Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 223: Đại học bình thường còn có thể chuyển trường sao

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:37:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các shipper cũng vất vả thật." Đặng Vỹ thốt lên.

“Cũng tạm , khách hàng trả tiền chạy tận 2.000 tệ cơ. Vì 2.000 tệ, đừng 3 giờ dậy, thức đêm cũng đáng."

Đặng Vỹ: ... Bỗng dưng chuyển nghề thì .

Vào giờ ăn trưa hôm đó, Đặng Vỹ ăn bữa trưa thơm ngon. Đến nơi mới canh cá viên ngon lành ngày là món bốc thăm mới . Có thể đủ mặt dày để biểu diễn nên chỉ bốc chè đậu xanh an ủi. Thế nhưng ăn món thịt xào sợi chua ngọt mơ ước, Đặng Vỹ vẫn vui. Thịt xào sợi chua ngọt chua cay, dù ăn thế nào cũng ngon, vị cay của ớt ngâm tăng thêm vị chua cay, "ăn cá thấy cá" chính là món .

Món ăn ngon như , ăn với cơm trắng thì quá hợp, đặc biệt là nước sốt, chan cơm khiến cơm màu hổ phách, múc một thìa cơm đầy đưa miệng, cơm trở nên ngon lạ thường, cần món khác cũng ăn hết một bát cơm. Lại ăn thêm một bát cơm với đậu hũ ma bà. Khi ăn xong, Đặng Vỹ thấy no đến nỗi bước còn nổi.

Lúc , còn hai ngày nữa là khai giảng. Những tranh thủ chuyến cuối cùng đưa con đến Giai Thành du lịch đều lên máy bay hoặc tàu cao tốc về nhà, thể nào, con còn học, nếu họ còn thể tung tăng thêm vài ngày.

Bên ngoài sảnh chờ ga tàu hỏa, gia đình Thang Lệ Lệ đang đợi chuyến tàu để về nhà. Trông thứ sẵn sàng, chỉ còn chờ lên tàu, Thang Lệ Lệ ở cửa sảnh, gì cũng chịu . Cô mắt lưng tròng gia đình chị họ: "Chị ơi, em đây, nhớ hằng ngày nhớ đến em đấy.”

“Chị sẽ nhớ em.”

“Vậy chị đừng nuốt lời, lúc nào cũng nhớ đến em, nhất là lúc ăn cơm. Cứ mỗi nghĩ đến chị đang ăn uống no nê ở đây, còn em, em họ của chị, chỉ ăn món thường ngày tầm thường, chị sẽ buồn đúng ?”

“Chị sẽ sẽ, chị những buồn, mà còn dùng món ngon của đầu bếp nhí ăn cho no căng để bày tỏ nỗi buồn của ."

Phương Tiểu Linh ban đầu còn xúc động, chút luyến tiếc, nhưng đó tê liệt. Bất kể ai, một lặp lặp một chuyện cả mấy chục cũng sẽ tê liệt. Cô đang ở trong tình trạng đó. Mệt mỏi ghê!

"Vậy nếu chị buồn thì chẳng nên ăn ít hơn ? Chị buồn đến mức ăn nổi, chi bằng đừng ăn nữa, đợi kỳ nghỉ đông của em, , đợi Tết Trung thu Quốc khánh em đến, cùng ăn, ?”

"Được, , chị hứa với em."

Phương Tiểu Linh càng trả lời qua quýt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-223-dai-hoc-binh-thuong-con-co-the-chuyen-truong-sao.html.]

Thang Lệ Lệ : "Giọng chị trả lời qua quýt thế, đang lừa em. Hơn nữa, món ăn ngon thế, ở ngay gần nhà chị, chỉ cần đạp xe vài phút xếp hàng là ăn , chị thể nhịn , chị căn bản thể nhịn."

Biết em nhịn còn . Phương Tiểu Linh nổi giận: "Nói tiếng !"

Thang Lệ Lệ bỗng lao tới ôm chầm lấy chân cô: "Em về, em Giai Thành, em học ở Giai Thành. Chị ơi, em về nữa ?"

Phương Tiểu Linh bóp trán thở dài.

"Được, em về , sắp xếp đồ đạc xong, đến trường đại học em đang học, gặp hiệu trưởng xin chuyển trường đến đại học Giai Thành. Lúc đó em thể thường xuyên ăn quán A Quân, miễn là em thuyết phục cả hai bên hiệu trưởng đồng ý."

Rõ ràng là chuyện thể, đại học nào chuyện chuyển trường dễ dàng như . Thang Lệ Lệ òa , một cô gái lớn như , ôm chị họ sướt mướt. Những qua đường thấy cảnh tượng kỳ quặc đều ngó .

ở gần, cuộc trò chuyện, thấy Thang Lệ Lệ như trẻ con, thở dài: "Hóa ăn món của đầu bếp nhỏ mà buồn đến , hiểu, hiểu quá mà, mỗi công ty cử công tác, cũng ."

, may mà sống ở Giai Thành, chỉ ngoài việc vài ngày, dù gì cũng về, thì cũng .”

“Nó là sinh viên đại học, đến Giai Thành định cư chỉ còn cách tìm việc khi nghiệp. Nhìn tuổi nó, chắc mới năm nhất, còn lâu lắm, chà chà." Nghe họ , Thang Lệ Lệ càng to hơn. Phương Tiểu Linh bất lực cô chú, hai lớn thấy ánh mắt xung quanh, bỗng thấy ngại, vội tiến lên, mỗi một bên kẹp cô con gái kéo ga tàu. Thang Lệ Lệ đạp chân trong trung, vẫn gào: "Thả , ở với chị họ, ăn quán A Quân mỗi ngày..."

Cho đến lên tàu, Thang Lệ Lệ vẫn thở dài não nề. Làm bố cô cũng buồn lây. Dù là lớn trưởng thành, nhưng nghĩa là họ thèm. Vốn thể nhịn, con gái cứ nhắc mãi, giờ họ cũng thấy đau lòng. Sự nghiệp và nhà cửa của họ đều ở ngoại tỉnh, ăn một quá khó khăn. Thế là, hàng ngũ thở dài từ một biến thành cả gia đình. , gia đình đồng lòng.

Ba cùng thở dài. Uống nước xong thở dài, ngoảnh đầu phong cảnh bên ngoài cửa sổ, thở dài, nghĩ đến món ăn A Quân, thở dài. Người xung quanh tuy thấy lạ, nhưng nhiều, chỉ cho rằng cả nhà đồng loạt điên.

Vì họ tàu cao tốc mà tàu thường. Tàu cao tốc thẳng qua nhà họ, mà vòng qua một huyện lân cận. Nếu họ tàu cao tốc, khi xuống tàu còn đón xe tiếp, quá phiền phức. Ba ngày ăn chơi vui vẻ, ai cũng mệt mỏi, du lịch tốn sức, chẳng ai vất vả đón xe nữa, chỉ về gần nhà bắt taxi về nghỉ ngơi.

Tàu cao tốc thường yên tĩnh, cũng khá kiềm chế, ít tiếng ồn. tàu thường thì thiện hơn nhiều. Đủ loại hành lý chất đầy giá để đồ, chất đầy chân hoặc lối , ai qua thì nhảy qua hoặc né sang bên. Mọi cùng , tám chuyện thì tám, thì , nhộn nhịp, nhóm còn quây đ.á.n.h bài, gào "ba đ.á.n.h một, chặn" các kiểu. Thỉnh thoảng nhân viên đẩy xe hàng qua, hét: "Hạt dưa, lạc, bia... bánh cay..." Bầu khí trong toa tàu khác hẳn các phương tiện khác.

Do đó, hành động thở dài và đập bàn của họ chẳng gì nổi bật.

 

Loading...