Màu sắc thêm phần bắt mắt, ớt xanh xắt hình thoi điểm xuyết, hành xanh rắc rải rác.
Nước sốt sánh đặc, quyện các nguyên liệu, gắp một đũa lên chắc chắn sẽ thấy nước sốt bám đầy.
Gắp một miếng, kịp nhai, vị chua ngọt lan tỏa khắp miệng, mặn ngọt, thoáng chút cay và chua, sảng khoái.
Đặng Vỹ bận rộn cả ngày, thấy miếng như dành riêng cho , thanh mát, bừng tỉnh vị giác.
Đặc biệt là vị ớt ngâm, mùi lên men thoang thoảng, quyện với hành gừng, tạo nên tầng tầng lớp lớp.
cảm giác , vị thơm ngon khó quên.
Y hệt món thịt xào sợi chua ngọt trong ký ức, dù mệt mỏi thế nào, ăn một miếng là sống .
Dù công ty cũ đãi ngộ kém, nhưng để ăn món đó mỗi ngày, ở đó hai tháng, cho đến khi quán biến mất mới nghỉ.
Mấy năm nay, thử bao món, đều thất vọng.
Đặng Vỹ cứ ngỡ do thấy đời, ăn ngon nên nhớ thương.
Hóa , mà là do đồ nấu.
Nhìn món ở quán A Quân, sắc hương vị đều đủ.
Nhất là vị, sợi thịt mềm lạ, gắp một đũa đầy, măng và mộc nhĩ, nhai giòn giòn, cùng với mộc nhĩ dai dai, đủ vị trong miệng.
"Tươi quá, món tươi như ăn cá ."
Đặng Vỹ xúc động, giây phút thấy cuộc đời như viên mãn.
Anh giỏi giang, từ nghiệp thuận lợi, đến giờ là trợ lý tổng giám đốc, tình duyên cũng viên mãn.
Chỉ tiếc món thịt xào sợi chua ngọt, ngờ hôm nay đến đây bù đắp .
Anh còn lên cảm ơn cả nhà sếp vì cho ăn món ngon.
Thái độ quá trịnh trọng, ông hầu thắc mắc: "Chẳng lẽ chú từng đến quán A Quân? Sao nhịn nổi, công ty bận quá?"
Bà hầu con: "Cần thêm trợ lý thì tuyển, đừng bắt con quần quật thời gian ăn."
Hầu Lợi Quân bối rối, Đặng Vỹ vội giải thích.
"Không bận, mà rảnh là hẹn hò, bạn gái ở Giai Thành, nên đến đây, đồ ăn ngon thế."
Anh thể cho đây là quảng cáo, thích dắt mũi, chẳng bảo cả nhà sếp cũng dắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-220-sao-ma-nhin-noi.html.]
Còn việc nữa , đành nhận là kẻ si tình.
"Vậy chú bỏ lỡ bao món ngon, may mà tụi bỏ lỡ." Ông hầu thở dài.
Đặng Vỹ vui mừng vì ăn món trong mơ, giờ buồn, khi ăn các món khác, càng thấy tiếc.
Món nào cũng ngon, ngoài thịt xào sợi chua ngọt, còn đậu hũ ma bà cay nồng, da heo đông dai như thạch, canh mướp đắng hạt la hán ngọt mát.
Kể cả bát canh cá viên như tranh.
Món nào cũng ngon đến mức ngừng . Nếu vì còn nhớ là cấp , ăn đàng hoàng sếp, Đặng Vỹ nghi đang ăn như heo đói ba ngày.
Nghĩ , Đặng Vỹ nhớ đồng nghiệp rủ ăn quán cũ, .
Thật đáng c.h.ế.t, từ chối một bàn ngon thế.
Người mong mỏi, từ chối, ngu ?
Đặng Vỹ thề sẽ từ chối bữa nhậu nào nữa.
Gắp thức ăn cho cả nhà, cũng gắp ăn cố giữ dáng.
Đi ăn với sếp, thoải mái.
Anh nghĩ về nhà sẽ tra cứu cách ăn quán A Quân, trưa mai nhất định ăn , thật thỏa thích.
Vì ngày đầu phát nhiều, bữa tối khai trương quán A Quân kéo dài đến 10 rưỡi mới hết, bếp tan ca.
Đại sảnh còn một bàn khách cuối cùng, đợi lâu nên đói, cúi đầu ăn ai gì.
Ngô Hân thấy muộn, bảo nhân viên về , bà trông, nhà gần mà.
Nhân viên chịu, bàn bạc sẽ phiên, ai gặp trễ thì đó đóng cửa.
"Ý , nhưng mới khai trương, nội quy chỉnh, các con mệt , về nghỉ . Sau điều chỉnh, sẽ phiên."
Nghe , nhân viên mới về.
Người hết, đại sảnh vắng.
Thực khách ăn, thấy im lặng quá, xung quanh, mới còn mỗi bàn .
"Hay gói về ăn, cũng bảy tám phần, mang về cho ông Phương nghỉ ngơi."