Hiệu trưởng chuyện thư tình hơn một tiếng, khô khốc, uống ba cốc nước, thấy giáo viên vẫn tiếc nuối. Hiệu trưởng tức giận, ông điểm học sinh , nhưng ông là hiệu trưởng, chịu trách nhiệm về học sinh và nề nếp. Để ai trường học sinh thư tình, cả lớp luyện thư tình, ông hiệu trưởng nổi. Ông yêu cầu họp phụ , thông báo chuyện thư tình, đề nghị phụ phối hợp ngăn cấm. Phụ tham gia thì tính chất khác, giáo viên nghiêm túc, hứa sẽ trao đổi.
Nghỉ một ngày, chơi với bạn, hôm đến trường, Phương Thương nhận tin tối họp phụ .
“Cái gì? Họp phụ nữa?" Cậu nhớ tháng nay gì sai , nghĩ mãi thấy, yên tâm. Cậu là lớn, như trẻ con quên khăn quàng đỏ mà ngỡ trời sập. mắng thì ngại thật.
"Thiên Vũ" bách khoa thư mang tin: "Anh em Long Vương báo, em bố là giáo viên Toán, lén chuyện, họp bàn chuyện thư tình, chắc nhiều em khổ." Phương Thương giật , đúng là liên quan. Bạn xong, nhà quản lý nghiêm, thở dài: "Mẹ thư tình, đòn roi chắc chắn.”
“Nhà tệ hơn, đòn đôi, bố sẵn sàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-257-tu-nghi-di.html.]
“Chúng cho Thương, ? Cả trăm , lẽ nào đ.á.n.h hết?" Đứa khác lườm. , trừng phạt tập thể, kiểm điểm, mà báo phụ , là trừng phạt từng .
Giờ Văn, cô Vương bảo thư cho bố đến họp, điều dám . Bọn trẻ nghĩ cách để bố xong bớt giận. Trưa về, Phương Thương báo tin, tối bếp bận, họp. Để chuẩn , là chuyện thư tình. Cha quan tâm tình yêu sớm, bà con: "Con chứ? Con bận thế, còn thời gian thư, cô bé giỏi lắm." Phương Thương lườm: "Mẹ, con bận quá, thời gian.”
“Vậy thì ." Bà thở phào, chiều đón con, ăn mặc chỉnh tề họp. Khi cô Vương mục đích họp, bà sững sờ. Cô Vương : "Họp bàn chuyện học sinh cả trường thư tình cho Phương Thương. Lớp cũng , mong phụ hợp tác." Xung quanh bà, bà cứng đờ. Tiếc là bà nổi tiếng, phụ đến A Quân đều . Khó trách con trai hôm qua tỏ vẻ, nó , nhưng là nhận.
May cô Vương cho xem thư con , mới . Bà mở , chỉ một câu: Mẹ đừng ngại, lên, chỉ cần ngại, khác mới ngại. Bà giơ hai ngón tay kéo khóe miệng . Xung quanh, thư con khiến phụ . Trần Hùng : Đừng đ.á.n.h con, trong bàn bánh. Bên cạnh : là võ tướng, giỏi , ý tự hiểu. Nữ sinh : Đừng cô , phá tình con. Bên : Thưa mẫu hậu, con sợ, chỉ xin họp lấy cuốn tiểu thuyết tịch thu, hết. Bố Trương Triều xong như nắc nẻ. Cô Vương thấy, hỏi: "Trương Triều gần đây tiến bộ, gì?" Bố : Cảm ơn bố , thầy cô, trường học... đủ thứ nịnh. Cô Vương cảm thán: "Tiến bộ thật." Bà , bố xuống thư, ánh mắt sắc lạnh, thư : Nhớ mang hai gói bánh cay, thì thôi con cưng duy nhất, giáo viên hỏi thì tự nghĩ .
---