"Mấy đều lấy nóng hả, cũng lấy nóng , nếm thử mặn nhạt, ngon thì mua thêm."
Người bên cạnh nhắc.
"Nghĩ gì thế, mỗi giới hạn hai túi mà."
"Ừ nhỉ, giới hạn mà." Người ngửi mùi thơm thịt kho, bắt đầu nghi ngờ, đặc sản liệu mang về nhà ?
Sợ là mua về là ăn hết ngay , chứ đừng mang về, đến đây còn đủ ăn.
Thôi, về nhà thôi mang thịt kho nữa, mang thứ khác , ai hỏi thì bảo mua .
Hai nhân viên Sở Văn hóa Du lịch ngờ ai cũng đổi sang thịt nóng, vội vàng chạy trong cắt thịt.
Đi mất công quá.
Hai bàn bạc, quyết định bê cả chậu thịt kho ngoài, đặt lên bàn, bày thêm thớt và cân tiểu ly.
Hai phân công, cắt cân, bán thịt kho nhanh.
Thế là cả set quà tặng đặc sản du lịch Giai Thành của Sở Văn hóa Du lịch, biến thành sạp bán thịt kho, điều mà hai ngờ tới, cắt thịt ngơ ngác.
"Chúng đến bán đặc sản quà lưu niệm, tiện quảng bá điểm du lịch Giai Thành ? Sao tự nhiên thành bán thịt kho ?"
"Ờ... , đặc sản Giai Thành là món ăn quán Quân, hiệu quả quảng bá vẫn như ."
"Có lý!"
Bên , ăn thịt kho về phía xe, một đoạn thấy xe chạy tới, đang cố lùi chỗ đỗ mới.
Anh sang đường bên cạnh, vẫn còn kẹt, kinh ngạc.
"Cô bay tới ? Sao chui qua đám xe đó ?"
Cô bạn gái còn mơ hồ hơn .
"Em cũng nữa, em cứ từ từ lái, lái đến một chỗ, đám xe máy kín , thấy em là nhường cho em ngay, tự em cũng thấy lạ."
"Mấy bác tài cũng đối xử với em , một làn xe CSGT điều tiết thông, em vốn ở làn đó, định chen xem thế nào, nhích lên thì xe đằng thắng nhường em, em qua ."
Cô bạn gái cố lùi xe bãi khen ngợi mấy bác tài, giọng vẻ phấn khích.
"Thế giới vẫn đẽ lắm, đường thấy em gái thế , đều đối xử hiền lành, cảm nhận sự kỳ diệu của thiên nhiên, vui quá."
Anh cô than thở, thấy tin cơ.
Kẹt xe kinh khủng, ai mà chen ẩu, dù ăn đ.á.n.h nhưng c.h.ử.i là chắc, gặp thằng nóng tính, nó cản , còn chen ẩu thì mất hết.
Anh bạn gái, , "Lúc cô gì mà họ nhường ?"
Cô bạn gái ngẫm nghĩ: "Em lái bình thường mà?"
"Nói cụ thể xem."
"Em mới lái, đấy, luống cuống, thấy làn bên cạnh thông, phấn khích quá bật cần gạt mưa. Em định tắt cần, nhưng tay nhanh quá, thấy cần là mở vòi phun nước."
"Rồi em xem phía còn tắc bao nhiêu, liền tháo dây an , ló nửa ngoài. Đợi em , bác tài mời em chen."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-295-thit-kho-tu-minh-ban-quy-cung-phai-ban-cho-het.html.]
Anh mặt co giật.
"Suốt dọc đường cô cứ bật cần gạt mưa thế hả?"
"Đâu liên tục, thỉnh thoảng thôi." Cô bạn gái gượng, nếu kẹt đến mức bò chậm, cô cũng chẳng dám lái.
Anh hiểu ngay cô thuận lợi.
Cứ hỏi ai đang đường bỗng thấy một cô gái mở cần gạt mưa tháo dây an , ló nửa ngoài mà chẳng hoảng, chẳng đưa tiễn vị phật sống thì ai sẽ lo.
May du lịch vui vẻ, va quẹt phát mất nửa ngày, thà nhường còn hơn.
Anh thở dài : "Về cô tập lái trong làng nhiều , , thành thạo đừng đường."
Một bữa trưa, trong bếp kịp thở, cuối cùng thực khách ăn xong, mới nghỉ ngơi, còn Phương Quân vẫn tất bật với nồi thịt kho.
Làm xuể, thực sự xuể, vớt nồi nào là hai nhân viên Sở Văn hóa Du lịch khuân nồi đấy.
Không thì cũng thực khách gọi ăn, gói mang về.
Tóm , món con trai hạn, đủ ăn, đành trút hết thịt kho.
Thoạt đầu tâm trạng ông phấn chấn: bán nhiều thịt kho thế , sẽ bán bao tiền, nợ nần, tiền bạc, tương lai rộng mở.
Hai tiếng , ông bình tĩnh trở , ngày nào cũng bán thịt kho, bình tĩnh, đừng thấy việc ăn khá hơn chút là khoe khoang, con trai đây, lo gì việc ăn.
Đến khi bữa trưa kết thúc, nụ mặt Phương Quân biến mất, biểu cảm đơ .
Nồi nồi khác, nối tiếp nồi đến nồi khác, bỗng dưng biến thành robot thịt kho mất ?
Quan trọng là Sở Văn hóa Du lịch bàn bạc bảo thêm hai nồi thôi, ông thảo nào tuyên bố cả ngày thịt kho thiếu, chỉ cần Sở Văn hóa Du lịch cử giúp.
Thế , chiều cũng thịt kho mãi.
Phương Quân tự tát mấy cái mồm.
Tự chuốc lấy khổ , mấy câu khen ngợi mất phương hướng, bận xuể, định lượng chứ.
Trời ơi, thịt kho bán, quỳ cũng bán hết.
Nghỉ một lát, Phương Quân bếp, tiếp tục miệt mài với nồi thịt kho.
Giờ là giờ nghỉ trưa, nhân viên trong bếp và ngoài sảnh đều nghỉ, nhà gần thì về, xa thì tìm chỗ gục đầu nghỉ trong tiệm.
Cả quán yên tĩnh, chỉ Phương Quân bận rộn.
Phương Thương tìm đồ, thấy bóng dáng bố tất bật, hỏi mới bố hứa những gì, thấy bó tay.
Mồm miệng bố đúng là cần kiểm soát, việc gì cần bàn bạc, để con mà , chứ bố cứ hăng lên là hứa bừa đấy.
Cả ngày thịt kho cung ứng đứt, bố cũng dám .
Mà mới lớp sáu lo cho bố đến thế.
là gánh vác điều đáng.
Về phòng nghỉ, bảo với đang lướt điện thoại: "Hay là đăng tin nhóm, tuyển thêm thịt kho, tay nghề , mai luôn, thì tuần bố kiệt sức mất."