Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 279: Vậy cơm tôi nấu dở đến cỡ nào?

Cập nhật lúc: 2026-07-11 04:55:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ mãi, cuối cùng chị nghĩ đến điều tệ nhất: chồng bên ngoài ?

Tô Tình Tình hoảng hốt.

"Không , con còn nhỏ, nhà thể tan, rõ chồng đang gì."

5 giờ chiều, chị lấy điện thoại, đặt một đơn app giao hàng.

Người giao hàng Ôn Viễn nhận đơn, thấy ghi chú: gọi điện hỏi, liền gọi.

Chủ : "Chồng gần đây tăng ca về, nhờ chiều đến công ty , khi khỏi công ty thì theo dõi xem . Về phí..."

Ôn Viễn thấy chuyện, hào hứng: "Chị, tiền quan trọng, chị cho bao nhiêu cũng , đảm bảo. Cần chụp ảnh bằng chứng ?"

"Có, ảnh chồng và địa chỉ gửi đấy, nhớ bám sát đừng mất."

Nói xong, Tô Tình Tình thở dài, lo lắng đủ điều.

Ôn Viễn nhận tin, chần chừ, phóng xe đến nơi, thấy sắp chuyện , còn hát.

Đồng nghiệp qua hỏi: "Đi mà vui thế?"

Ôn Viễn: "Đi theo dõi chồng của khách hàng."

Đồng nghiệp thấy chuyện, hào hứng: "Đi cùng nhé, đang rảnh."

"Đi."

Hai đến nơi, đỗ xe đối diện, chằm chằm cửa công ty.

Lúc Khổng Ba vẫn bám. Vừa nãy tập gym với sếp xong, chơi bida, mệt.

Không hiểu sếp mê gym, đành theo.

Gần tan ca, Khổng Ba dọn dẹp, uống cà phê, xuống .

Vừa khỏi cửa, hai giao hàng thấy.

"Nhanh, Ôn ca, mục tiêu ."

Họ lên xe, thấy Khổng Ba lái ô tô, liền đuổi theo.

Đây là giờ tan tầm, xe cộ đông, dừng đèn đỏ, dễ theo.

Nghĩ chẳng ai , Ôn Viễn chạy xe song song với ô tô.

Đồng nghiệp đưa máy .

Xe chạy, rẽ mấy ngã tư, đỗ ở bãi, Khổng Ba bộ, Ôn Viễn theo.

Rồi thấy Khổng Ba một quán Tứ Xuyên, gọi vài món, cọ ngón tay chờ.

Hẹn ai? Ôn Viễn và đồng nghiệp đói, quán gọi hai bát mì, ăn rình.

chẳng thấy ai đến, chỉ thấy món bưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-279-vay-com-toi-nau-do-den-co-nao.html.]

Đói đến thắt lưng, Khổng Ba cầm đũa xúc thịt băm nhét mồm.

Ăn vội, bưng tới bát to, ăn mì nhét thức ăn.

Miệng nhồi đầy, nuốt nhét tiếp, hai má phình, nhai nhồm nhoàm, sợi mì dài thè .

Toàn bộ động tác chỉ một chữ: đói!

Có nhạc thì sẽ là nhạc Trư Bát Giới vì quá hợp.

Ôn Viễn và đồng nghiệp trợn mắt.

Không gì, rõ ràng chỉ đến ăn.

Lại thấy Khổng Ba nhồi mì như sắp c.h.ế.t đói, Ôn Viễn sang trộm.

Gửi ảnh cho chủ.

"Chị Tô, bọn em theo chồng chị quán Tứ Xuyên, đang ăn trộm đây, chị xem ."

Tô Tình Tình tưởng trời sập, bấm xem ảnh, video.

Ban đầu giận, nhưng thấy chồng ăn như đói lả, chị thấy trời sập thật.

Chồng luôn khen cơm ngon, ngoài ăn vụng?

Vậy cơm chị nấu dở đến cỡ nào?

Ba câu hỏi tự vấn, chị tự hỏi .

Khổng Ba ăn hết bát mì, xong đĩa thức ăn, uống bia, ợ hài lòng.

"Sướng!"

Trả tiền, về ngay, công viên dạo, xem ông cụ đ.á.n.h cờ, chơi vài ván.

Canh giờ thích hợp, về nhà vợ bắt ăn thêm, mới lái xe về.

Về nhà, giả vờ mệt, ngã phịch xuống ghế: "Trời, tăng ca mệt quá." – vắt vẻo.

Tô Tình Tình liếc chồng, diễn đấy, nhận .

Chị nghi ngờ ngoại tình, chỉ nhẹ nhàng: "Chiều hàng xóm sang phố Nam thấy ăn mì ở quán Tứ Xuyên đấy."

"Cái gì?" – Khổng Ba bật dậy, trợn mắt.

Trong đầu chỉ nghĩ: c.h.ế.t, vợ mới ở đây mấy hôm lộ, giải thích cho vợ đỡ sốc.

Anh gượng: "Hàng xóm nào thế, họ nhầm ."

Tô Tình Tình thở dài, thất vọng: "Họ tận mắt thấy ăn vụng, còn nhận. Mì nhét đầy mồm như chuột ham ăn. Anh, em nấu dở , bảo ngon?"

---

 

Loading...