Phương Quân chợ linh hoạt, ngoài thực đơn do Phương Thương đưa là nhất thiết , thiếu, thì món kho của ông chỉ cần đủ mỗi loại là , nhất thiết theo đúng lượng con đưa . Ông cũng thường xuyên mua rau, chất lượng rau mỗi ngày đều khác , hôm loại nào đặc biệt tươi thì ông sẽ mua nhiều hơn.
Thói quen , kể cả khi chú Bạch ở siêu thị nhận cung ứng rau cho quán, ông cũng đổi.
Yêu cầu của ông với rau chú Bạch mang tới dùng để kho là: hôm nào loại nào đặc biệt tươi thì mua nhiều một chút, loại khác lấy ít thôi, chủ yếu là chuẩn linh hoạt, cố tình tăng độ khó cho món kho.
Chính vì thế mà ông luôn khống chế gia vị.
Giờ Phương Thương bảo ông sắp xếp nguyên liệu cố định, thì sẽ gia vị cố định, còn vấn đề nồng độ nước dùng do lửa đổi – ừm, với vị giác của thực khách thông thường thì phát hiện , đủ để bố dù ngày nghỉ thứ Hai cũng thể tỏa sáng.
Miễn là ông chăm chỉ, thỉnh thoảng xử lý nồi nước kho một chút là vấn đề gì.
Nghe con trai giải thích một hồi, Phương Quân còn chán nản nữa, cũng buông xuôi nữa, thậm chí còn đang cảm thấy hân hoan vì sắp thấy thành công của .
Thấy , thằng con đầu bếp thần là khác, dù ông là học sinh kém cỡ nào thì con trai cũng kéo ông từ kém thành giỏi.
Ối giời, xuất phát điểm cao thì khác hẳn, giờ mới chỉ là set menu cố định thôi, đợi ông thuần thục bài mẫu học cái khác thì dễ dàng hơn.
Thêm vài tháng học theo con, lúc đó đường ông cũng thể gọi là đại sư kho thịt, ông cụ mà ăn thịt kho của ông còn khen vài câu, nghĩ thôi thấy phấn khích.
Phương Quân toe toét, trông ngốc nghếch.
"Con trai, tối rảnh nhớ lên thực đơn và gia vị cho bố thật kỹ, giao hết cho bố, đừng chê bố dốt, bố chẳng sợ dạy dỗ , cả đời bố ông nội khen là nhờ hết con đấy."
Xem hồi học nấu với ông nội, bố vất vả thật đấy, đến nỗi thành chấp niệm luôn.
"Bố yên tâm, con bảo đảm bố hài lòng."
Phương Thương sang gà xào lạc.
Tỏi gừng hành ngâm sẵn, cho thịt gà theo tỉ lệ, ngoài muối, xì dầu và các gia vị khác, còn thêm một chút rượu Hoa Điêu, dùng rượu khử mùi tanh cho món hiệu quả hơn dùng rượu nấu ăn thông thường.
Sau khi cho hết gia vị , thể bắt đầu ướp. Ở bước cũng kỹ xảo: dùng hai tay ở mép chậu, đập xuống bốc lên, liên tục đảo thịt gà.
Hắn đảo giảng giải cho sư phụ Quý, bảo ông học theo, việc ướp thế phụ bếp nên mau chóng học cho xong, học xong thì chỉ cần nấu chính, khỏi mấy việc vặt .
Xác định đ.á.n.h đều, gia vị ngấm hết thịt gà, cho bột năng chuẩn sẵn, thêm chút dầu là khóa hết độ ẩm bên trong miếng thịt.
Lúc nếu thả chảo ngay sẽ dễ cháy, nên Phương Thương bảo sư phụ Quý bỏ hai chậu thịt gà lớn tủ lạnh mát mười phút cho vỏ ngoài nguội bớt.
Sư phụ Quý đây cũng từng mở quán và gà xào lạc nhiều , nên tò mò món ông với món của tiểu chủ khác biệt ở . Ông bỏ thịt tủ lạnh xong thấy tiểu chủ đang pha nước sốt, định xem thế nào, mà chỉ loáng một cái pha xong , tiểu chủ đang cho nước dùng tăng thêm vị, ông c.h.ế.t lặng.
Giá mà nhanh hơn một chút, mới chớp mắt xong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-237-lai-bay-muu-tinh-ke.html.]
Cảm giác y như hồi học, sắp giảng bài mở rộng quan trọng, thế mà bút rơi, cúi xuống nhặt lên thì lên bảng, thầy đáp án xong, và từ đó về chẳng theo kịp bài vở nữa.
Thấy ông ngẩn , A Vượng vẫn luôn chú ý bên liền , nhắc nhở: "Dù ông đấy xem trọn vẹn thì cũng thế thôi, vì tiểu chủ nêm gia vị theo cảm tính, dùng cốc đong, ông kỹ cũng chẳng gì, mà các gia vị đều cho chung đường, muối, giấm, rượu, ông chẳng lẽ nghĩ một cái là lượng hả?"
" thể nhắc nãy tiểu chủ cho những gì: rượu Hoa Điêu một ít, xì dầu một ít, đường trắng một ít..."
Sư phụ Quý liếc A Vượng một cái, chẳng thèm đáp, vẫn kiên trì cạnh Phương Thương tiếp tục học.
Tuy thế chẳng , nhưng nhiều thì cũng sẽ thấy khác biệt.
Ngày ngày đầu bếp thần mà xem, chẳng lẽ học một chiêu nửa thế, ông nghĩ thiên phú cũng tệ.
Nói chung, ai ngăn ông tiến bộ, nhất là thằng nhóc cứ soán chỗ phụ bếp của ông .
Ánh mắt sư phụ Quý hướng về phía A Vượng, hai ánh chạm giữa trung, như sấm sét nổ tung.
Trong bếp nhộn nhịp, những đến quán ăn cũng bắt đầu chuẩn .
Lúc , ở một công ty, Minh Hải Dương đang kiểm tra cuối báo cáo sắp nộp, đợi xong xuôi thì gửi cho sếp, tối thể yên tâm hẹn hò với bạn gái, thì tăng ca sẽ chẳng thời gian gặp cô .
Đang bận, đồng nghiệp bàn bảo: "Tiểu Minh, lát tan ca tụi liên hoan nhé, cùng ."
Minh Hải Dương vội xua tay: "Thôi khỏi, việc tối nay, các , nhất định tham gia."
"Cậu thì tiếc lắm, hôm nay sinh nhật, tụ tập đông vui, cùng ." Đồng nghiệp chơi với Minh Hải Dương, xem như em , cùng tham gia.
Minh Hải Dương bất lực: "Ai bảo hôm qua , hôm nay hẹn hò với bạn gái ."
" cũng chẳng , dạo bận quá, suýt quên mất sinh nhật , mãi đến khi gửi bao lì xì nhắc mới nhớ, thật ?"
"Không !" Minh Hải Dương vô sỉ đáp: "Cậu luôn trọng tình hơn bạn bè , nhớ hôm khác bù cho một bữa sinh nhật."
Nghe , lời , mời dự sinh nhật thời gian, sinh nhật qua còn đòi bù riêng cho .
Bạn bè kiểu gì, cắt đứt .
Đồng nghiệp giơ ngón giữa về phía , việc của .
Một lát , Minh Hải Dương nhà vệ sinh, tiện thể vuốt vuốt tóc, gặp bạn gái chú ý hình tượng, ăn mặc bảnh bao là cần thiết.
---