Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 26: Các người nghĩ mấy món lạnh này do ai làm?
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:34:50
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời quả thực khiến chẳng đỡ thế nào cho !
Khách quen đều mấy món ăn lạnh ngon lành dạo gần đây của quán A Quân là do con trai mười tuổi của ông chủ đích . Đó vẫn chỉ là một đứa trẻ đang độ tuổi học tiểu học cơ mà. Những lớn như bọn họ thể thốt cái câu bắt một đứa trẻ nghỉ học, bỏ cả thời gian nghỉ ngơi để chui bếp xào nấu cơ chứ!
Những lời như thực sự tài nào miệng .
"Thế thì lấy cả hai món nhé, gói mang về cho ."
Vị khách quen sống cùng khu chung cư với gia đình ông chủ. Ban đầu họ cũng chẳng thiết gì, nhưng vì ghé quán nhiều , cộng thêm bản tính ăn xởi lởi, nhiệt tình của Ngô Hân nên gặp ai cô cũng thể trò chuyện vài câu.
"Có ngay ạ."
"Vẫn bỏ ớt đúng bác?"
Ngô Hân nhớ nhà ông cụ một cô cháu gái đang học mẫu giáo, ăn cay . Dạo gần đây, tối nào ông cũng tạt qua quán để mua đồ ăn lạnh.
" , cô cháu gái nhà nay ghét ăn rau lắm, thế mà chỉ chịu ăn mỗi món lạnh nhà cô thôi đấy."
Nhắc đến chuyện , ông Vương vui vẻ mặt. Trẻ con kén ăn chẳng thói quen gì. Cứ cô cháu gái nhà ông mà xem, vì chỉ khoái ăn thịt chứ cự tuyệt ăn rau nên sắc mặt lúc nào cũng vàng vọt, ngợm thì chẳng tí thịt nào, gầy nhom như một con khỉ con.
Đưa viện khám, bác sĩ dặn dặn bao nhiêu là cho bé ăn nhiều rau xanh để cân bằng dinh dưỡng. Quan trọng nhất là ăn rau thì dễ táo bón.
bây giờ thì .
Kể từ cái hôm bà vợ nhà ông mải đ.á.n.h mạt chược về trễ kịp nấu cơm, bèn tiện tay ghé quán ăn trong khu chung cư mua vài món lạnh mang về. Trời đất quỷ thần ơi! Ngày hôm đó, cô cháu gái nhà ông chẳng buồn đụng đến một miếng thịt nào, cứ thế ăn tì tì món rau đó cơm luôn. Cả nhà một phen mừng rớt nước mắt.
Thế là từ dạo , tối nào ông cũng chinh đây mua món lạnh. Bởi vì ngoại trừ đồ ăn lạnh của quán , con bé vẫn cương quyết cự tuyệt loại rau xanh khác.
"À đúng , cho thêm một quả dưa chuột nữa nhé. Bán theo từng quả một đúng ? Nhớ lấy dư kẻo đủ ăn."
Ông Vương chắp tay lưng, đủng đỉnh theo Ngô Hân xem cô đóng hộp. Vừa thấy quả dưa chuột dài thượt nhấc lên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ông liếc Phương Thương đang thoăn thoắt thái dưa chuột trong bếp, nhịn mà cất lời khen ngợi: "Thằng bé nhà cô giỏi thật đấy. Mới tí tuổi đầu mà d.a.o thớt điêu luyện thế . Trẻ con tầm tuổi bình thường còn chẳng dám cầm dao, mà nó thái còn nhanh hơn cả lớn."
Được khen ngợi, Ngô Hân tươi như hoa. Làm bậc bố , ai thích khác khen ngợi con cái nhà cơ chứ.
"Cháu nó thích thì vợ chồng cứ để cháu thôi."
"Của bác hết 46 tệ ạ."
Ông Vương thanh toán tiền xong, xách túi đồ ăn lạnh hớn hở bước về nhà. Đi đến cổng khu chung cư, ông bắt gặp ngay ông bạn già tập Thái Cực Quyền chung đang dắt theo đứa cháu đ.í.t tôn dính đầy bùn đất từ ngoài . Nhìn bộ dạng đó là đủ dẫn cháu chơi .
"Ông Đinh , ông dắt cháu mà trông như lôi từ vũng bùn lên thế ?"
"Ôi dào, đừng nhắc nữa. Dẫn nó công viên chơi, lơ là để mắt một cái là nó lộn cổ xuống ao ngay. May mà thanh niên câu cá gần đấy túm kéo lên, nếu chắc rớt mất hồn."
Vừa chuyện ngã xuống ao, sắc mặt ông Vương cũng trở nên nghiêm túc hẳn.
"Tuyệt đối đừng để tụi nhỏ lảng vảng gần mép nước, nguy hiểm lắm. Kiểu về nhà ông khó mà ăn với tụi nhỏ ."
Ông Vương thầm nghĩ, thằng bé thế nào cũng ăn một trận đòn, còn ông bạn e là cũng thoát khỏi một trận mắng mỏ.
Ông Đinh nhăn nhó mặt mày. Chứ còn gì nữa!
"Ông về đây?"
" qua quán A Quân mua hai phần món lạnh. Nói mới nhớ, cháu gái nhà chẳng chịu ăn loại rau nào khác, chỉ cắm đầu ăn rau của cái món lạnh thôi. Ăn sạch sành sanh , nhờ mà dạo nó táo bón nữa ."
"Thật đùa thế? Thằng quỷ nhỏ nhà cũng ghét ăn rau, kén ăn ghê lắm. Nếu thật sự hiệu quả thì cũng mua một ít về cho nó thử mới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-26-cac-nguoi-nghi-may-mon-lanh-nay-do-ai-lam.html.]
"Ông cứ mua về thử xem, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Tối nào cũng mua đều đặn đấy."
Nói xong, ông Vương liền rảo bước về nhà. Đến giờ cơm , cả nhà đang chờ thức ăn của ông mới động đũa. Quy trình bữa tối dạo gần đây của gia đình ông vô cùng đơn giản: hâm nóng mấy món xào từ buổi trưa, đó mua thêm hai phần món lạnh. Với cái thời tiết nóng nực , bữa tối như qua loa chẳng hề phiền phức.
Ngay cả vợ chồng con trai út dạo cũng tan ca sớm hơn hẳn, cốt chỉ để kịp về thưởng thức mấy món lạnh .
Vừa xách túi đồ ăn bước nhà, ông lập tức chạm ba ánh mắt sáng rực giống hệt . Con trai, con dâu và cô cháu gái bé bỏng của ông đang chằm chằm đầy mong chờ ... túi đồ ăn ông đang xách tay. Ánh mắt nồng nhiệt như thể ông lập chiến công hiển hách gì trở về , khiến lòng cũng cảm thấy ấm áp lây.
"Bố về ạ! Hôm nay bố mua những món lạnh gì thế?"
"Con bảo , chúng cũng thể tận quán ăn mà, dù thì ngày nghỉ cũng rảnh rỗi."
Ông Vương xua tay, đưa túi đồ ăn cho con trai bước tới: "Ở quán đông ồn ào lắm. Nhà gần thế thì mang về nhà ăn cho thoải mái."
"Cũng đúng. Niệm Niệm , ông nội mua đồ ăn lạnh ngon về cho con , tối nay chúng ăn thật nhiều nhé~"
Thấy ông bố già tuổi mà chuyện còn cố tình bẻ giọng nũng nịu, con trai rùng ớn lạnh cả sống lưng.
"Đồ ăn nhà ngon thật. Mai cả đưa cả nhà về chơi đúng bố? Thế thì bố mua nhiều nhiều chút, để họ cùng nếm thử nhé."
"Món lạnh, món lạnh, con thích ăn món lạnh~"
Cô cháu gái thấy đồ ăn liền nhảy cẫng lên vòng quanh, dáng vẻ vui sướng của con bé khiến ai nấy đều bất giác mỉm .
"Ngon thế thì bữa trưa chỉ hai ông bà ở nhà, bố cũng đừng cất công xào nấu gì cho mệt. Cứ đó mua hai phần ăn kèm với bánh bao chay cho tiện ạ." Cô con dâu cũng ân cần góp lời. "Để con chuyển thêm sinh hoạt phí cho bố , bố đừng lo chuyện tiền nong nhé."
Hai vợ chồng họ suốt ngày cắm mặt công việc, chuyện chăm sóc con cái đều phó thác cho ông bà nội. Chút tiền lương hưu còm cõi của bố chồng cũng đổ hết cháu gái, nên giờ ông bà chẳng bao giờ tự bỏ tiền túi chi tiêu sinh hoạt. Tất cả đều do hai vợ chồng lo liệu. Nếu thì họ liều mạng việc để gì? Chẳng là để nhà một cuộc sống sung túc hơn .
"Đủ tiêu , một tháng ba nghìn tệ, chỉ mua loanh quanh mớ rau con cá thì tiêu đến bao giờ mới hết."
Ông Vương xua tay từ chối, ông vốn chẳng thích mấy chuyện tiền bạc .
"Không là bố mua, mà là buổi trưa bán."
Nghe bố , hai vợ chồng trẻ tò mò đưa mắt sang, chờ đợi câu giải thích tiếp theo.
"Thế hai đứa đoán xem mấy món do ai ?"
"Thì chắc là ông chủ quán . Tay nghề đỉnh thế mà giờ chẳng để ý đấy." Cậu con trai thuận miệng đáp lời, tay vẫn đang bận rộn dọn đồ ăn đĩa.
"Haha, hai đứa chắc chắn đoán . Mấy món là do con trai ông chủ tự tay đấy! Thằng bé mới học tiểu học thôi, ngày thường còn bận học nên chỉ rảnh rỗi thứ Bảy, Chủ Nhật mới bếp. Hoặc hôm nào bài vở ít thì may mới ."
Nói xong, ông Vương tủm tỉm đắc ý khi thấy ánh mắt ngỡ ngàng, dám tin của con trai và con dâu. Hahahaha, cái lúc ông thấy một thằng nhóc vắt mũi sạch chễm chệ trong bếp xào nấu, ông cũng hoảng hốt y như đấy. Giờ thì , chẳng còn mỗi ông há hốc mồm kinh ngạc nữa, cảm giác quả thực tuyệt vời.
"Thật đùa thế bố? Ngon như thế mà do một đứa con nít ?"
Vương Cao Quân thật sự dám điều : Lần đầu tiên nếm thử món lạnh , lập tức nhớ đến những ngày tháng tuổi thơ. Khi , bố ăn xa, gửi vùng quê nghèo hẻo lánh. Mỗi bố về thăm đều mua cho mấy món đồ kho. Đó là hương vị in sâu nhất trong ký ức tuổi thơ .
Chẳng thể ngờ nhiều năm , cơ hội nếm hương vị . Ký ức tuổi thơ ùa về mãnh liệt đến mức suýt chút nữa rơi nước mắt ngay bàn ăn. Theo đó là cảm giác hạnh phúc ngọt ngào khi thưởng thức món ăn thuộc , một sự kết hợp hảo giữa hương vị nguyên bản và cảm xúc đong đầy.
Dạo gần đây, thực sự nghiện mấy món lạnh của quán A Quân. Cứ mỗi tan hối hả vội vã về nhà là y như rằng tơ tưởng đến hương vị . mơ cũng ngờ tới, một món ăn đong đầy cảm xúc như nhào nặn từ đôi bàn tay của một học sinh tiểu học.
là chuyện khó tin mà!
Trước tin tức, bảo những đầu bếp lão làng, giàu kinh nghiệm sống sẽ thổi hồn cảm xúc trong từng món ăn. Lúc còn chép miệng chê bai là xạo. Bây giờ nếm thử đồ thật , thấy nó ảo ma vô cùng.