Các bước vịt thực sự phức tạp. Sau khi bỏ nội tạng, ngâm rửa nhiều cho sạch máu, dùng nước nóng tưới đều lên vịt, từ cho đến khi da co như hạt ngọc trai. Lúc đó mới dùng mạch nha, nước và giấm trắng pha thành nước sốt giòn da, quét lên bề mặt vịt. Khi quét cũng đều tay, cả những chỗ gấp khúc ở chân và cánh cũng phủ đều. Sau khi quét xong, phơi thông gió cho khô, đợi da khô quét nữa, tiếp tục phơi quét thêm thứ ba.
Lúc tất nhiên thể để khô tự nhiên, nếu thì đến hoa cũng tàn. Vì thế Phương Thương treo vịt lên giá chuẩn sẵn, dùng quạt điện lớn thổi hai bên cho nhanh khô. Trong thời gian chờ đợi, còn tranh thủ pha nước sốt cho các món nguội hôm nay.
Các bước giải thích quá tỉ mỉ khiến ông Phương Quân đang ghi chép bên cạnh cũng choáng váng. Chưa kịp bắt đầu mà công đoạn chuẩn phức tạp đến ? Khó trách , bài toán nâng cao của học sinh giỏi, chỉ chép thôi mà thấy đáp án dài lê thê. Giờ ông cũng cảm giác đó. Mấy món ông học như gà giòn, vịt bia, chẳng món nào phức tạp thế . Với công sức thế , bán 666 đồng một con quá hợp lý.
Trong lúc hai cha con bận rộn, các đầu bếp cũng đến . Thấy Phương Thương vịt , ai nấy đều háo hức. Bữa trưa hôm nay chắc chắn vịt ăn, thật mong chờ.
Sau khi quét nước sốt giòn da thứ ba cho tất cả vịt, treo đó tiếp tục phơi gió. Có quạt điện thổi, ít nhất cũng mất hơn hai tiếng. Phương Thương khẽ tặc lưỡi, bắt đầu phân công: "May mà mỗi bữa chỉ bán mười con, nếu với bao nhiêu công đoạn , chẳng còn thời gian việc khác."
Cậu thực đơn hôm nay đưa , bắt đầu sắp xếp công việc cho .
“Anh Vượng, xử lý cá chẽm. Anh Phong, dưa chuột bện giao cho . Bố, đồ kho nhanh hơn một chút, dán đồng hồ báo thức nồi kho. Trong lúc kho thịt, bố cắt thịt bò xào, đó là món tủ của bố..."
Cậu phân công, các cô rửa rau cũng thứ tự công việc, nhà bếp lập tức nhịp nhàng bắt tay . Khoảng hơn 10 giờ, vịt cuối cùng cũng khô, uổng công Phương Thương dậy sớm bếp xử lý vịt, còn sớm hơn nhân viên cả tiếng. Lúc bắt đầu rót nước dùng bụng vịt, đây cũng là một bước quan trọng, một kỹ thuật truyền thống. Khi vịt, nó sẽ tạo hiệu ứng hấp bên trong và nướng bên ngoài, giúp vịt chín nhanh hơn, da giòn hơn, thịt mềm và nhiều nước hơn.
Sau khi rót nước dùng cho từng con và treo lò nhóm lửa, Phương Thương thở phào nhẹ nhõm. Dưới ngọn lửa, da vịt dần đổi màu. Ban đầu chỉ ửng vàng, đó màu dần đậm, mỡ vịt bắt đầu chảy , thấm dần xuống da, khiến da càng bóng mượt. Mỡ thừa nhỏ xuống lửa, phát tiếng xèo xèo. Than gỗ táo tỏa mùi thơm trái cây, lan tỏa khắp căn bếp. Theo thời gian, thịt vịt cũng dần tỏa mùi thơm đặc trưng, bay khắp nơi. Mùi thơm từ bếp lan hành lang, tới đại sảnh. Lúc trong sảnh bắt đầu khách.
Thực khách đến quán A Quân ăn cơm luôn vẻ sốt ruột chờ nổi. Dù giành , lẽ thể ăn, nhưng hễ thời gian, họ vẫn đến . Cứ như đồ ăn đến ăn sẽ ngon hơn .
Lúc , những đang trong sảnh cũng ngửi thấy mùi vịt . Mùi gỗ trái cây pha lẫn mùi thịt vịt, mang hương khói đặc trưng, thật hấp dẫn, ai nấy đều hít một thật sâu.
“Trước đây ngửi thấy mùi thơm nào như thế , đoán chắc chắn là mùi vịt , ngửi thấy thèm quá."
Một thực khách nuốt nước miếng thốt lên đầy thích thú.
“Cậu thừa, mùi vịt rõ ràng thế ai mà chẳng là vịt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-261-xin-hay-goi-toi-la-vua-may-man-ong-vuong.html.]
“ , mùi đặc trưng thế , dùng ngón chân đoán cũng là vịt . Tiếc là bốc thăm trúng, chẳng ăn."
Bốc thăm cũng như rút thăm, dựa may mắn. Mười con vịt, nhiều tham gia bốc thăm, đương nhiên đa là trúng. Giờ ngửi thấy mùi thơm, càng thêm thèm.
“ , ăn, chỉ ngửi mùi cho đỡ thèm. Thôi thì cuối tháng , tiền tiêu, bốc trúng vịt coi như tiết kiệm, tháng bốc tiếp. Nếu mà bốc trúng thật, vay tiền ăn cơm.”
“ đấy, đủ tiền, tạm thời ăn, coi như gửi tiền ở A Quân. Cuối tuần mua, thực sự vội, vội chút nào.”
“Cậu tiền nhưng tiền, vấn đề là tiền mà cũng bốc trúng. thực sự ăn vịt , lát nữa ai bốc trúng nhưng cuối tháng đủ tiền, nhượng nửa con ? Nếu , sẵn sàng trả tiền cả con." Người trông vẻ là đại gia.
Thật trùng hợp, mấy bàn đều bốc trúng, ai cũng thèm vịt , nhưng ngoài miệng thì bảo vội, thực tế thèm phát điên mà vẫn cố tỏ bình tĩnh. Ngồi giữa đám đông đó là ông Vương. Mọi đang bàn tán sôi nổi thì ông hề tham gia, suốt buổi chỉ bình thản uống kiều mạch của A Quân. Ai cũng sôi nổi, chỉ một ông im lặng, thể chú ý. Một quen bên cạnh thúc lưng ông: "Ông Vương, bình thường ông nhiều nhất, hôm nay ỉu xìu thế? Không chỉ là bốc trúng thôi , ai cũng bốc trúng mà, ông buồn gì? Hôm nay trúng, mai bốc tiếp ."
Ông Vương xua tay: "Thôi, đừng bắt nữa.”
“Sao ?" Ông Vương cúi đầu che mặt, cả vai run lên nhè nhẹ, như đang kìm nén điều gì, trông như đứa trẻ sắp vì ấm ức.
“Không chứ, ông Vương, ông thật đấy ? Không ăn vịt mà ông khổ sở thế ư? Yên tâm, dù ông mua vịt , ông vẫn là lão già nhất nhóm bọn , vì ông nhiều trò nhất, như một cục kẹo vui .”
“Hay là lúc bốc thăm sáng nay, ông trúng, ông trúng, chỉ ông ở giữa bỏ lỡ?"
Ông Vương là nổi tiếng trong các nhóm fan của A Quân. Nhóm nào ông đều , nhóm cũng danh. Giờ thấy ông Vương buồn, mừng thầm an ủi. Bỗng nhiên ông Vương thẳng dậy, phá lên, như kế thừa nụ của Uchiha.
“Chính các tự tìm, khoe , ha ha ha ha, bốc trúng . Dù chỉ mười suất, vẫn giành một. Từ giờ, xin hãy gọi là Vua may mắn - ông Vương."
---