Hơn bảy giờ, An Tiểu Hào mang đồ ăn đóng gói về nhà. Từ khi ăn đồ ở quán A Quân, mê mẩn món ăn ở đây.
Cậu , cả ngày rảnh rỗi, sáng nào cũng xếp hàng ở quán A Quân. Trước cửa quán dù đông , nhưng lạ, chuyện thì cũng chẳng ai cố đến bắt chuyện, điều khiến An Tiểu Hào, vốn mắc chứng sợ xã giao, thấy yên tâm và còn cảm giác bất tiện như .
Hơn nữa, xếp hàng mấy hôm nay, thích bầu khí cửa quán A Quân. Người đến , nhộn nhịp, đủ thứ tiếng chuyện, tiếng chơi game, tiếng rao hàng, thậm chí cả tiếng đ.á.n.h mạt chược. Mọi mua rau mua thịt, mặc cả qua , tràn ngập thở cuộc sống.
Dù gì, chỉ cần đó lặng lẽ ngắm thứ xung quanh, cũng thấy thư giãn. Con sinh là động vật sống theo bầy đàn, dễ môi trường xung quanh tác động. Cậu cảm thấy chỉ thích ngắm sự náo nhiệt , mà còn hòa đó, ngay cả bản cũng ý nghĩ giật .
An Tiểu Hào bày thức ăn đĩa, Đinh Hữu Lan hấp cơm từ , giờ bày hai bát lên bàn. Hôm nay chỉ gà xào ớt và dưa chuột trộn, vì An Tiểu Hào mua nhiều nhưng chỉ cho bấy nhiêu tiền. Cậu đành chọn món gà xào ớt thèm nhất, kèm thêm món dưa chuột trộn giá rẻ .
Cậu múc gà xào ớt bát, trộn với cơm. Món gà xào ớt cay nồng thơm lừng, cay mà gắt, thịt mềm giòn, ăn với cơm là kết hợp hảo. Nước sốt sánh đặc nhuộm cơm thành màu hổ phách.
Đang ăn, An Tiểu Hào bỗng nghĩ đến một vấn đề: nhà hình như hết tiền . Lâu nay , chỉ kiếm tiền nuôi gia đình, ngày nào cũng ăn uống, chịu nổi. Trước mỗi ngày cho 200 tệ mua đồ ngon, giảm xuống còn 100, giờ càng ít, chỉ đủ tiền ăn theo thực đơn.
Không thể thế , ít nhất lên kiếm tiền, vì đồ ăn ngon, kiếm nhiều tiền hơn.
“Mẹ, là con cũng cửa quán A Quân bán hàng rong . Ở đó đông , nhiều bán hàng. Ngoài lấy , còn nhiều ở gần còn sang đó mua đồ, bán hàng ở đó nhất định kiếm tiền, ảnh hưởng đến việc lấy của con."
Đinh Hữu Lan , nước mắt chực trào . Bà nhanh chóng lau , cố kìm xúc động : "Vậy con bán gì? Mẹ lo liệu cho con." An Tiểu Hào suy nghĩ : "Hay là bán bánh xèo . Mấy năm học đại học, hè đông con thêm kiếm tiền tiêu, từng học bánh xèo, cũng khá ngon. Ở phố đại học bán chạy lắm, các bạn sinh viên đều khen ngon, chắc thực khách ở quán A Quân cũng sẽ thích."
Sinh viên đại học kén chọn lắm, đồ họ thích ăn thì chắc chắn tệ. An Tiểu Hào tự tin về quầy bánh xèo của .
“Con chuẩn thêm chút đậu, mỗi ngày nấu một nồi sữa đậu nành lớn, ăn bánh xèo uống sữa đậu nành. Mẹ thấy thế nào?”
“Được, . Con ăn , sang hàng xóm nhờ giúp chút việc, một lát."
Đinh Hữu Lan đặt đũa xuống chạy cổng khu nhà, lấy điện thoại gọi cho em trai, run run : "Thành công , Tiểu Hào chịu ngoài việc ." Em trai cũng vui: "Em bảo cách mà. Thằng bé thèm ăn, ăn ngon thì tự mua, mua mãi tiền đủ, nó nghĩ cách kiếm tiền. Không gì là một bữa ngon ở quán A Quân giải quyết , nếu thì hai bữa, ba bữa."
"Cứ để nó , miễn nó ăn ngon thì nó sẽ tiếp tục cố gắng, chẳng mấy mà sẽ trở như xưa." Chiến dịch giải cứu đứa cháu trai sa ngã, thành công!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-242-thu-tinh.html.]
Nói chuyện với em trai một lúc, Đinh Hữu Lan cúp máy, lạy về phía bầu trời: "Tạ ơn trời đất, tạ ơn Phật Bồ Tát!"
Nếu Phương Thương chuyện , chắc sẽ : Cậu lạy Phật gì, chẳng đồ ăn của mới tác dụng ?
Sau bữa tiệc cuối cùng trong kỳ nghỉ hè , Phương Thương bắt đầu con đường học tập của học kỳ mới. Thực khách cũng bắt đầu cuộc sống như , ngày nào cũng mong đến cuối tuần để ăn nhiều món ngon của quán A Quân, và mong nhất là học sinh nghỉ. Bởi vì hễ học sinh nghỉ, Phương Thương sẽ nhiều món ngon.
Họ thậm chí còn thấy ngày Nhà giáo nghỉ là một thiệt thòi lớn, nếu thì giáo viên nghỉ, học sinh cũng lên lớp.
"Mỗi ngày đều mong ngày nghỉ, tự thấy như trở thời học sinh.”
“Ai bảo , , chẳng để ý đến cuối tuần ngày lễ gì. Giờ đầu giường là lịch, tường treo lịch, ngày lễ nào còn dùng bút đỏ đ.á.n.h dấu.”
“ còn mong chủ nhỏ lớn nhanh, lớn học, chúng khỏi ngày nào cũng mong nghỉ.”
“Chờ , sẽ lớn thôi."
Một cư dân mạng tỉnh táo đặt câu hỏi: "Nhỡ chủ nhỏ lớn lên, lên đại học, ở Giai Thành nữa thì ?" Cả nhóm im lặng một hồi, tiếng gầm vang lên: "Không , dám động đến tâm đạo của , ăn một gậy !"
Dù cư dân mạng nghĩ gì, cuộc sống của Phương Thương vẫn đều đặn: học, , ngủ, học, , ngủ. Cửa hàng chuyển địa điểm, nhiều học sinh từng ở gần quán A Quân cũng khó mua đồ ăn ngon. Tất nhiên, ở xa thì ở gần, chỉ là kẻ vui buồn.
chuyển từ gần thành xa quả là quá khó chịu. Mấy cô bé bao nhiêu , bắt đầu nghĩ cách. Đừng coi thường trẻ con, chúng nghĩ đủ trò dở dở , khiến lớn nên . Tất nhiên, Phương Thương cũng liên lụy.
Sáng hôm đó, Phương Thương đạp xe đến trường, nhảy xuống xe, một bạn nữ bỗng lao tới nhét tay một lá thư màu hồng, hét lớn: "Phương Thương, tớ thích , bạn trai tớ nhé!" Phương Thương suýt ngã nhào, may mà Trương Triều luôn đợi đỡ xe, thì mất mặt.
“Hả, định gửi thư tình cho , còn bảo bạn trai ?" Phương Thương ngơ ngác bạn nữ mặt.
---