"Hôm nay đầu bếp nhỏ cũng mười món, tụi gọi hết , món kho đặc trưng tất nhiên thể bỏ qua, mỗi loại một đĩa." – một bạn nam đề nghị.
"Ừ ừ, gọi thế , lát nữa mỗi đứa một bát cơm, thêm ít nước thịt kho, trộn cơm ăn, thơm phức."
" thèm mì đ.á.n.h trứng hơn, cho một tô, xếp thịt kho thái lát lên , chan nước thịt, thêm ớt cho cay, thế mới gọi là ngon."
Tuy ai cũng bận rộn, thường xuyên ăn ở quán A Quân, nhưng vì một miếng ăn, ngày nào cũng lướt video nghiên cứu. Vừa tới nơi xác định mục tiêu rõ ràng, tối qua tính toán kỹ càng cả .
Cao Mai góp ý: "Thực còn cách ăn ngon hơn, là bóp nát lòng đỏ trứng kho, trộn cơm, cơm thấm đẫm vị béo ngậy của trứng, thêm nước thịt, càng đậm đà hơn."
" là ăn thật!" – khen.
Cao Mai , cầm thực đơn ghi ngoài. Thấy nhân viên bận rộn, cô tự cầm xuống . Hành lang bên là bếp, treo biển "Khách miễn ". Cao Mai ngay cửa chờ.
lúc dì Trương bưng chén qua, thấy con gái thì vui mừng, tiện thể cầm thực đơn giúp.
Mấy trong quán cũng thích buôn chuyện, họ hôm nay con gái dì Trương tới ăn và phòng nào. Thấy phòng, A Vượng trêu: "Ồ, dì Trương, con gái dì tới , để lấy ít đồ nguội cho họ ăn ."
"Vậy phiền nhé."
Có quen đúng là dễ . Chẳng mấy chốc, năm đĩa đồ nguội và thịt kho mang lên bàn.
Mọi đang uống nước và tán gẫu, giờ lập tức buông đề tài, cầm đũa thưởng thức.
Lúc , dì Trương bưng nửa con vịt thái lát phòng. Vịt màu đỏ sáng bóng, hương thơm ngào ngạt, khiến ai nấy đều chú ý.
"Ồ, vịt Bắc Kinh!" – Cao Mai hào hứng dậy: "Mẹ, bàn là đặt giúp con, con còn chẳng xin , vịt ăn thế?"
Dì Trương giải thích: "Lúc ăn cơm trong bếp, bà chủ ăn sáng no quá, chẳng hứng, chỉ ăn qua loa. Ông chủ để riêng cho bà cả một con vịt . Giờ bà đang ăn trong bếp, một hết, nên còn nửa con."
" nghĩ các cháu cũng thèm, hỏi bà chủ một tiếng, ngờ bà đồng ý, coi như các cháu may mắn đấy."
"Cảm ơn dì Trương, dì đúng là bố nuôi của tụi con, ơn quá."
Cả nhóm mừng rỡ, cả dậy, mắt dán chặt đĩa vịt mà cảm ơn ngớt.
"Cảm ơn gì, các cháu đều là bạn của Tiểu Mai, ăn ngon miệng nhé."
Dì Trương , cả đám vẫn chằm chằm đĩa vịt, chẳng rời mắt .
Vì chỉ nửa con nên A Vượng còn tỉ mỉ tạo hình , tất cả miếng thịt xếp lớp lớp thành hình bông mẫu đơn.
Lớp thịt ngoài cùng lật , lớp da màu đỏ thẫm phủ một lớp mỏng mỡ, lấp lánh ánh hổ phách trong khí, tựa cánh hoa khẽ rung gió.
Lớp giữa xếp sát trong, mép cháy xém màu cánh gián, giống như cánh hoa cuốn .
Phần trung tâm thái nhỏ nhất, da vịt đậm màu hơn, y như nhụy hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-266-toi-con-ghen-ti-voi-me-toi-co.html.]
Mỗi miếng thịt đều mỏng đến xuyên ánh sáng, nhưng da vẫn thẳng, chỗ tiếp giáp da và thịt lớp mỡ trong suốt, tô điểm cho cánh hoa một đường viền mềm mại.
Rau xanh như ngọn mướp bày cành lá, mép đĩa còn vẽ một hình dấu ấn đơn giản bằng sốt, khiến món trông như tác phẩm của danh họa.
Đĩa vịt bưng lên trở thành tâm điểm của cả phòng. Hình thức , màu sắc bóng bẩy, mùi thơm nồng, món trong đại sảnh chắc cũng chỉ thế thôi.
"Trời đất, là một kẻ công, bao giờ nghĩ ăn món sang trọng thế . Tự nhiên thấy cũng oách quá là nhỉ."
"Ảnh vịt gửi trong nhóm xếp dạng oval, chỉ đĩa của chúng mới thành bông hoa."
"Thế còn chờ gì, chụp ảnh ."
Giới trẻ là thế, dù nóng lòng đến cũng lấy điện thoại chụp và đăng lên mạng xã hội .
Dù ai cũng thèm nhỏ dãi, nhưng vẫn cố kiếm góc , chụp bức ảnh ưng ý nhất về đĩa vịt Bắc Kinh, mới bắt đầu ăn.
Con gái thích đồ ngọt, nên gắp da vịt chấm đường trắng giã mịn. Vị giòn rụm cùng béo ngậy khiến họ thích thú, thêm chút ngọt thanh của đường, một miếng vịt nao lòng .
Còn đàn ông thì thích ăn thịt nhiều hơn, gắp vịt cuốn với da, chấm sốt và dưa chuột.
Bánh cuốn mềm dai bao bọc các nguyên liệu bên trong, c.ắ.n một miếng như mở kho báu.
Đầu tiên cảm nhận là vị mặn ngọt hài hòa của tương xào, vị , ngọt gây ngán, chiếm trọn vị giác.
Nhai tiếp, da vịt giòn tan béo ngậy cũng bung . Lúc chẳng ai còn ăn chậm rãi nữa, tất cả đều mùi thơm hấp dẫn, nhai ngấu nghiến kìm .
Bỗng chốc, vị tươi ngon của thịt vịt, vị thanh mát của dưa chuột và hành lá cũng ùa tới.
Đã thế, khi nuốt xuống, thở vẫn còn mùi thơm gỗ quả, đúng là dư vị vô tận.
"Trời ơi, ngon thế , nãy ăn đồ nguội của chủ nhỏ thấy hài lòng, giờ ăn vịt đúng là thiên đường, vui quá."
"Chẳng trách bảo ẩm thực là thứ xoa dịu tâm hồn nhất. Tụi trẻ bận rộn nên bồn chồn, đủ thứ bực bội, thế mà ăn một miếng ngon, lòng dường như lắng xuống."
"Phải đó, áp lực cuộc sống, muộn phiền công việc như biến mất, chỉ còn sự hài lòng khó tả. Có lẽ đây là lý do thích ăn món đầu bếp nhỏ ."
Cả nhóm ăn thoải mái, nửa con vịt chia cho mười chẳng đủ, một miếng, chẳng mấy chốc hết.
Thấy sắp hết, một bạn nữ tinh ý : "Khoan , Tiểu Mai, cô ở đây việc, chúng ăn uống mà mời cô thì kỳ quá. Hay là mời cô ăn chung , vịt hiếm hoi lắm."
Các bạn khác cũng tán thành, định tìm dì Trương.
Còn việc của dì Trương, họ bảo ai tìm thấy thì tiện thể giúp dì nốt phần việc.
---