Bữa trưa kết thúc, bán cá ở siêu thị cũng trở .
Buổi sáng bận rộn khiến thấm mệt. Vừa về đến vị trí quen thuộc, liền kiếm cái ghế xuống.
Chỗ bán cá vốn khuất tầm mắt, chẳng ai để ý. Lúc đông khách, đây chính là nơi lý tưởng để lười biếng.
Ấy mà hôm nay, xuống thì ông chủ đến ngay. Anh vội dậy, vẻ đang việc nghiêm túc lắm.
Lão Bạch tiến đến bên cạnh, tự nhiên xuống và vẫy tay bảo luôn.
"Vất vả cả buổi sáng , cứ . Bếp quán Quân đúng là bận thật, nào tiếp hàng cũng thấy họ ngơi tay. Hôm nay là Tết Dương Lịch, chắc còn bận hơn nữa."
Thấy ông chủ bảo , bán cá mới yên tâm xuống.
"Vâng, bận thật đấy ạ. Giúp họ xong việc mổ cá, em phụ mấy việc lặt vặt, lúc nào cũng việc trong tay. cơm nhân viên của họ ngon thật, cảm ơn ông chủ. Không nhờ ông, em chẳng thể nào ăn bữa cơm mà ai ở quán Quân cũng thèm."
Lão Bạch trêu chọc: "Thằng cũng khá đấy chứ. cứ tưởng mày mổ xong cá là về, ai ngờ mày nán đến tận lúc ăn cơm xong mới . Đồ ăn tiểu chủ quán nấu mà chẳng ngon. Ừ, giá mà sáng nay siêu thị bận, cũng bếp phụ giúp vài tay cho cái miếng bỏ mồm."
Anh bán cá gãi đầu, khá láu cá.
"Ông chủ giỏi thật, chẳng gì qua mắt ông."
Lão Bạch hừ một tiếng, ông chủ mày tuổi , muối ăn còn nhiều hơn cả cơm mày ăn, liếc mắt mày nghĩ gì.
Ông thở dài.
"Mày bếp thấy món Phật Khiêu Tường chứ, chắc thơm lắm nhỉ. Tiếc là sáng nay tao bốc thăm mà trúng, thì chiều tao nếm ."
"Thơm lắm ạ." Anh bán cá hồi tưởng ngụm nếm, thành thật : "Nước dùng sánh đặc, uống miệng cứ như đang ăn thịt , đầy ắp hương thơm. Lại vị tươi ngon, là thứ vị tươi ngon tột bậc, đủ loại hải sản và nấm hương quyện ."
"Cảm giác thế nào ạ, tươi đến rụng râu, mà chẳng hề ngấy chút nào. Gân bò hầm nhừ, c.ắ.n một phát là tan, nhưng kiểu nát nhừ mà là dai dai giòn giòn, đầy chất keo và vị béo bùi."
Anh nhớ tỉ mỉ, cố hồi tưởng cảm giác nước dùng lướt qua đầu lưỡi và vị gân bò khi nhai, một tràng dài.
Lão Bạch cho bật : "Nói thần thánh thế, cứ như mày uống ."
"À!" Anh bán cá sững , : "Em ăn mà ạ. Hồi nãy ở hậu bếp quán Quân, tiểu chủ quán mang một hũ Phật Khiêu Tường, bảo là thừa, mời nếm thử. Em ngại lắm, nhưng tiểu chủ quán cứ nài, cuối cùng em cũng nếm một miếng, cả nước lẫn gân bò."
Lão Bạch nghẹn thở, sững sờ , chẳng nên lời.
Anh bán cá tưởng ông chủ bình luận thêm, tỉ mỉ tả mùi thơm, vẻ ngoài, cuối cùng kết luận: "Ngon tuyệt cú mèo, hương vị tả xiết."
Lão Bạch bỗng túm lấy cổ áo , thở hổn hển, giọng hung hăng: "Mày bảo gì? Mày đến quán Quân mổ cá, còn uống Phật Khiêu Tường?"
Anh bán cá vẻ hùng hổ của ông chủ giật , khẽ gật đầu: "Một ngụm thôi ạ."
"Mày bảo mày đến quán Quân mổ cá, uống Phật Khiêu Tường miễn phí?" Lão Bạch hỏi.
Anh bán cá hiểu gì, đành tiếp tục gật đầu: "Vâng!"
Lão Bạch thấy tim như đ.â.m một nhát. Ông dậy từ sớm tinh mơ xếp hàng mới xin , mà còn bốc trúng Phật Khiêu Tường.
Vậy mà ông chỉ tiện tay cử một nhân viên sang quán Quân phụ mổ cá, ăn cơm nhân viên, còn uống Phật Khiêu Tường. Thế là phúc từ trời rơi xuống ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-296-han-that-ngu-ngoc.html.]
Giá mà ông , việc sang giúp đỡ giao cho nhân viên. Mổ cá, ông cũng chứ! Ông từng ba năm mổ cá ở siêu thị Mãn Hoa Phát, thành thạo lắm.
Ông cũng uống Phật Khiêu Tường miễn phí mà!
Ông thật ngu ngốc, cơ hội ăn mỹ thực thế mà để cho nhân viên.
Khoảnh khắc , tâm trạng lão Bạch cũng giống hệt phương Quân, chỉ tự tát cho vài cái.
Ông thấy yên nữa, ông ghen tị. Thế là ông dậy bỏ .
Đi vài bước, ông bỗng ngoảnh đầu , thấy bán cá vẫn ngơ ngác , ông nổi giận.
"Còn đó gì, giờ việc mà , ? Ngồi thì mổ cá chuẩn hơn ?"
Nói xong ông ngoắt bỏ , bước chân đầy hùng hổ, như thể sắp hủy diệt thế giới.
Anh bán cá một mặt ngơ ngác, dậy cất ghế sang một bên, lẩm bẩm: "Rõ ràng là ông chủ bảo em , tự nhiên cho nữa. Lòng ông chủ thực khó đoán, như lòng phụ nữ, đáy biển kim ."
...
Vì Sở Văn hóa Du lịch quảng bá gắn kèm quán Quân nên hiệu quả vô cùng . Chỉ riêng ngày đầu tiên, lượng khách đến các điểm tham quan đông hơn hẳn năm.
Hầu như khu du lịch nào cũng trong tình trạng quá tải.
Không cách nào khác, vì lượng tín đồ ẩm thực đến đây quá đông.
đến , ăn ngon tham quan ngắm cảnh, chẳng nhất cử lưỡng tiện .
Các trưởng ban quản lý khu du lịch cảnh đông như kiến, tít mắt. Đây mới gọi là khu du lịch chứ! Còn mấy chỗ vắng hoe, lác đác vài ba thì gọi là khu du lịch ?
Du khách trong các đoàn tour, bữa trưa thịnh soạn ở quán Quân, về khách sạn nghỉ ngơi một lát lấy sức, hồ hởi tiếp tục hành trình.
Vì thế, các điểm du lịch buổi chiều vẫn nhộn nhịp.
Thời gian thấm thoắt, chẳng mấy chốc đến bữa tối.
Lúc , một đoàn du lịch xuống núi, cô hướng dẫn viên dẫn đầu, định đưa đến quán Quân ăn tối.
Đoàn của họ xin buổi chiều, nên từ sáng đến giờ chỉ quanh quẩn chơi bời, bây giờ thì ai cũng sốt sắng chờ thưởng thức mỹ vị.
leo núi lâu như ai cũng mệt, nổi, lũ lượt lê bước theo hướng dẫn viên.
Đi một đoạn, một cô bé mười ba tuổi bỗng dừng , bệt tảng đá chịu dậy.
"Con mệt quá, chân đau, đau khắp nơi, con nghỉ ở đây ."
Bố cô bé thấy đều đợi, vội dỗ dành: "Con gái, dậy , còn đến quán Quân ăn tối nữa."
Cô bé mệt lử, nhất quyết chịu dậy.
"Con , con dậy ."
Cô cũng ngoài thể ương ngạnh như , phiền hà mất lịch sự, nhưng cô bé vẫn chịu . Cô cảm thấy dạo tổn thương, buồn bã, giải tỏa , nên đó, mím chặt môi.