Đám học nấu ăn dở tệ xong quan điểm của một cách đầy tự tin, còn tỏ nghiêm túc bảo rằng cứ thoải mái , vì ai cũng học mà, là kẻ dở trong bếp, ít còn dám thử cơ mà.
Thôi thì nữa, bắt đầu bàn luận bình thường về mấy món ăn mấy hôm nay.
Không khí trong nhóm trở về hòa thuận như xưa, bỗng nhiên mấy tấm ảnh vịt ở quán A Quân nhảy , ảnh nhiều đến nỗi tràn ngập, nuốt chửng cả tin nhắn của .
Ảnh chụp tỉ mỉ lắm, từ , , trái, , xuống đều cận cảnh hết. Chưa hết, còn chụp cảnh gắp vịt lên, chấm đường, cho đến cảnh cuốn trong bánh c.ắ.n một miếng nữa cơ.
Người bạn trong nhóm tuy chẳng một chữ nào về khoe khoang, nhưng tấm ảnh nào cũng đang với rằng: đang khoe đấy.
"Trời ạ, thằng cha phô trương nào thế, chẳng hòa nhập , thấy tụi bàn về vịt nữa ? Mày còn phá nữa."
"Thật là, dám khai địa chỉ , gửi ngay một hộp d.a.o cạo tới."
Mọi đang c.h.ử.i ầm ĩ, thì thấy tên đăng ảnh, liền ngay là ai.
Lão trai Vương gia mà, thôi .
Ông Vương lúc nào cũng khoe khoang, ông nhắm riêng ai, mà ông bình đẳng khoe cho tất cả .
Bữa trưa hôm , giám đốc Chu gói một đống lớn đồ kho ở quán A Quân, dùng máy hút chân đóng gói cẩn thận, đem tặng giám đốc Lỗ và .
Giám đốc Lỗ xách theo mấy túi thịt kho nặng trình trịch, ai nấy đều vui như điên, khi lên xe còn cam kết với giám đốc Chu rằng đơn hàng tháng sẽ gửi đến ngay, hai bên đều hài lòng.
---
Lại một ngày cuối tuần nữa, sắp đến giờ ăn trưa. Sáng sớm xếp hàng lấy , Vương T.ử Húc rút vịt , dắt theo chú Husky nhà , hớn hở phóng xe điện tới quán A Quân.
Vịt ở quán A Quân dễ mua, chỉ cuối tuần mới bán, cũng ngờ hôm nay may mắn thế, bốc thăm trúng vịt .
Mình cô đơn một , cũng ngại ăn ở quán, huống hồ dắt theo một con Husky to đùng thế ăn cũng chẳng tiện, nhất là cái đồ yên phận , nhất đừng gây phiền phức cho quán của đầu bếp nhỏ.
Đỗ xe xong, Vương T.ử Húc dắt Husky, quanh một lượt buộc nó cột chắn hình trụ bên đường.
Khu vực cửa quán A Quân, từ năm giờ sáng nhộn nhịp như một cái chợ nhỏ, cả quản lý chợ và cảnh sát tuần tra.
Khu quy hoạch , để đề phòng tai nạn, còn kẻ vạch trắng phân khu xếp hàng và chỗ bày hàng.
Với cả để ngăn đỗ xe qua đêm cửa quán ảnh hưởng đến việc xếp hàng và bán hàng, mép đường còn lắp thêm mấy cột chắn hình trụ, cũng tiện cho việc buộc chó.
Cậu buộc Husky cột, xoa đầu nó: "Kịch Tinh, ngoan ngoãn đây nhé, tao mua một suất vịt , lát ăn vịt còn mày ăn xương vịt, rõ ?"
Con Husky tuy trông như những con Husky khác, mặt ngờ nghệch, nhưng cực kỳ thông minh. Vương T.ử Húc xong, nó gật gật đầu như thể hiểu hết, tìm một góc mà nó cho là thoải mái nhất, xuống, còn vẫy đuôi chào chủ.
Vương T.ử Húc cũng vẫy tay chào , mới bước quán. Đi vài bước, bỗng đầu, thấy con ch.ó vẫn ngoan.
Cậu tiếp vài bước, ngoảnh , Husky vẫn nhúc nhích, thậm chí còn nhắm mắt nửa, như sắp ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-271-binh-dang-muon-khoe-voi-tat-ca-moi-nguoi.html.]
Đến cổng quán, đẩy cửa bước , ngoái đầu nữa, , Kịch Tinh vẫn đó, chắc sẽ c.ắ.n phá yên xe máy nữa.
Cậu yên tâm bước quán, quầy, đưa lấy.
"Xin chào, là 35, nhưng chỉ một , định ăn tại quán. Ngoài suất vịt , gọi thêm hai món mang về ăn tối."
"Vâng, gọi gì ạ?" – Hàn Tiểu Thu chỉ màn hình cao.
Vương T.ử Húc liếc qua thực đơn hôm nay, khá phong phú, đầu bếp nhỏ món mới, món cá chua cay đầu đúng gu .
"Vậy lấy một cá chua cay, một cà tím sốt cá."
Chọn món xong, ở khu vực chờ, tiện thể lấy điện thoại chơi game.
Bên ngoài, lúc Vương T.ử Húc đẩy cửa bước , Husky vốn đang lười biếng đất bỗng mở to mắt, về phía đó, xác định chủ khuất, lập tức c.ắ.n xé sợi dây buộc cột.
Sợi dây thắt chặt, nhưng con Husky rõ ràng đầu trò , răng nanh của nó cực kỳ linh hoạt, thoắt cái gỡ dây.
Nó nhả sợi dây xuống đất, lè lưỡi , cái mặt ch.ó lộ vẻ đắc ý hết sức, như thể đang : chỉ thôi mà cũng định giam .
Quay đầu lao thẳng về phía xe điện của chủ, định c.ắ.n xé một trận cho mài răng.
Vừa nhảy lên xe, cặp mắt ch.ó to đùng của nó chợt thấy bên đường, khu chung cư đối diện, một chiếc xe ba bánh đỗ đó. Husky chớp mắt xe ba bánh, xe điện chân, như tìm món đồ chơi mới, nhảy phóc xuống, chạy vội sang đường.
Lúc giờ tan tầm, đường ít xe, Husky chạy đến vạch kẻ dành cho bộ, thấy đèn xanh, liền hí hửng chạy sang bên đường, nhảy nhót tung tăng, vẻ ngông nghênh, chẳng nó đắc ý cái gì, cái dáng vẻ quái đản lập tức thu hút sự chú ý của .
Husky cứ thế , cuối cùng cũng đến chiếc xe ba bánh trong lòng nó.
Đó là một xe ba bánh bán bánh kẹo cắt lát, mới hàng, bánh kẹo còn nguyên vẹn, phủ bên lớp màng nhựa mỏng, phần bánh hổ phách bên trong cài cắm chi chít các loại hạt, hạt mè trắng lấp lánh như bạc vụn.
Hạt óc chó, hạnh nhân, nho khô cũng căng tròn bên trong, rìa bánh còn thấy những sợi đường kéo sánh, trông hấp dẫn, dĩ nhiên, bình thường chẳng ai dám mua là .
Chủ bánh kẹo đang ghế nhỏ chơi điện thoại, bỗng thấy một con ch.ó tiến , lập tức cảnh giác chằm chằm, cũng vội dậy. Một con ch.ó to đùng mặt, sức ép kinh khủng, lên cho an .
"Xí xí, chỗ khác."
Không thấy chủ, thử xua đuổi.
Ai ngờ con Husky thẳng hai chân, hai chân chụm , chập tay vái , vái xong lăn lộn đất, vẫy đuôi với , trông vô hại.
Anh bán bánh kẹo cái trò quái lạ của Husky bật , cũng vẫy tay .
"Ồ, Husky khôn thế, chủ mày nuôi khéo thật."
Lúc sợ nữa, phịch xuống ghế. Vừa xuống, con Husky phóng vút lên xe ba bánh của , đạp bàn đạp, phóng xe mất.
---