Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 24: Nghỉ bán sớm
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:34:48
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai shipper trò chuyện đến tầng 22, cả tầng đều là trụ sở của công ty đó.
Vừa thấy shipper xuất hiện, nhân viên công ty vốn chờ mòn mỏi liền ùa đón.
"Cảm ơn nhé, các vất vả , vất vả ."
Nhìn shipper hai tay xách lỉnh kỉnh đồ ăn, cũng chẳng bận tâm phân biệt túi của ai, cứ nhận hết về .
Sau đó mạnh ai nấy tự tìm phần của .
Giao đồ xong, các shipper cũng nhanh chóng rời .
Đám nhân viên hồ hởi mang chiến lợi phẩm về bàn việc.
Vừa mở hộp, những đồng nghiệp lúc nãy đặt đồ ăn liền chứng kiến cảnh tượng: đám ăn một miếng là c.h.ử.i thề một câu. Tiếng "Đệch!" nối tiếp vang lên khiến những còn mà phát ngấy.
"Này, mấy quá lên ? Có mỗi món gỏi thôi mà?"
Một nhân viên nam khoái món gỏi bực bội đảo mắt, cứ như từng ăn gỏi bao giờ , ngạc nhiên thái quá.
"Ngon thật mà, tin ông nếm thử xem!"
Đám đang đắm chìm trong mỹ vị nào chịu ai chê bai món gỏi nửa lời, ngon thế cơ mà!
Anh tiện tay nhét một cọng rau chân vịt miệng đang tỏ vẻ nghi ngờ.
Bắp cải thì ngon quá , chỉ nhai sống, chẳng nỡ chia sẻ.
Thịt luộc xốt tỏi thì vỏn vẹn hai miếng, miếng to cuộn ăn mới , cũng nỡ cho.
Cà tím cũng ngon, mềm tan dễ đưa cơm.
Chỉ món rau chân vịt là khoái lắm, thể san sẻ một chút.
Người hé miệng định phản bác thì nhét nguyên cọng rau chân vịt miệng.
Món ghét nhất đời chính là rau chân vịt!
Ăn cứ chát chát ở lưỡi!
cái miệng phản xạ tự nhiên, nhét đồ ăn là tự động nhai hai cái.
"Ủa?"
Sao cọng rau chân vịt chát, mà còn vị ngòn ngọt nữa!
Rau chân vịt chứa nhiều axit oxalic, lý do khiến nhiều thích ăn là do lượng axit khử sạch, khi ăn sẽ thấy chát lưỡi, nếu sạch thì sẽ .
nếu chần quá lâu, rau sẽ nát nhừ, ăn cũng dở.
Thế nên cực kỳ chú ý đến thời gian chần rau.
Thêm đó, rau chân vịt cũng nhiều loại. Loại lá tròn thường chát hơn, còn loại lá nhọn thì mềm mại, tươi ngon hơn, hương vị cũng hơn.
Loại rau dùng ở đây chính là loại lá nhọn, kết hợp với việc lựa chọn loại giấm phù hợp, tạo nên một hương vị chua cay, ngọt thanh vô cùng hấp dẫn.
Có những loại giấm chỉ vị chua gắt, nhưng cũng loại giấm thanh đạm và mang chút hậu ngọt.
Sự kết hợp của từng loại gia vị khác sẽ tạo những phản ứng hóa học mới mẻ. Trong quá trình học tập, Phương Thương ngừng thử nghiệm.
Cho đến khi pha chế hương vị phù hợp nhất với nguyên liệu.
Chẳng hạn như loại giấm dùng cho món gỏi rau chân vịt trộn nấm kim châm sẽ khác với giấm dùng cho gỏi dưa chuột.
Từ ngày Phương Thương bắt đầu nấu ăn, tủ gia vị ở nhà phong phú hơn hẳn.
Phương Thương thường ghi chép những hương vị ưng ý trong quá trình học tập tại gian hệ thống sổ tay, nhờ bố mua về.
"Thế nào, ngon chứ?"
"Ông ăn chung nấm kim châm với rau chân vịt xem, cảm giác lạ lắm. Cái độ trơn tuột của nấm kết hợp với độ ngọt giòn của rau chân vịt, thanh mát cực kỳ!"
Hương vị tổng thể trơn mềm, chua ngọt miệng, tuyệt vời ông mặt trời!
"À mà , tên quán là gì nhỉ?"
Người đồng nghiệp ăn thử xong chẳng còn nghi ngờ gì về độ ngon của món gỏi nữa, ngược còn thấy ngại ngùng khi hỏi tên quán.
"Cứ gõ tìm Quán A Quân, chọn phần gỏi thập cẩm là xong."
Người đàn ông cầm điện thoại lên tìm kiếm. Thấy quán nhưng lướt tới lướt lui chẳng thấy món gỏi : "Là quán ? Sao thấy món gỏi nào !"
Mấy đồng nghiệp cũng ngó đầu xem, lướt thử một vòng thắc mắc: " là quán mà, món gỏi mất tiêu ."
Người đồng nghiệp phía buồn bã ngoái đầu : " xem thử , hết hàng , chắc là bán hết sạch ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-24-nghi-ban-som.html.]
Thế thì chịu .
Người đàn ông tiếc nuối lưu địa chỉ quán.
"Không , để tối xem , tối chắc chắn sẽ nhiều đặt món gỏi hơn."
...
Tại quán A Quân.
Chưa tới 1 giờ chiều, bộ nguyên liệu món gỏi trong quán sạch nhẵn.
Mở quán ăn bao nhiêu năm, đây là đầu tiên Phương Quân đóng cửa sớm vì hết sạch thức ăn.
Và đây còn là nguyên liệu dự trữ cho cả một ngày.
Ông chuẩn nhiều, định bụng bán cả trưa lẫn tối.
Không ngờ chỉ trong một buổi trưa, lượng nguyên liệu gấp đôi dự kiến hết veo.
Buôn bán đắt hàng thế , ngạc nhiên cho .
"Con trai, mệt con?"
Đến giờ đóng cửa, Phương Thương nhoài bàn, Phương Quân cất tiếng hỏi câu hỏi muôn thuở.
Phương Thương: "Bố , con phụ giúp bếp, quán đông khách, bố vui ?"
Hai vợ chồng Phương Quân sững sờ.
Không ngờ con trai thốt câu .
Trong ký ức của Phương Thương, những lúc quán ế ẩm, tuy bố thở ngắn than dài mặt , nhưng những món ăn thừa đều tự "xử lý".
Đồ tươi thì nhất quyết mang bán.
Hồi nhỏ, hễ đến lúc Phương Thương mừng húm, vì ăn một bữa ê hề mấy món liền.
Nếu giúp sức, quán chắc chắn sẽ ngày càng ăn phát đạt.
Vậy tại bố phản ứng theo kiểu chuyên tâm học hành.
Phương Thương hiểu nổi, cảm thấy điều ngược lẽ thường.
Giây phút , Ngô Hân chợt nhận con trai lớn thật .
Là do bậc bố như họ luôn coi con cái là những đứa trẻ nhỏ bé, lúc nào cũng cần bao bọc, cần bố quyết định chuyện.
Là do họ luôn mặc định con còn nhỏ dại, gì cũng lóng ngóng, đến rót cốc nước cũng sợ con bỏng.
Thì con trẻ trưởng thành từ lúc nào mà họ hề .
Nhìn thấy sự băn khoăn chân thành trong ánh mắt Phương Thương, Ngô Hân qua loa qua chuyện, mà đối diện , thẳng mắt con và : "Vì kiếm tiền nuôi gia đình là trách nhiệm của bố . Con vẫn còn là một đứa trẻ, là học sinh, con còn nhỏ lắm, cần nhọc lòng vì chuyện mưu sinh của gia đình. Con thế sẽ khiến bố cảm thấy với con, vì mang cho con cuộc sống hơn, để con bận tâm đến việc buôn bán, lo nghĩ đến chuyện kiếm tiền khi còn quá nhỏ, bố sẽ buồn lắm đấy."
Ngô Hân xong, dịu dàng xoa đầu Phương Thương.
Mũi Phương Thương chợt cay xè.
Cậu cố kìm nén ngẩng đầu lên, sợ bố sẽ thấy hốc mắt đang đỏ hoe.
"Trẻ con lo nghĩ nhiều gì, con cướp hết việc của bố thì bố gì. Nhớ nhé, đây là quán của bố, bố mới là bếp trưởng. Nếu con thích nấu ăn thì lớn lên tự mở một cái quán, ngày nào cũng nấu thỏa thích chẳng ai cấm, !"
"Đừng để bữa nào khách tố cáo nhà bóc lột sức lao động trẻ em, lúc đó niêm phong quán thì cả nhà đê mà ở đấy."
Câu đùa của Phương Quân khí vui vẻ trở .
Vô hình trung, tình cảm gia đình thêm phần gắn bó.
Tình yêu thương chẳng là như .
Anh thương em, em thương .
Yêu thương, thường liền với cảm giác mắc nợ .
...
"Thế tối nay con hai món thôi nhé, nhiều mệt lắm."
"Cái thằng ranh bướng thật đấy, hai món là mệt ? Hay là học bài , con chả mê nhảy hip hop, bảo nhảy ngầu lắm mà, mới học bao lâu bỏ ."
Nhắc đến chuyện , Phương Quân ngán ngẩm, cảm thấy con trai việc gì cũng chỉ là hứng thú nhất thời, bữa đực bữa cái.
"Tập nhảy mệt hơn bếp nhiều!"
Phương Thương nhớ tuần đầu mới học nhảy hip hop, học xong thì chân tay đau nhức, đầu óc cuồng, vì cứ chúc đầu xuống đất mà xoay vòng vòng.