Điền Điền vốn ngại ngùng, bao nhiêu ánh mắt dõi theo, cô ngượng đỏ mặt, thẳng: “Đây là Phật nhảy tường!” Nói xong, cô bê khay đến bàn chính giữa sảnh, đặt hũ xuống bàn vuông.
“Thưa , đây là Phật nhảy tường mà bốc thăm trúng, xin mời dùng.”
“Cảm ơn!”
Bàn là một gia đình: bố hai bên vợ chồng, cộng hai đứa nhỏ, đúng một bàn. Phật nhảy tường mang lên, họ kịp ăn, nhưng những thực khách xung quanh còn hào hứng hơn, ai cũng dậy nhích gần để xem rõ món Phật nhảy tường trông thế nào. Càng gần, mùi càng nồng nặc, đầu là mùi thịt béo, nhẹ hít là mùi hải sản tươi, hít mạnh một cái là mùi nấm tỏa . Nếu để ý kỹ còn thể nhận mùi đặc trưng của giăm bông, say say.
Mùi hương thôi thúc họ chen lấn thêm. Mắt mở to , lập tức hút bởi nước dùng trong hũ. Nước màu vàng hổ phách óng ánh, như vàng nóng chảy, chỉ thôi thấy sánh mịn mà trong veo, chẳng thấy một vết dầu nào. Trong nước dùng, các loại nguyên liệu quý chất đống, vì hũ sành nên đáy thấy rõ, nhưng bề mặt thấy bào ngư nâu sẫm, quá trình ninh lâu bóng như mã não nâu lớn. Hải sâm đen nhánh, hình đầy đặn, trông như tảng ngọc bích hút đầy nước quý, ẩn hiện trong nước vàng. Nấm đông trắng gần như trong suốt, màu vàng nhạt ấm áp, rìa run rẩy như ánh trăng đông cứng. Trong đó, nấm hương lố nhố, trứng bồ câu trắng muốt cũng thêm …
Cả hũ canh như một bức tranh non nước thu nhỏ, nước vàng nền, các món kỳ trân trôi nổi, màu sắc đậm nhưng lộn xộn, sang trọng mà vững chãi. Mọi chỉ một cảm giác: đúng , đây mới là Phật nhảy tường, chỉ hương vị, màu sắc thế mới dám gọi là Phật nhảy tường, vì nó thật sự khiến thèm thuồng.
Ví dụ, một vẻ thèm phát điên, cầm thìa của định thò sang bàn đó, tay vươn giữa trung, tay trái liền đưa lên kéo tay , thấy tay vẫn ngoan, tự vả tay mấy cái, mồm lẩm bẩm như đang mắng: “Tay c.h.ế.t tiệt, dừng !”
Một cô gái du khách ngứa tay, liền hỏi khách bàn đó: “Anh ơi, em thể chụp một tấm ? Em đăng lên WeChat cho bạn bè xem.”
“Được chứ, các bạn cứ chụp, đừng khách sáo, chỉ cần ăn là .” Anh đùa, xua tay thoải mái. Để tiện cho , còn kê hũ Phật nhảy tường giữa bàn, dồn mấy món khác qua một bên, rút điện thoại chụp lia lịa, chụp đủ các góc, như thể chụp mãi đủ.
Mọi chụp xong tự động rời , khác xúm chụp tiếp. Anh ngó quanh, thấy tầng một chỉ bàn là Phật nhảy tường, ba phần còn đều mang lên lầu trong phòng VIP, thế là vai càng thẳng hơn, lưng càng căng, còn vẫy mấy xung quanh ngại chen : “Đừng ngại, chụp , ý kiến gì , dễ lắm, nếu thì hôm nay chọn bàn giữa gì, chẳng để chụp ảnh cho dễ ?” Anh ha hả, khoái chí như đứa ngốc.
Thế là ai cũng , chọn bàn giữa là để khoe khoang. mà khoe như , vì nếu mà phòng VIP thì họ chẳng thấy gì, uổng lắm. Lần đầu tiên thích thú với việc khoe món ăn, thậm chí còn khen ngược .
“Anh trai may mắn quá, bao bốc thăm mà chỉ trúng.”
“Phải đó , đúng chỗ , là phúc tinh của bọn .”
“Bắt tay phát , vận may của chia cho chút, mốt cũng trúng.”
Càng khen, càng đắc ý, tươi rói rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-290-anh-ta-danh-la-danh-em-chu-dau-phai-toi.html.]
“ công tác xa suốt, đầu tiên đến quán A Quân xếp hàng bốc thăm mà trúng ngay, thật ngờ.”
“Các bạn đừng nản, cố thêm mấy , thế nào cũng trúng.”
“Nào, chụp cho vài tấm ảnh luôn , soái ca mà, xứng đôi với Phật nhảy tường lắm đấy.”
Bố đẻ và bố vợ của thấy nhảy nhót như con khỉ, khóe miệng giật giật, đồng loạt về phía cô con dâu/vợ, ánh mắt như : suốt mấy năm nay, cô dung túng nó thế , ngại mất mặt ?
Cô vợ thản nhiên giơ tay lên, vẻ mặt luyện đến siêu phàm, bình thản như hớp một ngụm nước: “Bố cứ ở đây thêm vài ngày, quen . Bản chất ảnh thì là một con husky, nhảy nhót trong nhà hàng , ở quán A Quân nhiều nhất là lũ husky với mấy đứa thích khoe mẽ thôi.”
Duy chỉ thằng con trai tuổi mới lớn, thấy bố như , ánh mắt chán ghét hiện rõ: “Mẹ, con thể giả vờ quen ổng ? Ngại quá.”
“Được, ai hỏi thì con bảo con quen, thậm chí bảo là con nhặt ngoài đường cũng .”
“Ủa, bố con ăn đòn ?”
“Không , đ.á.n.h là đ.á.n.h em chứ .”
Thằng con: ……
Cuối cùng đám chụp ảnh cũng tản , về chỗ , trò kéo dài cũng cho bếp thêm thời gian xào nấu, lúc mỗi bàn ít nhiều đều món nóng. Mọi bắt đầu ăn món của , nhưng mấy bàn gần đó thì từ bỏ, hối họ ăn thử ngay.
“Nếm nhanh xem vị thế nào, đừng chỉ nữa, món ăn mang là để ăn, cứ mà gắp, còn sốt ruột hơn đấy.”
“Phải , ăn cho các xem đây.”
Anh cầm thìa, hết múc cho ông bà già mỗi một thìa, đến lũ trẻ, cuối cùng mới đến . Hắn múc một thìa đầy nước và cả miếng nấm đông trong suốt, đưa lên miệng. Một ngụm canh miệng, đầu lưỡi cảm nhận ngay độ mịn như nhung trượt qua, nước canh sánh đặc, kết tinh từ chất keo của nguyên liệu, thứ mịn màng thuần khiết đó bao bọc nhẹ nhàng bộ khoang miệng. Tiếp theo, vị tươi ngon dồn dập ập đến...