5 rưỡi chợ nữa."
"Không cần dậy 5 rưỡi chợ, thế 5 rưỡi dậy xếp hàng lấy cũng mà, rảnh rỗi." Một ông cụ tinh quái xen .
"Ờ... khụ khụ..." Suýt trúng bẫy, Phương Quân ho sặc sụa.
"Sao gọi là rảnh rỗi, còn giúp con nấu ăn, nghỉ ngơi cho chứ."
---