Phương Thương thấy chẳng gì to tát, nhưng các bạn cùng lớp nghĩ . Ngoại trừ mấy đứa nhanh, hầu như tất cả các bạn nam trong lớp đều hưởng ứng lời kêu gọi của Đới Thiên Vũ, hô hào chiến dịch bảo vệ Thương, ngay cả mấy bạn nữ gan cũng ở . Hơn ba mươi cùng Phương Thương chen chúc kéo xuống lầu.
Phương Thương nghĩ, chỉ là cùng tan học cổng trường, cũng chẳng chuyện gì lớn, đành mặc kệ. Một hàng đến chỗ để xe đạp, Phương Thương với các bạn: " ai chặn mà, giờ ai về nhà nấy ."
Vừa dứt lời, đám học sinh vốn đang tản mát quanh bãi xe bỗng nhiên hành động như nhận tín hiệu, nhanh chóng tụ tập với . Giờ tan học, hai ba chục học sinh rải rác bãi xe là chuyện bình thường, chẳng ai để ý. khi họ tụ , khung cảnh lập tức khác hẳn. Một đám đông đúc tiến về phía Phương Thương, ai nấy đều ngẩng cao đầu, khí thế hùng hồn. Đứa dẫn đầu cao to hơn hẳn, cao hơn bạn cùng trang lứa nửa cái đầu, trông y hệt một tên đầu gấu bước từ phim.
Phương Thương kêu trời. Không chứ, thật sự chặn . Cậu ngày nào cũng học hoặc cắm đầu trong bếp nấu ăn, nào thù oán với ai. Hơn nữa, mấy đứa sợ thầy cô bắt gặp, mời phụ ? Trên đường thầy cô giáo.
như Phương Thương nghĩ, giáo viên phát hiện gì đó : hai nhóm học sinh đối đầu , trông như chuẩn đ.á.n.h . Dù giờ hiếm xảy chuyện đó, nhưng nhiều học sinh chen chúc như chắc chắn vấn đề, lỡ ai va chạm thì phiền toái lớn. Mấy thầy cô đều tăng bước về phía bãi xe.
Lúc , đám học sinh tiến đến mặt Phương Thương. Cậu quyết định sẽ giải quyết bằng cách suy nghĩ như trưởng thành. Giây tiếp theo, thấy tất cả bọn chúng quỳ một gối xuống, giơ hai tay lên, tay nắm chặt, tay trái ôm lấy tay , đồng thanh hô vang một câu rõ ràng tập luyện : "Kỳ nghỉ hè kết thúc, cung nghênh đại ca Phương trở về!"
Bầu khí ồn ào bỗng nhiên im lặng vì câu khẩu hiệu . Mọi đều đổ dồn ánh về phía Phương Thương. Chúng nó chỉ hô một mà còn hô hô , giọng càng lúc càng to, như sợ Phương Thương rõ. Trong bầu khí đột ngột im lặng, câu khẩu hiệu vang dội đến mức cả cổng trường đều thấy.
Thế là, cả lớn và trẻ nhỏ đều chứng kiến cảnh : bãi xe, hai nhóm đối diện, đứa trẻ giữa dẫn đầu; một nhóm giống như đang phim, quỳ một gối, chắp tay hô khẩu hiệu; nhóm còn mặt đầy phấn khích. Còn đứa trẻ giữa, khuôn mặt chỉ vẻ sống bằng c.h.ế.t. Cảnh tượng hài hước đến mức lớn bật .
Còn bản Phương Thương, suýt ngã chúi về phía ngay mặt các bạn. Loạng choạng giữ thăng bằng, gần như hóa đá. Cả choáng váng, chỉ còn một câu trong đầu: là ai, ở , gì đây. Xấu hổ quá, thể đào cả một bản đồ thế giới khỏi nỗi ngượng ngùng .
"Phụt... ha ha ha..." Mấy thầy cô vội vàng chạy đến tận mắt chứng kiến cảnh kịch tính đến thế, đều nghiêng ngả. Không thể nhịn , thật sự nhịn .
Có lẽ bọn trẻ hiểu điểm hài hước ở , nhưng các thầy cô hiểu, mấy trò là trò mà thế hệ các thầy cô từng chơi. Các thầy cô định bước tới hỏi han nhưng ngất tại chỗ.
Tiếng vang bên tai, Phương Thương đang hóa đá bỗng nảy một ý nghĩ: Hãy để thế giới hủy diệt, hủy diệt thì sẽ còn hổ nữa.
Các bạn học khác trò hài ở điểm nào, nhưng với trẻ con, mấy trò ngầu ngầu như chỉ thấy bá đạo, liền tán thưởng ngớt.
“Ồ, bọn họ đều là đàn em của Phương Thương, trông oai quá!”
“Oai thế cũng gia nhập, lát thầy cô sẽ xin gia nhập."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-231-ky-nghi-he-da-ket-thuc.html.]
Đới Thiên Vũ và Trương Triêu là cánh tay của Phương Thương, mừng cho .
“Thì là đàn em của Thương, giật ." Đới Thiên Vũ bên cạnh Phương Thương, với bọn họ: " nhất với Thương, là đàn em một Đới Thiên Vũ đây, các theo , ?”
“Vâng, đại ca Đới!" Mấy đứa trẻ thấy vui nên hưởng ứng, Đới Thiên Vũ mừng quá vội móc tiền đãi bọn nó.
Một bạn nhắc Phương Thương: "Anh Thương, bọn em quỳ lâu , bảo bọn em dậy ." Phương Thương giật tỉnh , vội vàng bảo tất cả dậy.
Mấy thầy cô chán cũng tiến hỏi han xem bọn nhỏ đang trò gì. Mấy đứa nhút nhát dám , nhưng đám trẻ dám trò chắc chắn đứa gan . Chúng thấy hổ khi đàn em của Phương Thương, thẳng thắn kể câu chuyện. Cuối cùng, chúng còn lấy từ trong cặp một túi lớn đựng đồ ăn vặt và đồ chơi, biếu Phương Thương quà gặp mặt.
Cảm nhận các thầy cô đang mà vai run lên, Phương Thương một nữa nghĩ: là để thế giới sụp đổ . Thế giới tươi thế , hổ thế. Ôm trán thở dài, hỏi: "Ai nghĩ trò thế?" Hai đứa trông tinh ranh nhất : "Bọn em nghĩ đấy!”
“Các đúng là tài!"
"Em Thương thích mà, bọn em sẽ cố gắng thêm, nghiên cứu thêm mấy nghi lễ, lúc tụ tập bọn em sẽ như thế, đảm bảo ngày nào cũng vui.”
“Tốt nhất là đừng!" Phương Thương mặt mày hoảng hốt. Một hổ đến hủy diệt thế giới, thêm vài nữa còn học ?
Hỏi rõ đầu đuôi, đám trẻ tự phát chứ do Phương Thương xúi giục, thầy cô cũng trách . Các thầy cô chỉ nhắc nhở bọn trẻ tập trung học hành, đừng nghĩ mấy trò quái dị . Sau khi dạy dỗ xong, mới để chúng rời .
Phương Thương dựng xe đạp, Đới Thiên Vũ gọi cũng mặc kệ, đạp một mạch lao , như thể ma đuổi phía . Đạy xe một thật xa, đến khi chắc chắn thấy trường và bạn bè nữa, Phương Thương mới thở phào nhẹ nhõm. Về đến quán A Quân, trông vẫn còn hoảng hốt.
Ngô Hân thấy về, hỏi: "Con bảo chuẩn cà tím và ớt xanh để món nguội ? Con quên với bếp, rau xử lý." Phương Thương đáp bằng giọng mơ màng: "Món hủy diệt thế giới .”
“Hả?"
---