Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 253: Đây không phải nhân gian, mà là địa ngục

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:55:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ Bảy hôm đó, Mộc Quách Húc ăn uống thả ga, nhất là khi bố ở quê gọi điện hỏi, liền chuyển sang ăn uống điên cuồng. Có c.h.ế.t vì ngán cũng , ai ngăn cản .

Trước cửa A Quân, một ông bố hôm nay may mắn nhờ đồng nghiệp, mượn mua một túi lớn đồ kho. Con trai, con dâu, con gái đều đang ngóng chờ.

Vốn thể mang về ăn, nhưng mấy đứa đều ngoài 30, gia đình, sang nhà ai. Xa thì , gần bận. Con cái cãi mãi, ông bố thấy phiền, bảo đây chờ, mua đồ kho bộ ăn, coi như dạo, gắn kết tình cảm. Đã nắm quyền phát đồ kho, bố lên tiếng, bọn trẻ dám trái, đều ngoan ngoãn đợi bố phát đồ.

Chẳng mấy chốc, ông bố xách túi lớn đồ kho , thấy bọn trẻ ngóng trông, ánh mắt đầy mong đợi, ông hiền. Lần cuối thấy chúng biểu cảm là lúc còn nhỏ, từ lúc lớn lên, lấy vợ lấy chồng, chúng còn ông như nữa. Không ngờ giờ đây, ông thấy cảm giác cần đến.

Ông bước đám đông, : "Gọi bố , bố phát đồ kho."

Mấy đứa xúm , gọi bố ngọt xớt, đeo găng tay, háo hức chờ.

"Bố nhất, con ăn chân gà, hai cái."

Thằng cả , ông bố lấy hai cái chân gà, thằng cả mỗi tay một cái, c.ắ.n ngấu nghiến, như trẻ con.

Thằng hai chịu thua: "Bố, bố là ngọn đèn chỉ lối đời con, là đỉnh cao con vượt qua, con đùi gà."

Dù con khen, ông vẫn cho, nhưng con nịnh thấy sướng. Ông lớn, chỉ đưa đùi gà, còn nhét một miếng gan vịt miệng con.

Con dâu, con gái, rể thấy nịnh thêm, liền thi nịnh hót. Dù một túi lớn nhưng đông , ăn miếng nào miếng đó.

Một cô gái xổm gốc cây cửa A Quân. Hôm nay sinh nhật cô, nhưng nhà ai cũng bận, ai tổ chức. Cô chẳng với bạn, cuối cùng đành đến cửa A Quân. Sinh nhật ăn A Quân, ngửi cũng , coi như an ủi tâm hồn, ít nhất đến.

Đang định đợi lát nữa mua gì ăn, bỗng thấy một bác đang phát đồ kho cửa, mấy gọi bác là bố là nhận. Cô sáng mắt: Chuyến đúng , chỉ cần gọi bác một tiếng bố, chắc bác cũng cho cô một miếng. Bác lớn tuổi, cô mới 18, gọi ông là ông cũng , gọi bố gì sai. Bao nhiêu chị còn vì miếng ăn mà gọi bác, nịnh nọt, cô thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-253-day-khong-phai-nhan-gian-ma-la-dia-nguc.html.]

Tục ngữ : "Giàu sang thể dụ dỗ, nghèo hèn thể xê dịch, uy vũ thể khuất phục."

nếu là đồ ăn A Quân, hình như cũng thể chấp nhận. Cô tưởng tượng bác xa con, gặp , nên mới mượn tiếng gọi để an ủi. Lấy hết dũng khí, cô bước đến mặt ông bố, mặt đỏ: "Bố ơi... con kính bố như nước chảy dài, bố nhà mua đồ kho, chỉ bố, dù lấy vẫn mua , bố giỏi quá..."

Chưa hết, cả bọn ngoái , kinh ngạc. Cô tưởng họ thấy nịnh , liền thêm một đoạn, chỉ túi: "Con khen hết , thể cho con một cái đùi gà nhỏ ? Nếu thêm một miếng tim vịt thì càng ."

Không khí im lặng, cả nhà ông bố quên cả nhai. Cô vẫn , đưa tay đợi.

“Ừ... cầm lấy." Ông bố rút một cái đùi gà nhỏ ngũ vị, một trái tim vịt cay ngọt đưa cho cô.

“Cảm ơn!" Nhận đồ, cô vui mừng chạy về gốc cây, bắt đầu nhai.

Nhà ông bố đợi cô mới tỉnh, nhai bước . Thằng cả tò mò: "Bố, nó gọi bố bố? Bọn con quen nó?”

“Ừ, nó gọi bố bố, bọn con tưởng bố gì giấu .”

“Dù gì bao năm, nếu chuyện cũng đừng giấu, bọn con lớn cả ." Ông bố bọn trẻ tưởng tượng kinh hãi, đ.ấ.m đầu thằng cả: "Đầu óc các mày nghĩ gì thế? Có khi nó thấy chúng mày gọi bố nhận đồ, tưởng gọi bố là đồ mới gọi."

Họ nhỏ, câu cuối ông bố gần như hét. Cô gái đang nhai đùi gà thấy, mặt đờ , hóa đá. Đây nhân gian, mà là địa ngục. Nếu ngày tận thế, xin hãy bắt đầu ngay!

---

Mười món ngon khiến thực khách điên cuồng, màn trình diễn cá nhân bắt đầu. Cả những thứ Sáu ăn, thứ Bảy vẫn thèm, cũng nhập hội. Cái gì, hôm qua điên , hôm nay còn điên? Xin , hôm qua điên cho hôm qua, hôm nay điên cho hôm nay. Trên đời chỉ món ngon là thể phụ, nên cuồng nhiệt. Đã thấy nhiều cảnh thực khách ăn ngon vui vẻ diễn trò, Ngô Hân và bình tĩnh.

---

 

Loading...