Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 235: Nhà này không có nó là tan
Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:38:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa trưa hôm đó, vì Phương Thương món xào, chỉ món nguội, nhiều chọn buổi tối. Những giành , vì bận rộn hoặc vấn đề tài chính, cũng kìm nén cảm xúc. Dù , công việc vẫn khá , chỉ giống khi, đều căng thẳng, bận đến mức mong thêm tay. Một khi nhẹ nhàng hơn, Ngô Hân phát hiện vấn đề: sắp xếp thời gian nghỉ cho nhân viên thế nào?
Khi tuyển dụng đây, rõ một tháng nghỉ bốn ngày. Vậy giờ cần sắp xếp ca trực cho nhiều cùng nghỉ luân phiên. Hơn nữa, công việc định và ngày càng hơn, việc kinh doanh lo, họ cũng nên đối xử hơn với bản , mỗi tháng cũng nên nghỉ vài ngày. Ngày nào cũng bận rộn như con thoi, con còn nhỏ, sức khỏe cũng cần bảo dưỡng.
Trước đây quán A Quân nghỉ vì công việc quá bận, ngày nào cũng mệt nên nghỉ. Hơn nữa, con học, ngày nào cũng bận nấu ăn và học hành, cuộc sống vất vả hơn cả trâu ngựa trong tòa nhà văn phòng, mỗi tháng cũng nên vài ngày để con thư giãn, cần nghĩ đến công việc trong quán.
Cả nhà ăn dưa hấu, Ngô Hân bàn bạc chuyện sắp xếp thời gian nghỉ với chồng con: "Mọi nghĩ thời gian nghỉ nên sắp xếp thế nào? Vốn ca luân phiên, sắp xếp thời gian nghỉ, e là thiếu , tuyển thêm. Cả chúng cũng cần nghỉ ngơi." Phương Quân bao giờ nghĩ đến những chuyện , việc vặt trong quán là do vợ lo, ông chỉ lo mua bán và nấu nướng, giờ lo mua, cũng chỉ lo việc nấu nướng, dính dáng đến nhân viên. ông , tuyển thêm là thêm lương, còn nợ ngân hàng, nghĩ đến tiền bạc, ông tuyển thêm.
"Con học, công việc hàng ngày sẽ nhẹ nhàng hơn, thực khách chen chúc đến mức bận tối mắt. Số là đủ, tuyển thêm cần thiết, tốn thêm hai suất lương." Hai vợ chồng tính tính , một tuyển, một , ai thuyết phục ai, cuối cùng đành về phía Phương Thương, đang nghiên cứu món ăn hàng ngày, ngon đơn giản, thêm điểm kinh nghiệm.
Thấy bố đều , chờ quyết định, Phương Thương nhếch mép : "Bố , con chỉ là học sinh, bố hỏi con thứ. Là bố trưởng thành, nên ý kiến của riêng chứ."
Phương Quân mặt nghiêm: "Xem con giỏi lắm, bố hỏi vài câu, mau trả lời, tính đến chuyện giảm chi phí nhân công như bố ."
Ngô Hân con ủng hộ , dịu dàng: "Con , mở quán lớn thế , một chi phí là cần thiết. Bố con sống quen thời khó khăn nên mới tính toán. Mẹ nghĩ tuyển là cần thiết."
"Mấy hôm nay con vẫn đang nghiên cứu món đơn giản cho ngày học, dù ai cũng thích món con , sớm muộn gì ngày thường và cuối tuần đều đông như , tuyển là cần thiết, con thấy lý ?"
Phương Thương gật đầu: "Có lý."
Ngô Hân : "Vậy chúng cũng cần nghỉ chứ. Mẹ bận rộn ngày nào, mỗi tháng cũng vài ngày mua sắm, dạo phố, mặt nạ, quá đáng chứ?"
“Không quá đáng!"
Phương Quân xen : "Mẹ con nghỉ, bố . Bố là thánh lao động, 365 ngày đều , một ngày là khó chịu." Trước khi trả hết nợ, ai thể ngăn cản quyết tâm kiếm tiền của ông. Nghỉ ngơi sẽ chậm tốc độ kiếm tiền.
Thấy hai sắp cãi , Phương Thương lắc đầu: "Hay thế , tuyển , nhưng thứ Hai hàng tuần nghỉ. Ngày nghỉ, nếu bố tiếc công việc, thể kho thêm vài nồi món kho, tự bán hoặc để nhân viên trực bán." Lời , vợ chồng Phương Quân đều hài lòng.
Ngô Hân thấy cuối tuần nào cũng đông đúc đến mức kịp thở, nghỉ thứ Hai là sắp xếp , thư giãn những ngày bận rộn. Như nhân viên nghỉ đầy đủ, cần xếp ca, cần tuyển thêm, tiện. Cứ nghỉ hẳn một ngày, nhân viên đều , con trai cũng thư giãn , những việc thú vị khác. Ngoài sự nghiệp, còn cuộc sống mà.
Phương Quân cũng hài lòng, tiết kiệm tiền, ngày nghỉ vẫn thể bán món kho, dù một bán cũng là khoản thu nhập đáng kể. Ông quả là chú ong chăm chỉ, nhà ông là tan.
"Tốt, quyết định thế, từ nay thứ Hai hàng tuần nghỉ." Bàn bạc xong, chiều việc, Ngô Hân triệu tập bộ nhân viên thông báo lịch nghỉ từ nay. Bà tưởng sẽ vui mừng, thậm chí reo hò, nhưng trái , nhân viên , chẳng ai lên tiếng, vẻ hài lòng. Ngô Hân nghĩ , : "Mọi yên tâm, nếu việc gấp, cần xin nghỉ, thể báo , miễn là sắp xếp công việc ." Vậy là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-235-nha-nay-khong-co-no-la-tan.html.]
nhân viên vẫn im lặng, cuối cùng Hàn Tiểu Thu, với Ngô Hân nhất, lên tiếng. Cô nhăn nhó, đau khổ: "Nếu em nghỉ, em sẽ ăn bữa cơm công ty!" Họ ăn chung với ông chủ mỗi ngày, món ông chủ nấu kể, chủ nhỏ kén ăn, nay thích món , mai thích món , bữa cơm ngon đến mức tiền cũng mua , tất cả nhân viên đều mua chuộc, chẳng ai bỏ bữa. Lời , liền xôn xao.
" , ăn cơm công ty mỗi ngày sướng bao, em còn tính suốt năm, thành video đăng lên mạng khoe với dân mê ăn, giờ mỗi tháng mất bốn ngày.”
“Thực em ở xa, bạn bè, yêu đương, chỉ thích ăn uống, nghỉ cũng chẳng .”
“Cô năm mươi tuổi, đang tuổi cống hiến, khỏe lắm, cần nghỉ, nghỉ là mất cơm ngon. Bà chủ, bàn , nghỉ ?" Lời nghỉ chắc chắn là của cô Trần rửa rau, ở quán cũ, cô xin nghỉ, việc mới nghỉ, Ngô Hân còn tăng lương cho cô vì đủ tháng. Ngô Hân bật , ông chủ sắp xếp nghỉ mà nhân viên chịu, cứ như bà nên cho nghỉ. Buồn , chẳng ai tin.
"Không , cần nghỉ thì nghỉ. Cuối tuần bận như , các bạn mới , ăn cơm công ty thấy ngon, bận đến quên trời đất, thấy mệt. nếu bắt các bạn đủ tháng, đến hai tháng chịu nổi. Hơn nữa, bà chủ hà tiện, để ngoài nhân viên quán A Quân ngày nghỉ, tưởng bóc lột sức lao động." Cũng đúng. Nhân viên đành đồng ý, dù đồng ý cũng chẳng hăng hái, như bà bắt họ nghỉ, Ngô Hân bối rối.
Tan họp, ai về việc nấy. Trong bếp, Phương Thương bắt đầu nấu ăn kiếm điểm. Cậu múc một thìa nước kho nếm, lấy gia vị ngâm nước, rửa sạch, gói vải, thả nồi kho. Trước đây, mỗi đến bước , Phương Quân đều cạnh học, con nếm nước kho, ông cũng nếm, con thêm gia vị, ông cũng suy nghĩ. hôm nay, ông chẳng buồn , chỉ lo xử lý thịt cho nồi kho. Không Phương Thương dạy, mà Phương Quân đầu hàng.
Con dạy tỉ mỉ cách nếm nước kho, thêm gia vị theo mùi vị, nhưng ông học nổi. Như một học sinh, chỉ đến mức đó, tài năng chỉ ở đó. Bỗng giáo sư đến dạy một bài toán siêu khó, giảng giải, phân tích, nhưng ông vẫn hiểu. Không những hiểu, khi chép đáp án còn chê dài, sơ ý chép sai. Phương Quân giờ đang trong tình trạng đó.
Không học nổi, tuyệt đối học nổi.
Nấu ăn vốn linh hoạt. Hôm nay nhiều đùi gà, mai nhiều thịt đầu heo, ngày món chính là thịt bò kho... đều điều chỉnh nước sốt. Sau một nồi lớn, vì lượng hoặc loại thực phẩm khác , lượng gia vị thêm cũng khác. Thậm chí lửa lớn quá, nước sôi nhanh, gia vị cũng khác.
Yêu cầu khắt khe như , Phương Quân quyết định bỏ cuộc. Dù thừa nhận nhiều dở, nhưng giờ ông vẫn , thực sự kém. Không học nổi, chắc chắn đạt yêu cầu của con, bỏ thì gì, thà đừng chen , tập trung xử lý thịt.
Quán rộng, khách đông, món kho cũng nhiều, hai nồi đủ, giờ thành bốn nồi lớn, hai nồi ngũ vị, hai nồi cay ngọt. Phương Thương nêm nước sốt, thấy bố chẳng thèm , vẻ lạ lùng: "Bố, bố chẳng học kỹ món kho, để tự , cần con phụ giúp ? Hôm nay bố chẳng thèm ?"
Phương Quân xung quanh, thấy bận rộn, chẳng ai để ý, mới thở dài nhỏ: "Thôi , học hai tháng, bố thấy thực sự học nổi, một khi lượng đổi, bố lúng túng. Sau con nêm gia vị, bố chỉ cần kho thịt vô cảm là ."
Ông lẩm bẩm: "Như hồi học, bố dốt toán, chỉ bài mẫu, một khi đổi là bí. Nếu món kho của con mỗi ngày giống bài mẫu, bố học ."
Nhìn ông vẻ cam chịu, Phương Thương gì. Không ngờ bố già cũng lúc mềm yếu thế , chỉ vì nắm gia vị và nguyên liệu mà bỏ cuộc, chán nản. Thứ dễ học, nếu hệ thống, cũng học đến bao giờ. Nếu dễ, các quán kho ngoài đường chẳng kém.
"Bố, bố nghĩ gì thế? Con phiên bản nhất. Phiên bản nhất học hai tháng là xong. Người học nghề còn mất cả năm, bố bỏ hai tháng thì ."
Phương Quân lườm con: "Phiên bản nhất của con thì ngay, như với tay. Bố học nữa, bố cam chịu, bố mặc kệ."
Đàn ông từ tám đến tám mươi đều tâm hồn trẻ con. Phương Quân gần bốn mươi còn ăn vạ mặt con, mặc kệ, Phương Thương suýt bật . Cậu thuyết phục bố tổn thương nữa, sang món hôm nay.---