Tiểu Á bưng món, bỗng thấy bàn tròn đông kín mười hai . Cô nhớ , nhận ngay đây là vị khách đó, liền hỏi: "Chào quý khách, nhớ quý khách đặt phòng riêng lầu, ?" Vị khách thưởng thức vịt hô hào hào hứng đáp: "Tụi đặt phòng riêng, nhưng thấy ăn ở sảnh thú vị hơn, nên đổi bàn với khách ." Ăn ở sảnh thú vị hơn ? Tiểu Á ừ một tiếng, thắc mắc bỏ . Cô hiểu, nhưng thực khách bên cạnh hiểu ngay. Trời đất, chẳng qua bốc trúng vịt , khoe với thiên hạ. Ăn vịt thì ghê lắm ? Tụi ghen tị... hu hu, thèm c.h.ế.t , biến thành con bọ cạp để xin một miếng.
Trên lầu, gần hành lang, bàn của Giám đốc Châu và cũng đang ăn. Trên bàn đầu tiên là món nguội, hôm nay bốn món nguội cho . Vừa ăn món khai vị chua cay sảng khoái, nhâm nhi rượu. Nộm sen chua cay, thịt gà xé cay, món nào cũng là món nhắm tuyệt vời. Lần khác , là đàm phán hợp đồng, cả hai bên đều cẩn thận, ăn uống vì quen nên cũng tự nhiên. Lần hợp đồng xong, đơn hàng tiếp theo đang thương thảo, rõ là hợp tác lâu dài, nên coi như nhà. Hơn nữa gần đây giữ liên lạc, cũng . Mọi chuyện vui vẻ, Giám đốc Châu thỉnh thoảng kể chuyện về dân Giai Thành tranh ăn A Quân, khiến Giám đốc Lỗ ngất. Đặc biệt khi chuyện giành đón học sinh cổng trường để ăn món của chủ, tưởng là bắt cóc trẻ con, ông đập bàn.
"Lão Châu, ông định c.h.ế.t để kế thừa chức vụ của ? cho ông , cửa ." Giám đốc Lỗ ôm bụng đau. Giám đốc Châu : "Kế thừa chức vụ cũng , thế thì ký bộ đơn hàng năm , năm nữa cho công ty . Sếp vui, lương thưởng tăng, ngày nào cũng ăn A Quân, sướng."
Đang , vịt Bắc Kinh của bàn họ mang lên. Ánh mắt đổ dồn đĩa vịt. Thịt vịt thái lát mỏng như cánh ve, cho thấy tay nghề của đầu bếp. Lớp mỡ đều bề mặt, lấp lánh ánh sáng, rõ vân da, như gấm vóc mịn màng. Thớ thịt mịn, sợi thịt hiện trong miếng thịt, thịt hồng hào, mọng nước.
Ai còn tâm trạng chuyện phiếm? Chỉ thưởng thức món ngon mà cả sảnh đều thèm thuồng. Đeo găng tay, bánh tráng dai mềm xòe trong lòng bàn tay, phết một thìa tương ngọt sánh đặc, mùi lên men thơm nồng, ngửi thấy ngọt. Đặt vài lát thịt, thêm hành trắng và dưa chuột. Cuộn , nắm trong tay thấy bánh mềm và thịt ấm. Cắn một miếng, đầu tiên là mùi bột và vị dai của bánh, vị mặn ngọt của tương lan đến đầu lưỡi. Mùi tương đậm nhưng gắt, hài hòa.
Răng chạm da, tiếng răng rắc, vị béo hòa với vị ngọt của tương. Cắn sâu, thịt mềm, chỉ cần nhấc nhẹ là tách , nước thịt tràn , chảy miệng. Đó là hương thịt nguyên chất, mặn mà, hòa với vị béo và ngọt của tương, càng nhai càng thơm. Đang ăn ngon, vị cay nhẹ của hành trắng bỗng xuất hiện, cay gắt, mà như làn gió mát, dịu dàng xua tan chút béo ngậy. Dưa chuột giòn mát, thơm ngọt, nổi bật hương vị, ngấy, bí, ăn mãi thôi. Một miếng vịt Bắc Kinh chinh phục khẩu vị của , ai cũng sáng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-264-muon-bung-ca-dia-len-liem.html.]
"Một miếng vịt , tiên ông cũng đổi, yêu quá." Hương vị tuyệt vời, Giám đốc Lỗ nhắm mắt, như thưởng thức trọn vẹn. Tổng giám đốc Khâu vốn sành ăn, thường khắp nơi tìm ngon, nay ăn vịt , cảm hứng dâng trào, về ngay cảm nghĩ.
“Vịt , từ bánh mềm, tương đậm, da giòn béo, đến thịt mềm ngọt, từng lớp, mỗi miếng một bất ngờ, cảm giác phong phú." Ông tấm tắc: "Sau khi ăn xong, vẫn còn vị ngọt của tương, thơm của thịt, dư vị của gỗ trái cây, nhiều tầng như điệu nhảy trong miệng, mỗi miếng đều khác, dừng ."
Mọi vỗ tay nhiệt liệt. Giám đốc Lỗ giơ ngón cái: "Tổng giám đốc Khâu quả là sành ăn, chỉ thấy ngon, cụ thể. Ông một câu khác.”
“Quá khen, chỉ thích tìm hiểu món ăn. Giám đốc Lỗ mới giỏi, hai câu vị say mê của vịt ." Hai tung hứng , tay cũng chậm .
Cấp hai bên phụ họa, bắt đầu tấn công thịt vịt với tốc độ nhanh mà vẫn lịch sự. Giám đốc Châu và nghĩ, lợi dụng lúc sếp để ý, ăn thêm vài miếng. Có khách, sếp phát hiện cũng tưởng khách ăn nhiều. Trợ lý Ngải nghĩ, sếp nhiều , chúng khách sáo, vịt ngon thế, ăn nhiều một chút. Sếp thấy vịt vơi nhanh sẽ tưởng bên ăn. Cả hai bên đều nghĩ đối phương sẽ ngại mà ăn chậm, thế là hai sếp ăn uống nhã nhặn, cấp thì nuốt chửng, bưng cả đĩa lên liếm.
---