Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 228: Các ngươi thế này là sao

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:37:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong quán A Quân, ba ngày bốc thăm kết thúc, nhưng công việc vẫn đông như trẩy hội. Dù cũng đến vì khuyến mãi, mà vì món ăn của Phương Thương. Tiếc là cá viên phức tạp, cửa hàng mới còn nhiều việc lặt vặt định, để đảm bảo khách luôn ăn món ngon, Phương Thương cho canh cá viên múi bưởi thực đơn dù khách đòi hỏi. Thế nên những khách ăn kêu la, ai ăn thì up ảnh, gây thù hận.

Thời gian trôi qua trong bận rộn, chớp mắt đến ngày khai giảng. Tối hôm đó, khi đóng cửa, Ngô Hân về nhà đặc biệt hỏi han bài tập của Phương Thương.

“Bố yên tâm, bài tập hè con xong từ lâu, để hết trong cặp.”

“Hay lấy kiểm tra kẻo mai quên mất công." Ngô Hân tỉ mỉ hơn. Phương Thương mệt, lười động: "Mẹ yên tâm, con lớn , bài tập cần bố lo, con lo ." Ngô Hân nghĩ cũng đúng, con lên lớp 6, bài tập cần hỏi nhiều, con độc lập , hỏi nhiều .

“Vậy bố chở con đăng ký, giờ xa hơn, đạp xe cũng mệt.”

“Cũng cần, mấy cây , đạp xe bình thường. Cạnh siêu thị bến xe, xe buýt đến trường, đạp thì xe buýt." Phương Thương lười.

“Cũng , con ngủ sớm ." Ngô Hân xoa đầu con, tắt đèn phòng ngủ, lẩm bẩm: "Khai giảng cũng , con ngày nào cũng bận rộn trong bếp như cái máy, thương quá, học còn nghỉ." Phương Quân gật đầu: "Ừ, mấy nay bố mệt lắm, chắc con còn mệt hơn."

Khách đông, hai tầng bàn, dù thuê nhiều vẫn bù đầu. Vợ chồng nhận thái độ họ đổi, bắt con học vì việc đó là bổn phận, giờ sợ con mệt, học là để nghỉ ngơi.

Tối đó, nhóm chat ai cũng thở dài. Những gia đình con học thì phản ứng nhanh, Phương Thương học, vội kêu ca.

“Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà hè hết, cứ tưởng hôm qua chủ mới nghỉ, giờ học.”

“Hôm qua còn tính mấy giờ lấy , giờ thấy chẳng cần tính nữa, vì chủ học, thời gian nấu, còn món ngon.”

“May mà chủ còn hai nồi kho, học, ông chủ vẫn kho hai nồi bán chứ? Thèm quá thì ăn món kho và cơm thịt kho.”

“Cơm thịt kho ngon, nhưng cũng chỉ hai nồi, bán hết là hết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-228-cac-nguoi-the-nay-la-sao.html.]

Mấy phụ la lối, những cũng giật , ai nấy đều thấy sốc.

“Không chứ, ăn khai giảng.”

“Bao giờ nghỉ đông? Mong nó mau tới.”

ước chủ lớn thật nhanh, để ăn ngon hàng ngày." Đám mê ăn càng bàn càng thấy khổ quá. Có chút ngon để giảm stress cuộc sống, giờ đợi như học sinh. Buồn ghê.

Sáng đó, lấy giảm hẳn, vì nhiều chỉ ăn món xào. Cậu nấu, ai cũng nghỉ ngơi để dành sức cho cuối tuần. Sáng nấu, Phương Thương ngủ tới 9 giờ, ăn sáng, dắt xe đạp định đến trường. Vừa cửa, thấy quán game bên trái đông đủ các cụ đang tám chuyện. Họ thấy liền chào: "Cậu chủ, đăng ký , đạp xe chậm thôi, coi như nghỉ ngơi, tối về nấu cơm cho bà nhé, bà lấy tối đấy." Có cụ mới mua kem cho cháu, thấy , cứ nhét kem cho . Phương Thương từ chối, nhưng cháu cụ thấy là cho , lấy là bĩu môi . Cậu thấy dây dưa sẽ muộn, đành cảm ơn, đạp xe ăn kem.

Đến cổng trường, kịp xuống xe, ai đó gọi, ngoảnh là Trương Triêu.

“Anh Thương, đây, chờ nãy giờ." Trương Triêu chạy theo, đợi Phương Thương dừng xe, liền dắt xe cho .

“Cậu đợi ở đây gì, sợ nắng? Vào lớp đợi." Phương Thương . Trương Triêu hì: " là đàn em , đợi ở cổng, thì ai dắt xe cho ." Anh để xe chỗ trống, nhớ vị trí, nhét chìa khóa tay Phương Thương, đắc ý: "Không Đới Thiên Vũ đang đến, thì phần . Anh Thương, từ giờ với là bạn nhất nhé?" Vừa dứt lời, Đới Thiên Vũ đuổi theo: "Giỏi Trương Triêu, mày định cướp vị trí đàn em một của tao , ! Chỉ tao mới là bạn nhất, mày xếp thứ hai."

Quả nhiên đến. Trương Triêu ngẩng đầu vênh mặt: "Đến , đấu tay đôi!”

“Đấu thì đấu, A Đại!”

“Xem Chu Tước!”

“Kiếm lai!" Hai đứa đuổi chạy quanh Phương Thương, cũng nổi hứng, hét: "Đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t ai !" Ba đứa đùa lớp, dọc đường gặp thêm vài bạn, đội ngũ đông dần, kéo lớp. Học sinh lớp khác thấy Phương Thương và các bạn, mắt đỏ hoe.

 

Loading...