Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 28: Cái nhà này vẫn phải dựa vào cậu thôi!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:34:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, tại nhà Đới Thiên Vũ.

Bố Đới đang bộ mặt cực kỳ nghiêm trọng, dặn dò con trai từng li từng tí:

"Ngày mai ăn xong nhớ gói mang về cho bố một ít đồ ăn Thương con đấy, rõ !"

"Tuyệt đối quên đấy! Bố cho con hai trăm tệ đây , thiếu thì cà đồng hồ định vị thanh toán bằng tài khoản gia đình nhé, nhớ !"

"À đúng , con chuẩn quà sinh nhật cho bạn đấy?"

Đới Thiên Vũ hai vị phụ cằn nhằn đến mức hai mắt lờ đờ, chán chả buồn . Vốn dĩ đang hừng hực khí thế xếp máy chơi game để ngày mai mang sang chơi với Thương, tiện tay cất luôn món quà sinh nhật tặng lớp trưởng. Đang vui vẻ thì tự dưng bố sáp càm ràm một đống thứ.

Cậu thật sự hiểu nổi, bố ăn đồ Thương nấu thì gì khó . Cậu chạy sang rủ Thương là xong chuyện, việc gì bày vẽ rườm rà. Thế nhưng bố cứ gạt phắt , bảo thế là , cứ mặt dày sang chực cơm nhà miết là bất lịch sự, vân vân và mây mây.

Thế là kế hoạch rủ Thương chơi tong, thế ăn tiệc sinh nhật mà còn cõng thêm một mớ nhiệm vụ do bố giao phó.

"Con , . Bố cứ yên tâm, con quên , hai cứ ở nhà vểnh râu chờ đồ ăn dâng tận miệng !"

Cuối cùng thì cũng lùa hai vị "tôn phật" ngoài.

Đới Thiên Vũ lập tức gửi tin nhắn cho Thương. Đợi mãi thấy hồi âm, liền chuyển sang gọi điện tán gẫu với thằng bạn . Chuyện đem bàn tán dĩ nhiên là bữa tiệc sinh nhật ngày mai . Đối với lũ nhóc tiểu học như bọn chúng, đây quả là một sự kiện vô cùng trọng đại.

"Ê, mua quà gì tặng lớp trưởng thế?"

"Mua sách bài tập. Lớp trưởng đam mê học hành mà."

"Vãi chưởng, thâm hiểm thật đấy, mua sách bài tập... Tớ mua một quyển sách ngoại khóa. Là quyển tiểu thuyết kinh điển gì nhỉ, dày cộp luôn, còn là bản giới hạn nữa chứ."

……

Khoảng hơn bảy giờ tối, bộ nguyên liệu đồ ăn lạnh trong bếp cạn sạch nhẵn.

Phương Thương kiểm tra hệ thống, thấy cấp độ bên cạnh tên nhảy lên con 2, bèn phá lệ phụ giúp nữa mà tắm rửa sạch sẽ chui lên giường sớm. Phương Quân và Ngô Hân cũng chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ nghĩ là thằng bé việc mệt quá nên nghỉ ngơi.

Hôm nay bán hết hàng sớm, đợi đám khách khứa dùng bữa xong thì chắc hẳn hai vợ chồng cũng sẽ dọn dẹp đóng cửa sớm thôi.

Phương Thương hí hửng nhấn nhận phần thưởng thăng cấp 2. Phần thưởng hiện là: Trọn bộ kỹ năng hầm canh cơ bản.

Mẹ nó chứ, khóa học đồ ăn lạnh còn "cày" xong, giờ ném thêm cho cái bách khoa thư về các món canh hầm , khối lượng bài vở mỗi ngày nhân đôi lên .

Cũng may là thời gian trong gian học tập của hệ thống thể điều chỉnh tùy ý. Ngặt nỗi, việc học hành rèn luyện trong đó kéo dài lê thê, mà gian chỉ mỗi một . Dù thể xác mệt, buồn ngủ, nhưng cảm giác cô đơn trống trải thì khó mà chống đỡ nổi. Thế nên, hễ học vài ba tiếng, chui thế giới thực chơi một lát, nếu thì thật sự quá giày vò.

Mười phút trôi qua ở thế giới thực tương đương với mười tiếng đồng hồ tu luyện cật lực trong gian hệ thống.

Kết thúc buổi học, Phương Thương lôi giấy ghi chép những nguyên liệu cần thiết cho ngày mai. Cậu kín bưng cả một tờ giấy A4. Trưa mai là tiệc sinh nhật của lớp trưởng, bạn bè rủ đến ủng hộ quán ăn nhà , nhất định trổ hết tài nghệ mới . Khoan hãy đến nguồn khách hàng tiềm năng khổng lồ từ những học sinh khác trong trường, nội cái sĩ của lớp thôi cũng ngót nghét mấy chục mạng .

Việc biến đám bạn cùng lớp thành khách quen của quán , tất cả đều trông cậy tay nghề của cả. Tay nghề của bố thì quá đỗi làng nhàng, bình thường đến mức nhạt nhẽo. Ăn thì dở nhưng cũng chẳng gì xuất sắc. Quán duy trì ngần năm là nhờ vệ sinh sạch sẽ và nguyên liệu tươi ngon.

Cái nhà vẫn dựa thôi!

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-28-cai-nha-nay-van-phai-dua-vao-cau-thoi.html.]

Bốn rưỡi sáng Chủ Nhật.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Phương Quân phòng khách và thấy tờ thực đơn khổ A4 chễm chệ bàn . Hai mắt ông trợn trừng, câm nín.

Trời đất quỷ thần ơi, ông là rùa trong hồ cầu nguyện mà thằng ranh đòi ước với chả nguyện? Cái gì mà mười cái nồi đất, hai mươi cân thịt bò, mười cân sườn non, năm con gà ác, năm con gà thả vườn, thì nguyên một mớ t.h.u.ố.c Bắc hầm bà lằng. Ba cái thứ lặt vặt như gừng, hành, táo đỏ thì ông chẳng buồn nhắc tới. Còn các loại rau củ thì nào là khoai mỡ, ngô, cà rốt... nhẩm tính cũng hơn hai mươi loại nguyên liệu khác .

Phương Quân cảm thấy lượng nguyên liệu mà con trai ông dùng để luyện tay nghề ngày càng tăng lên, mà giá thành thì cũng đắt đỏ hơn gấp bội. Đi lấy hàng chuyến kiểu gì cũng bay mất mấy nghìn tệ cho xem! Mà cái giống t.h.u.ố.c Bắc đó ông ít khi mua, chẳng rõ giá cả ngang dọc , chắc chạy vài chỗ dạo giá cho chắc ăn.

Ông cố kìm nén tiếng thở dài chực trào nơi cổ họng, sợ xui xẻo đuổi hết tài lộc của ngày hôm nay mất. Dân buôn bán vốn dĩ kiêng kỵ mấy chuyện xui rủi sáng sớm.

Trong khi đó, Phương Thương vẫn say giấc nồng cho đến khi trời hửng sáng. Thực chất là dành cả một đêm dài để cày cuốc nâng cao tay nghề trong gian hệ thống. Lúc mở mắt , cứ ngỡ như trải qua một thời gian dài đằng đẵng. Lần tuyệt đối thể nướng cả đêm trong đó , cảm giác rợn quá.

, thu hoạch đạt quả thực đùa . Cậu thông thạo bộ kỹ năng cơ bản của các món lạnh. Phần còn chỉ là việc kết hợp các loại nguyên liệu và công thức khác mà thôi. Trăm bằng tay quen, cứ thực hành nhiều là sẽ thành thạo. Dù thì công thức nấu một món ăn và thực sự nấu ngon món đó là hai chuyện khác biệt.

"Bố ơi, bố mua đủ đồ con dặn ?"

Vừa mới ngủ dậy, Phương Thương nhớ ngay đến đống nguyên liệu của , lập tức hộc tốc tìm bố.

"Mày đống đồ đó ngốn của bố bao nhiêu tiền hả? Năm con gà ác là bay đứt năm trăm tệ , thèm đến mớ t.h.u.ố.c Bắc đắt lòi kèn nữa. Mày định nấu món gì mà đòi mua nguyên liệu đắt đỏ thế?"

Ông hôm nay lớp con trai tổ chức sinh nhật cho bạn, mua dư dả đồ ăn một chút để phòng hờ bọn nhóc ăn đủ. Thế nhưng, nguyên liệu đầu mà đắt thì giá bán cũng đội lên theo. Nhỡ đến lúc thanh toán hóa đơn vượt quá mức dự tính của phụ tụi nhỏ, thế phúc tội !

"Nhà Mạnh Đoan Nhã mở công ty, giàu nứt đố đổ vách. Đồ ăn dọn mà nghèo nàn thì khéo mất mặt ."

Lúc chốt thực đơn, Phương Thương nhắn tin bàn bạc kỹ lưỡng với Mạnh Đoan Nhã. Bên đó phán xanh rờn một câu: món nào đắt nhất, ngon nhất cứ mang lên hết, lát nữa sẽ trợ lý của bố đến thanh toán. Làm nhiều món một chút để ăn uống thả ga. Nếu vì thế thì chẳng cày ngày cày đêm học thêm mấy món mới gì. Lại là những món nấu nướng khá rắc rối đối với trình độ hiện tại của . Tất cả cũng chỉ vì bữa tiệc sinh nhật diễn thật hoành tráng.

"Thế thì ."

Nghe con trai , Phương Quân đột nhiên cảm thấy như hàng vạn mũi d.a.o cắm phập tim. Trên đời giàu nhiều như thế, nhiều thêm ông nữa thì cơ chứ!

Xác nhận nguyên liệu đầy đủ, Phương Thương liền xắn tay áo bắt đầu chuẩn . Tất nhiên, món tủ của lúc chính là các món lạnh và canh hầm.

[Thịt bò kho, gà luộc chặt miếng, thịt luộc sốt tỏi, dưa chuột thái nhuyễn...] vân vân và mây mây, sương sương cũng mười hai món lạnh. Tiếp đó là canh sườn hầm khoai mỡ, ngô, cà rốt; canh gà ác; canh cà chua trứng và canh nấm. Mấy món canh mới học lỏm đêm qua.

Còn mấy món xào nóng thì đành phó thác cho tay nghề của bố . Dù ông cũng vài tuyệt chiêu tủ. Một tờ thực đơn dài ngoằng dán chễm chệ tường bếp. Hai bố con bữa sáng cũng chẳng màng đụng đến, hối hả đ.â.m đầu việc.

Mùi thịt hầm thơm lừng men theo cửa sổ phòng bếp tỏa nức mũi, khiến những vô tình ngang qua cũng nhịn mà chun mũi hít hà.

Phương Quân động tác thái thịt bò lóng ngóng vụng về của con trai mà hai má giật giật liên hồi. Hai mươi cân thịt bò lẽ phá nát tay thằng ranh con ? Dẫu con đồ ăn lạnh gì, nhưng dẫu nó cũng chỉ mới học nấu ăn vài ngày, liệu nó món thịt bò kho đây?

"Cái đó... là để bố món thịt bò kho cho nhé."

Bắt gặp ánh mắt đầy vẻ ngờ vực của bố, Phương Thương vội vàng thanh minh: "Bố cứ tin ở con, công thức đảm bảo chuẩn cần chỉnh. Cứ kho , đợi nguội đem trộn, hương vị tuyệt cú mèo luôn!"

Thấy con trai khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột, Phương Quân đ.â.m hoang mang. Thằng bé từng món lúc nào mà ông nhỉ?

"Dù thì món cũng là do mày đề xuất, đến lúc dở tệ mất mặt thì đừng oán trách bố đấy."

Thấy con trai tay vẫn thoăn thoắt ngừng nghỉ trong lúc trò chuyện, Phương Quân cũng đành nhắm mắt ngơ. Cùng lắm thì vẫn còn đồ ăn do ông tự tay nấu cơ mà. Mấy món ông chuẩn hôm nay đều là tuyệt chiêu tủ, thế nào cũng khiến đám bạn của con trai ăn uống no say vui vẻ!

 

Loading...