Mấy món đều ăn hao cơm, Tôy Tiểu Mạn thấy trộn cơm thì phí quá, mỗi món trộn một chút cơm, một bát cơm nhỏ nhanh chóng hết sạch, mà cô vẫn còn thấy thòm thèm.
Cơm ở quán Quân là một bàn một chậu nhỏ, tự chia.
Lúc trong chậu hết, Tôy Tiểu Mạn gọi thêm một phần cơm, tiếp tục ăn với thức ăn.
vì ăn cơm nhiều quá nên nhanh no, thấy bàn còn nhiều thịt kho ăn hết, cô bèn lén mở khuy áo cùng của quần.
May mà cô mặc áo khoác dài, che kín phần eo, chẳng vấn đề gì về vẻ ngoài.
Một khi cởi khuy, như mở phong ấn bao tử, cô ôm ngay cái đầu vịt kho lên gặm.
Đầu vịt khó chế biến và tanh, các tiệm bán vịt thường đậm vị, ngoài tăng mùi thơm còn để át mùi tanh, thực ăn chẳng còn mùi vị gì của vịt nữa.
vịt kho ở quán Quân , tuy vị cay ngọt nhưng cay quá, vị cay , pha chút ngọt, hòa quyện với , cay ngọt cay ngọt, ăn ngon còn giữ mùi thơm của vịt.
Đặc biệt là khi gặm, hút óc vịt miệng, còn thấy mềm tan, thực sự hiếm.
"Không ngờ vị cay ngọt cảm giác , cứ tưởng cay đến mức xuýt xoa cơ." Tôy Tiểu Mạn .
"Lúc cô gọi món để ý ? Vì chiếu cố trẻ con nên bàn tụi gọi vị cay nhẹ, ăn cay hơn thể thử bàn bên cạnh."
Du khách ăn ngon tâm trạng phấn chấn, chuyện cũng hoà nhã, chẳng giống mạng bảo giờ áp lực lớn, sát khí, du khách thì họ nhiệt tình.
"Không cần , thích vị ."
Ăn gần no , Tôy Tiểu Mạn lau miệng, sang mấy bàn khác hỏi thăm tình hình, mới xuống lầu chuẩn thanh toán.
Đến gần một bàn, cô bỗng thấy lá cờ đoàn du lịch để bên cạnh, rõ là bàn đó đang khách du lịch ăn.
Tôy Tiểu Mạn lấy lạ, rõ ràng sáng cô xếp hàng thấy đoàn du lịch nào, giờ ăn tự nhiên xuất hiện.
Tò mò, cô gần hỏi: "Xin hỏi các bạn tour du lịch đến Giai Thành ạ?"
Mấy du khách đang ăn thấy cô hỏi, hiểu nhưng vẫn gật đầu.
Giám đốc công ty du lịch đang ăn ngon lành, để ảnh hưởng đến mấy vị khách , đành chủ động bắt chuyện: " , đây đều là khách du lịch của công ty chúng , cô là?"
Tôy Tiểu Mạn thấy đối phương là đồng nghiệp, nghĩ ở đây ba ngày nữa, để tránh hiểu nhầm đáng , cô tự giới thiệu.
" là nhân viên công ty du lịch Lộ Ngữ Giả thành phố Tân Đan. Thế , tò mò, sáng nay dẫn khách từ tàu xuống là qua thẳng xếp hàng luôn, lúc đó thấy đoàn du lịch nào xếp hàng cả, các vị lấy để ăn bằng cách nào?"
Giám đốc công ty du lịch lúc còn đang nhai, Tôy Tiểu Mạn hỏi liền sặc, ôm miệng ho sặc sụa.
Tôy Tiểu Mạn vội rót nước đưa cho .
"... ho... ho ho ho..." Quản lý ho một hồi mới bình tĩnh , thấy khó tin, hỏi dồn: "Cô cô dẫn khách tàu lúc nửa đêm, cả đoàn đến xếp hàng ở quán Quân ?"
Tôy Tiểu Mạn gật đầu: "Vâng, tiếc là bữa ở quán Quân xếp , đặt , cũng kênh đặt chỗ nào khác, ông chủ bảo tự nghĩ cách, chẳng , cuối cùng là ông chủ hoạch định kế hoạch ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-293-bao-ho-len-xe-luc-nua-dem-ho-cung-khong-y-kien-a.html.]
"Tân Đan cách đây cũng xa, là các bạn lên xe lúc nửa đêm ?"
Mấy du khách đang ăn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
"Gì cơ? Đoàn du lịch của cô lên xe lúc nửa đêm ? Trời ơi, cực khổ thế ? Khách du lịch ý kiến gì ?"
Tôy Tiểu Mạn ngơ ngác, khẽ lắc đầu bảo .
Quản lý chỉ tay về phía Tôy Tiểu Mạn, nhịn mãi , đập bàn : "Ha ha ha... Ông chủ của các cô đúng là thiên tài, bắt khách du lịch lên tàu nửa đêm, bốn giờ đến quán Quân xếp hàng, nhất là mấy vị du khách Tân Đan của các cô còn thấy , ghê thật, quá ghê."
Bị , Tôy Tiểu Mạn lúng túng, thành khẩn hỏi: "Vậy rốt cuộc các vị lấy thế nào ạ? Anh, chỉ cho em với?"
Quản lý đập bàn, mấy du khách bên cạnh cũng nhịn .
"Mấy nghĩ đến việc thuê xếp hàng ?"
Tôy Tiểu Mạn lắc đầu.
"Thực công ty chúng cử nhân viên đến xếp hàng , công ty du lịch chúng chi nhánh quốc, ở đây cũng công ty, nên từ sớm bảo nhân viên chi nhánh đến xếp hàng."
Nhân viên xếp hàng từ sáng sớm quả vất vả, nhưng công ty bồi dưỡng.
Hơn nữa xếp hàng xong họ cũng ăn, công ty chi, phúc lợi thế thì ai chẳng .
Vì một chỉ xin một , nếu đủ thì nhân viên bên sẽ tìm xếp hàng.
Công ty tính thuê sinh viên, thời vụ, nhưng nhân viên thường để nhà nhận hết, gọi bạn bè đến giúp xếp hàng.
Chẳng những tiền xếp hàng, còn tiện mua mấy món đặc sản quán Quân về ăn, một công đôi việc, nhà còn hết huống hồ thuê.
Quản lý cũng giấu giếm, trực tiếp chỉ cho Tôy Tiểu Mạn cách của công ty họ.
Đấy cũng gì là bí mật thương mại, các đoàn du lịch đến quán Quân ăn cũng khá nhiều, thường xuyên vài đoàn ghé, chỉ dịp Tết Dương Lịch đông đặc biệt thôi.
Hỏi han một chút, thậm chí hỏi nhân viên thu ngân quán Quân cũng .
Các công ty du lịch để tiện cho đoàn, đều sẽ tìm cách xếp hàng , ngay cả cũng một nhóm zalo riêng cho nhà nhân viên, chuyên cung cấp xếp hàng cho công ty.
Tất nhiên chi phí xếp hàng tính đoàn du lịch, công ty cũng rõ, dù đến Giai Thành đều vì quán Quân, chả ai đồng ý.
Nghe quản lý xong, Tôy Tiểu Mạn đơ cả .
Cô thấy ngốc quá, ngu xuẩn vô cùng.
Sao thể nghĩ cách thế , còn ngốc nghếch bắt khách lên xe lúc nửa đêm chứ.
May mà mấy du khách tính tình , lúc đầu bất mãn cũng nhà thuyết phục .